Logo
Chương 3738: Biến Mất (3)

Mặc Họa cũng nín thở tĩnh tâm, thần thức nội liễm, không để lộ một tia khí tức nào, tựa như một “người chết sống”.

Vài luồng thần thức lướt qua không trung, không biết qua bao lâu, có người thở dài, “Nghĩ nhiều rồi… Đừng xem thường thủ bút của chân nhân…”

Trong tiếng sột soạt, mấy người lại ngồi xuống, xen lẫn tiếng chai, tiếng nước và tiếng chén, dường như đang uống rượu.

“Tiểu tử này, thật sự là do chân nhân bắt về sao?”

ưnig khiến il at àny phn hnNg .n qu htt
ndhoa cơ là đứng oaH và chắc đã dốc làm ngươi at trngo iga hgnưn này lngò h,ntí chưa olã gia thế vgn. uđ c,t đi t ăn agi õ,r od trù những mi để cVi nkhi năc ưnh ta
hình phải mặt og,dn khôgn tb do y,nà th hn ?sao làm chuyện Hơn k nyà iưgN ngôrt ngươi ođ gôkhn hct cngũ hiểu ra nữa, những không
lạnh tiếng lẽo hít lạnh lên, êl.n giác in hík il âm u Cảm agnv
,nh ishn ưnig yhếut lại àvi ođ minh nht mt Ngeh h ag.Hon óc nào toah hn nưig thần naM ón,i Gngi cnh im ,li này niưg phần, tnrê ngoi ký này tph khôi một túng nói…” đó cđư egNh vy nght hắn,
“Người đưc? chân bắt về, óc od isa thể há nhân
tm ngav vị vi chC ts mặc vã aig đu không: soạt sau, vi tgnếi aoh hcp l xuất ayt hành tu im ,dy đgn va ingư ênl, hiện boà ĩs átl
ìhT àl ra thế…”
êhnui phải thể.” ycuhn ýk igi kỳ, có cũng c ođ ,ln Tu nmih b uqiá ngoại sinh, không nyuh icv là tibế bao grn ôkngh ghônk tnh
hậu kỳ.” “Kim đan
như ncâh đ da Nuế v,y nnê úrt nhân hk.á..c đó rnă hik đã đi, k lt ngxơư, hắn đe giết
kẻ áic ,hi thương.” rắm!” g:mn chưa Đáng b thấy thương nnê nh tgếi đáng ntg mi cướp gơNiư ot,đ hn
sĩ áhkc đã ca câu hca ig.a ,m sâu nói hoại áhP nào nxươg nă khắc gnch ếitg vào ivc tủy Hoa tu làm ynà
“Bá ac lúc nó?i àl nói, táo nht ,giơnư ưru hay àl asy phụ lúc
“Phải.”
lát, không “Là bây trầm :nói voà iưNg gngi h thì được, kia gi tm cm yàn rcưt .th
osa nói iT ncũg à...l ũgnc âuđ phải Đyâ không nghc i...hun aT h..t.
cnũg htchí Ta vậy…” cál khoác asy rồi, nưh
Hn tm ch cơ phải àl trúc chẳng sao?” Đây tnh c?húc
áđhn ohé, iãm Quỷ li ,nqâu nạn Mna nHgoa, hkí intế méch hki năm qua óđi nĐhì il chnyu ưtv hnua Man cách.” au,nQ phía sang b Đo đất cỏ giết trùng mi ưgơnV my ôkh nibh ognHa ôncg átph ngăn rt,i aqu cây hiện Đình, ghnưc ,nùtgr li, Lnga đhná cưrt
cũgn áct chỉ Hắn caưh ht sao? im thì nhi ot nìhĐ ir tngô Đạo nam lớn ta nôm hàn òcn mă,n ncgũ gbn tui “Nhìn ivà phản
qua gnT tchú nghe tm
àl nnêi Nió ?aos ccúh thật oHgna s yàn anM thần thiếu như vậy, ca
bt nh làm chtú óc thật đạo uti hgcn như ar ggni đại… yuhcn s àm tác ưgin hìnn nhỏ, thể ca quá gign n,ào kngôh “Nhưng hnhgc vy
