Logo
Chương 3819: Thối phẩm (2)

Mặc Họa nhỏ giọng nói: “Ta nói là… giả như…”

Bạch Tử Thắng lắc đầu: “Linh khí bên ngoài không được tính, phải là linh khí do chính ngươi vất vả tu luyện được trong cơ thể mới được. Loại linh khí này cần công phu mài giũa, tích lũy từng ngày mới có, lại còn bị linh căn và công pháp của ngươi hạn chế, có bao nhiêu thì là bấy nhiêu, vận khí không tốt chỉ có giảm chứ làm sao có thể tăng được? Ngươi cũng quá xem thường sự cân bằng của thiên đạo rồi…”

Cân bằng của thiên đạo cái quái gì, Mặc Họa đã từng chịu thiệt thòi lớn, sao có thể xem thường.

Nhưng trong lòng hắn lại biết, việc kết đan của mình thật sự không giống.

Vu hhtnà Long nc trọn Trì yV im oàv hip Đi vẹn? phne nkih thật phải s ,úchC một là mười tmha àhi iha lhni exm ac oteh được hoàn htc ntr phm hti hcoh ếk
theo ca Trì hn,t iơngư Ha yàn ogHan inlh noLg nhli s khí ngưng óc đ ht mức nê,n “Vậy hco duy ađn ếtk trì hík da nói, cao s cM àv phẩm oa?s iĐ
một Đi tus không người. tm bngó đêm mt thấy nyàg
aonHg là đi mạc, iún tà gncũ mht htt s hoặc hoặc agđn am một tigế aH ,gns bẩm, xích ưgniơ quỷ Đi bóng àl lẩm nhau, cái cthế och đến ó.c at môn, hoặc nơi cM hcíb đánh iáqu hoang, toàn nnàg nchg àl nàto àyn dặm,
đi yV aH Mc i.ơưgn ión: at cùng
của a,n oas nĐhì gonaH, phải đi nơH y.hcếnu ưgVơn tm cũng iĐ
mc iđ ônmg, đ hướng mnhê về Đình. C bắt iđ hai enm ehto uđ ,yv hhynu Vưgnơ hưn
s “gian thể óNi hắn k,cáh thật .nl hccá có
ndgư mun ếgti mnu người ukiê, đó, người như nhiều hơn các Mc s cnò gếti hn Lcú gontr aH hniêT
nuhcy hntâ tch ánt nCò àl ,ht tiu hn hók tux ut num il nđa sư cgnù àl khăn. kết đ ôv
thượng aĐn ?!hpm Kim
ht ưhn hài linh iv trong cl tương cl ng Lhin đồng cũng ilnh ntr nrêt cơ .hn
sao?” ưs đó nh Vương nhyuh, đnế ìnhĐ hn, óc Mặc :đu nKhôg ànoh num cl Ha hi: .ìg gnưiơ Sau iuT
ơginư à,yn Đi iơn sai ta tr Ha at h đ.uâ nit il n,gr Yên tâm tiểu Mặc n:ói qanu đ,i etho yh,uhn tự àl iđ ưs nHoga nhôgk
nhTg đương gt Đó nin.êh Bhc l Tử u:đ
nânh đi còn ônlu dt gnđa Đình àvi uq mt ch mc nìhm ngrot nH vẫn ênb ơnVgư chaư thấy
có hmniêg v Mặc túc. mt aH
.nh ưMi tham nhm trận của hai hpáp inkh cth hài bn nrt hlni
đã Hn aH nũgc ích ãđ óc hip óc ìhnn .ir lần Mặc ib kết lúc ar ,nđa thất đến thậm ktế mt th th đan
Đại ú?cC!h uV
T chB Thắng: “…”
Vu chúc htn bí!
hay đna đưc tgnhư ivnê hpm cM Họa óc hk.ôgn hti kim Trì iđ Lgno ôghnk hmp ũcng úipg ếtib một thật mình óc s
của útb àyn chuyện lêni tht ưnh h.Cúc quan, s đu àM gi Vu hngn óc cthí Đi
h lạ. óc mc đó Mặc yht k ìg nhíu aH ,myà
cùgn quả bếni iut thấy nhĩg Bch lúc Thắng vẫn clú Tử tc, cr thầm đệ ghnc âtm Mặc Ha lại nghi qu lnê nêil tiểu il trong hgĩn sáng sư ra đ, ir anđg bng hminêg ếk uhiêc, trọng, v hìt lúc mt hn hênin biết tp, ,gn phc hìt ôv gì mặt đi đăm
kìm cđư Ha đập ôhkgn hìnth cM t.hch Tmi
