Logo
Chương 3776: Tiểu Sư Huynh (2)

“Nhưng bấy nhiêu thiên kiêu, tất cả đều không thể chế ngự được hắn.”

“Thậm chí cả tu sĩ Kim Đan cũng đã tham gia, nhưng tại sơn giới nhị phẩm, tu sĩ Kim Đan bị bó buộc, lại bị Bạch Tử Thắng này đánh cho không ngóc đầu lên nổi…”

Mặc Họa gật đầu, trong lòng dâng lên chút an ủi. Quả không hổ là tiểu sư huynh của ta, không hề làm ta mất mặt.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chỉ vì một nữ nhân mà sắc lệnh trí hôn, bị Đạo Đình truy nã, lại còn bị quần hùng vây công đến mức này, thật sự quá ngu xuẩn.

oHa lặng, Gia chân áCt hnân im nhcâ ìnhn cilế nhnâ.
hnìn .hnân áCt gnas chân chân iGa aHo hnnâ
huống để hn goiàn at iđ t không hip ìhnt hắn. àno. bắt kỳ nhân igi yàb ra bất tránh đ:u ta ý ơsn aT trấn, gnkôh tiện tg tya nrt cgũn ay.t b âchn muốn pháp, “Cũng ta mh,p ra hc oHa yx
aH nói Mặc Vn gũcn ơm mơ năng Kim ta rất gmàn di đu âhmC tăng đu tung, ta có lnug nađg ngàm, utir là ngưht hncg êyxun gênihm đ :óni có l trong hgn đây gn nặng.” ghêmni ntrg, nhcg
tb Ngưiơ iđ hnư ư?” hắn cười ht Hoa nhân ao?S thì hâcn có không :icư ưcđ
chẳng ư? không àny biết l h ux ar, li nh hgNn ión
uâch i,gi hnnì kêui ta Biết phẩm nahd nhNì ưH ngcũ ày,n àl vị háiT dò Thái huynh nht thiên h.nân hc nul môn, cch khôi hc hai đều đầu…” kgn,ôh kph các của ta nitếg sư a.t kếmi àl đ ln gnhà itu khắp la th, Càn môn, được đại ãđ đo ànC nTr hn đỉnh gnũ ygàn uytt ưH Nhgn
chân ux tay. cm tgôn gp ânnh tếh hty ób này, áCt s ,h t thật mt phải chút có Gia loã hnư uti bỗng
Đình b at sao rgn thể óc gđn yTu Đạo truy hnưgn ,nã cũng được? đánh
,hôn ta hnl âhn:n đi hCnâ với hãy phm Tử không cM tên vì nânh, írt ht Ha gThn nói đìhn iaG thứ, này iđ. tội luật câhn tha cBh Ctá đo voà sắc ,nlh tb chúng nh
aHo hânn ?ưiơgN người. nng hânc
tg i:nó cũng Mặc aH mt gmnâ ,uđ àl, iđ cùng?” chợt at yHa tmr lát,
úch,c Đi oHàn htn cnôg tm vì đẳng Ta anM nàot lp gcnù “lập hnt à.m để ghnt mlà gHoan Hngao ngpih cp. nhkgô
Đu nên oHa htn ca bời. rối rt ,ânhn chân óc thi
bắt s iđ Hn sư iut tr muốn hnuyh. tth
Ctá đầu. Gai nânh ânch lc
hngĩ thắng nưghn ntiêh t ia ai. ,li chịu ngưth không atnhr hìnb đ mt ưgcn hòa ìth hnít dĩ áho hik hnNgư kiêu hpc ,yàn ,nhã ếtn vốn óc uđ
aH: éko chân nhân xin .tcrư ta coá ngũc t gCúnh cM Ctá aiG
Mc gật uđ. aH
hngưC h hi at t bọn muốn một hpi rằng ếht giao at iđ thường nói cM agi aH ht:t nào, sa,o với pneh ión ar luôn đấu il đ hcB môn
nếđ Châu tm ca lớn khí cM h.ết ônhgk mức, uhK Ha th chứa Càn cũng
Ha quan là sao?” hệ âcnh người ih: ôhgnk hip hnâ,n hká hâ,nn tt nâhC cM Hoa
nô,m htt iáTh hgcưn àl hgưnN ưH tội. s vô
cM utqếy chB bắt T thấy knhgô hânn cnhâ đi átC kiên Thắng cvi cnũg hcút có hp tuy mc Họa Gia lý.
chân nhân thể uđ: Gia hynCu ưiơgn lắc oh.te ch àny iđ vn Cát r,tì không do aig aHo
tay nh huynh, .nnìh gđn nucyh ac nưhgN ohkanh sư tiu th ôgnkh li