oĐ ânuq căn Đình, không th tiến nb iĐ và.o
Bá hp ca ưiơgn
nht ânCh thní đã h,n ưgnnh của n gonph ...mà nhân
ơc nmă ơnh khởi, ,onl ,an hủy uyế àn,o ơn itá đây khó đnế uqna inếch biết à.ny gtnr ta gaHon ngàn ca liên ni aig tt to sự đu gdưn ,gp kế àl t li ioh ,abo nhờ tkế ih ac uq cíh aoH b cả “Đại lớn tiểu ohch
kahi aMn sau ghtn g,aonH htế vu h,tya xtu íb, nhất chấp, ncôg tnarh orntg êrtu các tb hin lmà ióđ r,it khi à,ny là mék ihếcn àM thn lon nth b nh ũcng nghịch đảo lạc, Đình, xưgn ccá iđ tại b oĐ .gnng t vân Man cl ôhkng cchú nưgt phản gaHon vùng nchgh úngt một đt tđ lại hỏa cảnh phong chuyện khuấy rontg rT cúh,c đo uynq
nhân.” Cnâh
nth biết… chúc gNiươ nhgk?ô
có đúng,” được, âvy đo Man ôghkn aos “nạn “Không ếnit người Hoang, ovà uníh phụ m,yà ca đói màl àv?o abo binh gnơiư
cxá roá hc mắt, chng tu một Họa nghe dời ns.g lên ánh V đ hnưng tôrgn tg mặc thấy oah ãđ aco ếbti obà gnđ Mặc tm hnìh gnũc hn ignư bên, thân gì, hôkgn đặt đ.u kia ìg ât,m áhck Chẳng agnđ hk
ưnigơ gôhKn la
sao, phải niưg ônkgh d minh...” nói Knhgô ãđ ,iếtg hnt trên rồi hắn có
li vài ,vy óc phần lý…” hưn óNi gcnư hợp
hu tcúr t?sá ađn tm miK ruty ,k bị
hct đến chưa gn c thể Li nàh ưcđ tiếng im óc nòc .irơ lao hnge không íkh ngnh mc imk i,l ,td
hđcí sao?” ai? Có ,gcn yđ lại, gxn kinh nH là ignư đầu bắt nhân nnìh để ũnCg htnâ uqya vẻ âhnc đi
t.đ Có tingế ncéh uxng irơ
tiếng sâu h.ơi tm Cũng htí người óc
Lp hắn éok nhiều.” Cmâ utS! óc nói: miệng, ,li tức người nói gnđ
tm cụ’?” ncôg là gũcn chỉ “Vậy k ênn iut t này, thực
àl k tm nơ.h.ưgt. hc đgná ũCng
ct!ếh yàn quả hct t iuT ágđn
,ncu ùngc tí, v hai cũng miệng óhit óni bá a,nHog đu huyết…” ,hóc h,sc hctế hlin nequ ăn hnt thn bị y tv chúc cướp thy một truy tsá nà,b iv ybâ c,hcú chữ ht thhc đt như Mna b t,c gnkôh íhchn hyuết hp lmà y giờ cuồn mun địa V là ghn hoet tài ta… v hík này Đyâ c hgen người
vật’…” isa ũncg ôghnk hổ của một tưng giả đại chúc y,uê đan đu inuh đáng c n,h “Ngươi rgưn,t uh ngay iếtb Mna hn tnh lioà oic nói ognHa được hnư ‘sủng nl hunt ếđn thế ,k âuđ, grton rất ,s cl nghe mik hãmn iđ tù con, này tay hcp nvơưg
“Ừm.”
inbh vài ođ là “Tương đi vi áuq hip ếtni cũng à,ov và thnh h,uni nhưng ht ,t vì ‘trốn tu nkhôg gưni óc gư,in tognh th. uâqn ,aqu oàv ođn da không không th
húcc hc tnh t a,H Mặc người íhcnh v ó.đ uiT phaí n,ày tay
ìg? Ý
đùa gơNiư đng
tổn không?” óc gia oàn ơgiNư Hoa cm rt ta ibtế anog,H ccu naM nđế htt lớn
màl tb ânhc úcch Nếu ‘thần sao ưđc này nhân v? hk,ngô
,úhcc có ôih.t khả chỉ người áo Rt àl ‘quân đùa oáchk àm nht g,nnă cũng nh bn pl kcáh c, b một