Logo
Chương 3784: Mặc Họa? (1)

Mặc Họa lại đi đến gần thêm một chút, liền nghe thấy bên trong chủ trướng, tiếng tranh cãi càng lúc càng lớn, mang theo hỏa khí nồng đậm, chúng đang chỉ trích mắng chửi lẫn nhau.

“Phế vật, một lũ hữu danh vô thực...”

“... Mấy ngày trước, nếu không phải do bọn ngươi cản trở, tên Bạch Tử Thắng kia, chúng ta đã sớm tóm được rồi!”

“Thành sự bất túc, bại sự hữu dư!”

ta thì chút mếk,i Đo oanhgk kiếm ohek T tm Châu, Viên nêVi íhnt thể utýs đã ?noà rồi, Đ này có của iHnê tếh ?aos ũcgn an Thắng c bgn chuyện ti pphá gai cBh Hêni chém Vy đứt
tht hC s nói iôth...
ba ,tnh nmô đ qu “Thái il ôngt xgnư soa? gũcn ntíh 'nhất là àm vô mnô amt ncg l,i ơn,'s mnô thc Hư
inhl cnă có hip bn ,gơiưn ità không?” inmg trên uđ mọc Đo của âuhC hTniê
oS àit ia hìt ai? so ,ità s
đi nói: pháp lnuy ign Bt tnhâ rắm, t,h huc ãđ .chtí ,th Kim công thương Cương d hiu ơiưgN nhá hnniê iác oHi àl kmi ơgưđn là phải tM lnyu
hyc Th m ngươi! rượu óc gntếi nigtế rm b nbà trối vụn, á,nt ghế chén iA còn đp ế!c?th ac v
“Khoe gươni ếnđ ciá hnĩg Đạo g,ì ãlo huCâ tgn ao?s t khoang hcaư
,tt bắt được chạy Tử ếuN hắn i.r ãđ hcB không ngTh ta ch nt,r ol ihp ms tnâh pháp
sánh làm hâuC os thế gia a?t hBc sao gia gnoHa có vi ht oĐ !gnđư
nB ơưign thường óc nb t ch c loã Châu, aT uâ,hC khinh ,ĩhgn hêc ngơiư s hc ta hủ...” Càn gkhôn chỉ thể Đo chứ? uâhC àl Càn
Thiên hcB “Vậy mt àCn iga cười ngươi các ưi?nơg ý nũgc Đo Châu àit os àl, lạnh: thân bọn âhtn bc cao vi hết còn học hơn tux gia xuất của
đi tiếng...” aL mtr
nàC lạnh: ý âhuC Có Tổ ac tài bọn Càn nưigơ? với sao iag Long thể “Bạch mlà gai, hcB gncù iig, aĩhgn oĐ của châu hCâu ưci âhCu tihnê
nht ngm nói, Cương iht ht, ghôkn ômn imK igi tử li không nă luyện ư..N.giơ o.nà ếibt thế Đ
sức lực nói: uính Tử hôiT ms im àmy tóm útch để t Có đưc dùng tb bng ich ...s uti là Thắng ny,à gưin Bch kai tnê có ,igưn nchhí đi,
pk gôhkn đến triển ith ưnigơ phi uđi thân “Bọn ngôhk sa?o mức áhpp bc vẫn ókh,i
thấy cũng ưh châu học “Ta thôi?” là ahnd giới, ch Càn
vẻ cúL cgnũ t này, vui: ưign chká ôhkgn
iĐ iĐ môn...” nmô tông, sai, Tứ là iĐ Tứ iĐ ôghnK Bát tôgn átB
là nv Tử àCn êuki iph thánh Bch ih êuik gniư vây ơniưg Thiên ntiêh Châu, ađ học “Không ?uâđ àit h của nb lớp ngTh, Cu tu ahn lp âcuh ôgcn đạo, àm huin nói Mt hưn os?a hin xuất không yv, t đ.ưc gii
ếnđ Th này qátu g,mn rnt dn Câu li mt mr!
chúng ta ơiưgn r,m Th không ?ìg pk iđu bn hắn, hắn, đcư cưđ àml đánh không lại ig thì
“Đây sơ không hn.t.r.á là do ta sut, kp
gp lần!” ca thn iag gnơưi mrtă tÍ mạnh at, nVă Kim môn hơn Cưgnơ
gii, ca ynag phải vấn ênt ch ưid đ uđ ych thân đ nv môn ôkgnh nghT ácc Dao êiTu s?ao ca kia T ếtk ưiơng là hìt ngươi, câhu toáth mí pháp quả Càn tm bọn nigm nió Đó hBc đgn
Châu oĐ vẫn hcy iàt coh “Thiên tên ika bị ca áđhn ngươi, chết ihp gôkhn Bch sao?” bọn rti nhTg T
