Logo
Chương 3810: Cứu người (2)

Gia Cát chân nhân khẽ nhíu mày.

Đứa nhỏ này, sao lại có chút ăn nói lộn xộn thế?

Nhưng lời nói và hành động của Mặc Họa không thể dùng lẽ thường để đo lường, Gia Cát chân nhân cũng không nói thêm gì.

“Đúng rồi,” Mặc Họa lại hỏi, “Chân nhân, xiềng xích trên người Bạch Tử Thắng này, thật sự chỉ có Hoa gia mới mở được sao?”

exm ni:ó lắc nữa, Thắng đâu. đáng gônhK T đầu hcB là tm cM ìg xem ch Họa thôi, mà
tnâh g?ì ucc cM aH có phận à,yn tr
nhân Mc ihk li T áCt thu Ha lao. mắt, tm theo Khâm ngTh Bhc ir ri ,icá áhn ih Gia ếcli mági chân nihTê
Gai nói: ch ôhgnk táC ý nhcâ hnân ,uđ t ikến, tg
ganm hgnôk hn h như Bch uếN
oHa sa?o làm Mc Ha dám tth vậy sự mình: gia git
àhn ca rtm lao, nli áhn chân tm vừa ghnưN .nuxg hnân ihk Cát iaG ra
xem?” Ctá là chân aHo aiG hyhun Ý nói: ta không hoc ca nhân
đó táC chân ,đu cái, hk suâ .iđ ngưi Hoa iaG asu oyax ri nhìn gt mt nnâh âchn hnân àov
ynà hcB T hề kghnô tầm Thắng ghnt.ư
hoàn olã óaH ứng Ti oangH c êvni ,ynà Đại tn.h ho
dắt átC xoáy hncâ ny.à ncu b ũcgn nvòg àyn cnóh tên híc nânh voà Gia m,ũi hmT
ngươi exm chân nôkh?g hnnâ an hi yV Ctá h:n iaG òcn
ud gnbó nhnì iág vẫn ngn glnư dàng. cM tr nThg dn hná mt gơn nên Bạch ăbng aH ri đi, T
gTươn igưn Gia átC ,t xen bao gi hck.á nânh chân oàv chuyện ncũg của chẳng
iht nhiều gnai ncò “Không na
Mặc Gia ư? Ha cilế c:ái m aSo, chân umn ơginư mt Ctá hânn
ghnn giam có ac oàn hắn, hcu th onđ ưs b áxc ir. ln ưcđ giam tiểu tm th hunyh thế đ nhìn hpi nưgthơ nH đâu, ,àny biết cm hn nhận
đu đến t ra quiá kỳ iuc àny uđ v toát Chnuy
“Tiểu sư đ
hnnâ hcua chân cgũn ùlgn. cnàg lạnh Hao yàgn v mặt mà,y
huh.yn hành Cát nhân lễ. haò Hoa aiG nô nhcâ
ganm Bch nưh h Nuế hôkgn hn
hpi hi: Hao là…” âhn,n Mc nhâC aH gia
hncâ "nành iT hâcn hc iĐ nnâh ,t"n cùng nhân sở Cát mâKh nv Cát cung óc gaHon nhTêi Gai nnhâ, gnb hành phgn danh này, đồng ácch của lòng Hao tính chân Gia á.gmi àl mang
.uih cM t đu, đã Ha ý gt
s lú,c đe. nb nhân mt chân tâhn đã rnă Rt átC nhiều Gia
cl ơih Cát Ánh khcáh “Đây àl li, sáo.” iaG cnâh hânn :đu oãl mắt il oc
của nnê at chỉ chắc ta bản Bạch àov cầu dối, iaG Mc Thgn là phiền uến vi, tĩnh híhct hnath xem, ta óni không tu mạng cũng h,cân thật… yn,à Họa nâhc giữ cái Nơgưi chaư t ânhn oĐ cph ư,đc sẽ ht T óhk nói ta Cát ac lớn, dài: rt x ôv
aSo ngươi h:i hoặc Cát il yâđ? nhân chân ginh Gia đến
nmh th m ,hnn oàv gũnc chnâ hắn qua. mắt ãol bitế đang óc àhnđ hcp đã hc hũ nd o,g cho táC làm ưhgnn Gai tuhc lỡ nhân mắt ì,g
hncâ hk oaH nânh mày. nhíu
uaq, thậm nâhc chí… chân s d yta aGi nhân hôkgn h g.inư âhnn ht oaH đầu: nb tiếp cướp ra trực rất dàng s gật b Ctá
nâhn dg.n pháp chân Ha cái, mt nói “Giỏi cố nhìn c:âu ý átC ôv mthê aGi Mc ncgũ mt tnr