Vương gcũn ng?d iĐ od ca oLgn nìhĐ xây ìrT chúC uV
hnư mà únđ,g Tmha igan uqa áođn chT ếkt syu mph, hpm? anĐ htm tm Kim phi phẩm, rntug trung là thành nl yv óđ kết có ếun th íhc nưgth hưgnt nđa t hn gnhĩa iolgc trung r,nt hắn gnhtô
Nhưng óc đã ln. nũcg hi tm htì phải aso thử
úti tg vt nrgot ra, lấy ó:ni trữ av aH va cM lnêi ,uđ t ta
syu ihp ênihn T gTnh ếch ưnơig ,lát tm sư tđ nình hnĩg Họa huynh, nói: cBh ta iuT Mc lại.” khgn
Ý ì?g hcB ngn Tử a:r nhTg
ư.gđn nghỉ Sau íahp ingơ ,ăn xong, aH ưnng iah ưs óđ hynhu đông Mc nêl nhg haci thấy đ li liền lt,á thịt nhau một ásgn
Bạch tâhn bản giống Họa gai đón gia sao hgôkn không ũcgn T dù .đ được Thắng hn,ìm tyu biết Mặc nhưng càho tc t tếh nh
T h.i Tnhg “Sao Bạch ?vy
Ta óĐ hnnêi l Họa tcúh Mc nggi tg gkônh người.” ta đu, tự ni:ó rt ngươi, đưc hoà lòng
ihà, ơc lhni tih khắc, uc Tc,h ghnniê hmTa gniư, tc ht mph
lnih hai sáng Mưi hài Đi maht inhk thực Chúc là gũnc tạo…” uV od nrt
s a.nĐ ca cl tânh tn,r cộng cl nd của nùDg iKm lhni htmê linh để chu lại hai cp oac ac phm gânn ncg hlni htniê th hài bn
nhp ,Đìhn quên, aH ct cgnúh ngtrư ingư ta .ìhĐn bội hôkng ca oĐ tt Mc hhntà giống Đgn oĐ lập úct ó:in bây gi gnrtu nghiêm ngươi với .uhan chnhg aT
đi mênh chn gũnc b.ti hai ,ngôm sắc đi ngày, khác cm cgùn Ha ,ếht iga ưđc il vài thêm uci Mặc C hty
cđ.ư thở vui d:ià àl cBh ghnT T ươNgi
Ha ?osa hỏi. Vì cM
Mc aH không n?gàih thrna có sao th
nđế Mc Ha Tim urn ngưi: một lên, gnĩh pl tức
inết uV ntg?ư ùiv đang… cu Hngao hhnà lhc ht nghiệm Đi một V Đại noà nhgiên l s b ,aki ac đã trong úhcC chôn hnkgô
đột ut tm iĐ nìĐh thể… c thể v xưa cũng hBc gntro nbê iag lực íhun od chép. ghnT ẩn gHaon íb thế ongL Nêugny ,dgn onlg ĩs Đại là âxy các itbế giúp Đan…” c páh Kim igh rìT íhap óc hC ca có của ghnôk myà: thời nânh vu thần gnaoH bên Vương x,aư Tử hac ccúh
Bch tg úgĐn Thắng vậy.” .uđ T
ysu nió: T “Được.” Bch mt nghĩ tál ri Thắng
chák àon xảy cố ar gn?ôhk sự Liệu
chnúg nhau Nếu im hpi mc hìt ,đyâ cứ mà nếđ ta iếtg xem n,a ihp ùcgn không trước được at uc htếit gnúch theo hai nưgi ind mạc, như nhyhu gđ.ún đ như ếibn giữa giờ được…” umn eqnu đi íhthc hn nnhì htế nthâ ngươi nhân’, nHơ bây yàn thấy đ ta iđ igi s
òm: Thắng lắm T so?a nuih unqe ưgin có ưgNơi tò hBc
aPhí trú thấy uđ crtư các b ax úni ycâ ònc .cl ac bt ađ có àiv có xa thể cỏ, ngn
iph gcũn mng, lui il phải âhnT tếk thuận huynh, Vương là nh thành aưđ tui công đ hắn đến đ đan. Đình sư
,nh tính ơgntư hgnôt áphp nhập loại mạng Khác trận páhp an vào gơxnư bo tc. nhơ ùgnc nb hoàn dung đã toàn tu hmn yàn iv ghưt,n của
th thượng Đây pmh cđư. mik đn,a cnò ôhnkg àl uc
hắn. lui d nyà vn nằm tngor Chuyện ca cnũg
uiđ phải có tT kghnô l những c nyà rntùg .ph
ta nưigơ hoC phải Ha nên, Mặc nói: khóa il.
htt hBc T không nìhn ar gh:nT s aT