thể Hoa hncâ .ácb thời pnh nhất nhân kgônh
tm àm Mặc v lẽ ra gũcn nữa, Ha bố” nhiên,” l óĐ v nói: ig đương không ynêut
êtihn Ccá Hao cM Thắng cưđ đi hi nên ìnmh nc ânnh T bt nh ht bt li àgni Bạch hkgôn êkui àny, âcnh nnâh: tury chân tux Ha tự ư?
sự đã từ aMn ingư còn tử bắt ar itu híc Hoang lão thật ngờ, sao? àm ,yàn mht ingh oLã
thể nắm bắt; .gn tiện ct ta không óc thắng; nyà T igưn không gn bt h,gtn đư,c Thắng ưign Bạch Nưgi hákc nhkgô chák được, at at khác ht ùyt ếch tùy tay itu
T Gia li ếđn tên cm cổ uqá:i muốn yht Bạch vậy nnhâ âhcn Tghn áCt bắt này iđ iưNơg a?so
yb t uln in ghknô ihp ếmik “Ta nt,h óc it gn áp ênhti lc nrt ihgn đi thể uhnêi cần t ih,t đo áp nêihn gnơưđ htc tb k,iuê
bèn ychun cho nânh Xni :inó Hoa suy at xét uny hânc êth.m
âChm at ,đi vừa hcc có, cúl ũgcn ưhn cả iph chết ,htpá b khgnô ngay miK bnh cgnh hânn li Gi cb hpi chân hỏi clú ta ac ginư oaH sao.” gnch bnh àyn
uynhc rời etoh phải Ha chân àyn gyn,un Cát đi địa ưghnn rút nhmì ìhnt nhân, cđ,ư do .agi hki ac ibết bèn cũng tcúh tình không ytuếq không có iaG ugnyn Mc Hoa không hđn
có vọng” ra gii hn y,v gnnh đến il il cugn thể t?hế Hắn imêhk tn v vi mặt làm như óni sao hôkng
hnđ nti giàn ta Thắng s úgpi Bhc này!!” cho h,nnâ ta ng at, cơ T ingà aHo hâcn hi, ótm nhất một yhã
óc Hóa, vệ k.hí bo as,o ta aiG khách at ưgniơ iơưgn “Đó Ctá àl c,ưđ chỉ ht chân ta ngươi vệ hắn vậy hnân đối bo pg ,ta hgnkô đáp: Vũ vn Nhưng là gkônh tìh vi rTúc mhi. htn ơ,C yung nũgc
của Ctá ânch về gnđ phủ rT iaG ân.hn
đạo rách không htôgn ,an .mt hci đến ích ntr,ha xé uến Vũ đi lợi sẽ “Hơn thường không tđ aHó,
e hBc cưđ rằng :óin chB th Thắng ũngc v đu tg này.” gnhôk aT ta !yv T cM aH ccá i,đ núgĐ tb
sánh h tổ so cưng Mặc qua. rõ htN là ôgcn li “đem ra tph nhưng ưnh loi nàrg đcư ichu, olã H,a b ihak cgnhư môn
ac ri nânh hắn mâđ iKm ccá Hoa ch ngươi, táC Câhm mcó ãđ gai ghn đầu oHa có nhcâ iaG trhác đhàn a:ig
“chấn cânh nhân đu tCá và .uhk thn động” hit Gai ếnđ hắn bị cm á aoH chân nnâ,h
inhếk hn tm àny ngr óin cgnũ ok tnê iv phi cáhk ugn iđ uit ta, Họa mặt…” Mc người không ytuT ncg huynh at th h:n ca cl li tmh đầu,
không t vẻ Mặc nit ht ht thốt, tràn đy tm Ha tả.
ơiưgn hgnT piúg ta ánh s đi, Bch Ha ngời T đi chân tên “Dẫn Hoa gsán ta nnhâ: tm nhìn bắt .yàn cM
hnít htt là H,a đ.t có tình oàtn ý h h, tph phật bịa aH s t tgn hoàn y chưa Ông do Mc cM
“Vô nhân s mặt, chân Nnhưg Cát aiG r.gtn rgt:n xé tht nếu th mặt rách nnggư có hhnì cùng s nmhêgi v htìn
sao àit là c?ư!đ cngũ huc chính ghàn ni tth tuyệt thân pkh nch uếy câu là li gii linh của đẳng Ngươi nhc rốt àlm ac đỉnh ióg iđ intêh cuc u,đ cnă mình, “nhìn Càn ch hcâu hnt phải nurtg ônkgh thể tí h nhìn t cnâ mình, ra
hnmì vào góp uTi Cát rnát này, yhcnu ũgnc nhân tổ gcũn ui.v tông .iónh osa mc thấy chân nôgx gì num iaG hơi