v chút, tự thì àny vào nghnú ppáh s v, tâm uynCh đ đừng v đi nên tTyu nữa.” mt này, tuyệt tu nên hàhn tr đối, hnơ ,hhnà trận chuyện rtn thì tya ìnmh at pháp… ngươi tu
nữa gnưđ mt âhnc hiểu Hoa nưh một đường ếnhki tên Cơ ut aóH iv phạm đ s ca cónh mt ct âhnn hânc Gia nânh úgpi là, uĐi ókh htt hhàn tu nt Ctá hnnà để nh.c úrcT y,v aiG nguyên il ag,i hơn Cát
npih chân hoc ln hsni khgnô ngươi.” cc Cát pch hìt cho âyg nhau. hnip ihnp nói: iaG t,a ihns gây nkghô ta hpc “Thái nghi, Ngươi nũgc ra phức lưỡng hnân gncũ
này nình âchn Mc nuqe suâ: ?ghôkn có ươing tCá âyđ aH ưTrc tht T nhgT nhân biết Bhc aGi
một mi mi gt ltá biết “Ta ir. nói, gkhnô lặng âhcn đầu: ânnh aHo sau
nhân, ckáh vô Gai aH chân Tyh cùgn táC Mc v tm vậy?” ra i:h xảy nhnâ n,gđ gì hcn “Chân thường, đã bèn yuchn
chân nhân?” oaH
tm lòng torng yàn tCá háyn lên aGi nhân, ontrg Câu tgorn co ión il, rt uđ khin va ãlo chân nhếik tử ngđ hiã. ihn
tóg ehto lễ Gia vi tr đi. ri ppéh âchn nhân nhân, stá aoH Mc Cát ir Họa l nchâ hành
th at cl “Sao hênni cM được?” đ:u đương có nequ biết Họa
ikh iđ. aH Sau cM
tm đáng ca T at cút,h i:nó nâch Bạch phụ Hoa ngùc exm nv chứ.” thản nhuyC ysu quá gia đến nhnâ Thắng, hknôg oHa ta do ohc nêhni ,chrát
.thi cânh trí hânn bố gtnro Bên tm ưcđ phủ động
bóng âmht xut t Đối mt coa người Gia h.ni diện ,hnân ncâh t Ctá
hìtn kni hco phép. hết ,ciá cngũ hưngn li uit Mc ôgknh tm nv muốn thật luyến luư ra nnìh ,mêht nìhn nhyhu aH ưs mắt, điều hn cưtr
.hitô Ha ión hn: “Ta hỏi Mc vậy
đcư. óin: ghnnư nbg ucnyh không ânnh tm Cát têmh tb ,gi hya bèn ibtế “Cũng tm nh nió không thật nâhc iGa nu,cyh
nưh hcón tên uhnyc nd t này aoHng Ha ,v ãđ bắt t naM dgnư Mặc Kể soát. hik tm mi kiểm
kia đầu nhhì đổi, Mặc ghnnư íb t đi cc hiện, ưdgn hcón đột k htn tình ngb cchh hayt xuất tb khi .ưghn ngt ếTh Ha tnê dni
àl ôngkh i:nó ânnh đề vấn “Bình ưnghn htì dám, chân nưght Gai Cát
hya ghnT Tử uychn .ynà Bạch úhc,c k htn hncuy tB ac
gnkhô quản tb hc thárn lão né cục oké cần quả, ânch cáhc ânh,n v,ào t iGa goàni tngro cc,u tmì .ìg lão cứ ênn đại ynhcu chẳng ngđ oCh sẽ hânn Cát nhiên
aqyu Gia lin hcân v. Họa nd Cát nhân Mặc
tm rt r.gtn Ctá cânh đt ênn nâhn nnhêi túch gngưn có ca aiG V
mở ânhc có r,gnto ir tuyệt ĩnhg không của tm agi khí i:ón ckh đối nàoh chaì thể tỏa, páph không Ctá long ngẫm lnhi đưc ngtr nrt cửu àl àl đo “Đây gponh khn iGa ókah đ.cư nêb nnâh aHo àont thì bế,
ưđng Trên hn về, đnế cúl hgi trở .an một lại ln mêth Họa noc nưđg Mặc
ht gn àl mức tnh êitu của mạch, ếnđ ưnh huếty thuếy âus t mạch có ãđ đây tmh chí .ri Hong,à hct hnuc Hnyu lgon ếyutH ngLo đo Tơnưgh
soát… yagn kiểm Gia nhân chí Ctá mt chút gũcn mTh hcnâ óc c
tTh rồi… cshá
nd li tưcr Gia lòng ,olã nhìn nlh mắt sau hânn âh,nn chân tm lên ếcli cb tiên nhá Mặc dy tCá ưngl nìhn aH asu nglù, bi. óđ chân trgon ênn tia aHo rt
,nh cuộc igu ìg? bí Đgn tr n sau mật