toàn hn âmđ của goLn ôtng l hn nLgo htn utyhế thân, tÍ bị không inưg luyện h.c.. gnth nhohà nĐh ta,
ndha há Uy ô óc uâ,Ch Hn bn mlà ế?u xược! ngươi Đo thể
Hoại ưmi phải nb Bạch t thành rng ơngưC mt imK tên ưdi tay thiò của ếđn miK môn ơưCng iđ nTg.h gcôn, đi, òCn thương itth đ T iga at tv mKi ôngc ếhp b ũV óc gi.nư đ bị gCươn t ch Bt nVă ươing, e
hgnkô vn chẳng đu náhs đáng êhint Cửu “Miệng uiêk kết b t cm Bch so nhât utx T Châu, tm nói Thắng â,uhC Châu, đứng pih gđn htì Đo Càn nếđ quả soa?
là !gơniư mới m rm ht ơgiNư ac
“Mặt ôv ydà !s
t run b! Long Đ tông nói yb “Ăn đnế ct nĐh :yr
bậy óNi b! óni
người ac đâm ơthngư nhtg uđâ Không Tử phi nrêt gơưni từ os?a Tngh l “Vậy hBc od ?ra áic
t ngĐ átd vàng mặt...” lnê
bt túc cũng ôknhg óC Bạch mót ,lhn s?ao người sự ... ưic phải Thng đư,c T tm knhôg là ànhth Chỉ
sao?” hĐn ưgiơn Bạch đó nói hgcn đi, chưa gntô it htgn Tử lui, gonL hôTi gnTh ũgcn nói hip cđư
là nôghk hip ch “Hắn iv hnngư mt nCà xtu Châu, xut âtnh Càn chuyện ..ngơưi. hntâ t ca bn
iơ!Nưg
àl ca bản không mới ipáh Cươgn nCà h,c cđư, Đỉnh nthí miK ôil nàC gorTn ióN các ănc đỉnh nđg onLg được ta thì i.êmt th ch n!th tông môn igi lưu châu đ môn v.oà ưgCnơ uLny Kim
tt!h khí lớn Kuh
đã iĐ gônt hkgnô hiện sao ưgni Dù T nữa đệ nói: ,ch .ir nth ònc nàC ti hàng
ngụy ,àyn hu niươg thua, nưCơg ch xong ìg áic chút ulny hty có biện ha hìt th uến hppá sm hc Công ũgcn ac hâuc unm gì? imK nôm ncò .iđ.. hTua nàC ta iig, ca
gì?” ngươi áic nió áCc
tt..i. rt “Ngươi phe n?ào gơưnC nôm ccu Đệ in:ó chết Kim tử
T áhđn Thắng nyag thì àlm ũcng yV c ngc ơg,nưi cBh tm ?li gnhkô sao nb lại,
tui hp th nay My tb ?âđu không hcu agi ghúcn yà.n uNế ,nh t hcngú ưngi gàyn htế at ôgnt thòi àv ta diện của được họa, v,y ln tnê ccá môn đã “Đúng còn thiệt
uh bi bất “Ai útc phế s nb s dư? hty ươing thành vật...” Ta íhhnc mới
mt so iàt út?hc hpc hKôgn hìt đến
Thc bọn lực t?us agi phải iđ đi Kônhg ac nòc không ch thế htì mà ăVn ngưiơ, hip h,t thôi...” đnế cnũg thủ
bại qua Tihá ch iưd yat ginơư Càn các n,ôm ư? mnô giới, áTih chỉ ncgũ chẳng T T ngtô inH Đại it uchâ ihtô. tiêm tngư tgnô là Đại nòC hc đỉnh Hư
“Ngươi ?gì cái nói
:nió đu ,ta chđ pih, ta không lạnh qyua nigư đã gưtn ưmi áp kia, ht chẳng ưach chỉ đến b chạy.” ayt óC hcB nlgù qua Thắng idư lại ,hn T ib hn th ta. Gaio àl óc chế
ihc đập enX á:cb b,nà tgếni nmg ln nph tgniế
cđ,ư at ơgnưi ri không bt yv đcư ghCún bọn sao?” bắt
“Nói lực những kém oĐ quá là thực ngươi, nv Cuhâ bọn ,il ac cỏi.” ómt gnưi
Long Long đp:á vẫn t nhất.” Đỉnh ta gônt đệ hơưngp nid Đỉnh ynLu ôtng êtnr Đ tÍ th, hnt
... ognh!a Ăn nuêhh óni
àl trốn, áhnđ lại... ,at Tử gnôhK ta iđ hôkng không phải hn ...đu aik lo gnhkô chỉ phải chúng yhc dám ca ếchin cgnù Thắng ht ncgúh Bạch
bgn T ta?” giươn “Các tông gi,nư qnau kỹ không iĐ môn táB đnế liên gì ghn iĐ