Logo
Chương 3855: Khai cục (2)

"Bình thường mà nói, Đạo Đình cũng tuyệt đối không thể hào phóng như vậy."

“Bây giờ hào phóng như vậy, chứng tỏ bên trong có lý do bất đắc dĩ.”

“Đạo Đình bắt buộc phải để thế gia tử đệ đến Long Trì trước. Hay nói cách khác, phải để những thế gia thiên kiêu này công phá Long Trì trước?”

“Để những thế gia thiên kiêu này công phá Long Trì, tự nhiên cũng phải cho phép bọn chúng kết đan tại Long Trì.”

đưa vậy tm ymà nigư tm nhago gehn iM nnhì nhau, gnma.
uNế uqtếy óc clú hnìh ri th xét tình cM Vương Họa emx aus hì,nĐ hpá ếĐn ir s ta đó :inó cgôn .nhđ nói
Đ gpá, Tư mt pg Mặc naig aH gai Tih trước. về uqay chuyến
nghĩ ax chí ưbc Tmh hnơ một
iaG lại chân nữa.” cũng ưđc goLn ngươi áCt kia, Trì ,iđ iđ c nhân ngkôh quản ìht nmu at inó:
gcũn ưs ch iph chung ,hmn dù óaH. gĩhN li nũcg quy áb
“Các gnkôh ếbti? Họa o:ch ignh Mc ơinưg
d:ài nghĩ “Thôi aGi Cát ih ,iđ tùy hnân chân uys bt th đắc .ý lâ,u gơưni b
Ha gt Mặc đầu. hk
gnươV nn lợi ra iĐ bá bộ Bn do dti để ctr li nôht t ncghú nađg tranh, ,nìhĐ óiđ sư ntoà gnd hcinế Hoang. to ítnh
òLng rĩtu. Mc Ha nng
.n nhân chnâ vô igGn ncgù uiđ Gia Cát ngn
gnr ưs ,bá ogni mhn Dù cũng như l. knhôg e
chưa thế Đạo mt mlà hìnĐ ào,n hti việc hpi l về mt giữ để ht c in,ó òCn
cch đ t.í at ôkgnh lát giành, nió ri Hắn s mt êkui pếti: al đám thiên sut “Nhưng xme Đình ca đu đi rhtna đã bn gnhĩ ra oĐ tiên áuq cho
htt Mc Họa tâm. ai itn để nNưgh nkhôg s không
iđ, rtgno htêm mây li aGi nàcg ngn gưnnh lnòg rời t.urĩ nhân Mc Cát nđe Họa hcnâ
ưngiơ sức Ngnh bảo người, nth gnơiư káhc uđ t tâm phải cẩn phụ mi cũng ,an trách, vci e ta dư tt cnò rằng hnt hìnm phi cn ngươi kghôn cả đ vệ
!đ tử uhi uit li icu vấn biết cái cũng là ìv hn sao oãL có hnui của yàn uđ cùng vậy, đến vì
gia các ếth hỏi: ri Đình Long có èbn ươnig giao cM nCuyh với đã ,ìTr pih cdh aH ca không?” Đo ácc
iĐ Đình hoc Long Trì gn tr cần v, ln phải ans kết th, rTì cũgn ghknô cư,đ bằng, tus cc óc mt Sua ági b rt nđa khi Đình b Đạo thu tm àov này Đạo áci là hạn, hưn Hoang ngLo vào nmu
đu Đình, gthin hìnĐ âhnn thà cũgn Đình âtm to đ đạo ra oĐ ra biết Vương đ Mi ch liệu ayh sát rõ. sinh gôkh.n gihtn ohàn Đo ,uq ôhkgn toàn diệt
lúc “Vài ngày ntgh at Hóa tr.ưc iv ,na angoH. goia ihp đó, ib các Đi ếnĐ của ũV định aóH pâhn s nhcếi
ta phải tưcr uyht, phen hnt mt hmt xgnô àvo ncgũ long osa noc định àl nưđg h “Nhưng na, dù đi phaí đàm aH cM h.ngĩ
được. khác, nt nữa, còn lão sự có hngkô tại Mặc ,áost igna chân s ânhn với kmi qnu kôgnh Họa, Mặc chgn umn mt aH hnơ ht trông s hôkng ngh Lão các thật thời vốn v cgũn iph
iêtn Đình kiêu cách ưt côgn hntiê phá Trì.” đầu Ch im tiến Long la có nơVgư vào
cơ ra tiếp b trong iom c oLã hết Ha knhgô sc.h olã tht a,n chút sẽ lgnò nói vi s s tếh cnyhu ct mật Mặc num yà,n hắn
ngũc s?ao onghP “Mặc htran oàv :hi bn ogLn tus htúc gnl hnnì umn cM Tử inơưg vi liếc ,Ha óc ta ol Tnh giành ,aH rTì
ìnnh nề. óc hná cM Họa, gicá nhp tb tm v íahp nng igưn Mọi
àny. người ếth iđ uĐ yttu cấu ot óc óc như thường, hgôkn
ân Vương ib cCá hhàn theo s oĐ Đạo áph, ,ión của nêb .rìT chậm gLon ếtin đgn ,unhc Tử nhl có ếtk ht b Đìh.n ó:in iph rgont Đình ôncg Đhnì ta nmh iãr bọn rTì, ưngrt aSu Lnog đó voà đan asu ch khi ai Phong Tnh được
git Mc Gia thể aH bịt mí mgni Cát hn không ,tm giật hâcn i.l nnâh
óin nghiệt ntoá vn oĐ nằm cách ntgor aHy cũng nucyh đo tính ?ìhĐn khác, ac
hinêt àVi đóng thì nơi òcn tộc mnìh. Đ ,iag ikuê của iga nv giưn đã v khác gnnh ânqu li ưT
ra m hãy s gornt ,it đối đừng miệng, rước qu Có chôn đừng hct n,iưg ,cynuh il tytu àov nnê th lòng, phi ra.” iàv ânhn vy kih hcn động, nói óni tm
bá, htín quái chỉ óc đích vt cc ca sư ađng mình? l gdn được thế Đo kế cm gũnc bá đ il ghnN ca sư đạt không hâCu loã ak,i
,icá Tử aob óc ếtk Trì th ìhnn đan?” êinuh h:i Pongh Mc aH nTh cah ngưi “Long tm
ckh ,yv uiêk nsgá t êtnhi đám ếchni truyền hn,l sm ôgnđ ãđ ra, oàv yhn hti hôm aH thời il tập Mặc n ưhn ưNngh một tm sắp cảm úgnđ đã đ. aus, đi miđ
tất Thiên hc tyu ,Tnh nhớ Naog Phong, ến.đ ôkhng Hàn, một Thm Phong nthêi miT mđá Nhược Tiêu đều hThc nrTa,h đã C,nơưg gTàn nưghn kiêu óc uenq Cnà gnT mặt ònc nt,ê c T
nd ayt òd không uti Nhưng ac buông Họa, lão Mc t thể s àhđn vì ,k thân tgôn mc thật êmht: hpn ch nv
.đu gật Ha Mặc
tới Đ muốn bn tìm .h tất ưT ,nti Hắn ế,miK hc ac gi iukê gNươi urynt ,âđy êthin có mt c li ih :nió at àCn
gt chậm ãri Mc Họa đ.u
tm gnđa mi tênr .c av cgnù c va ngưi àbn ơihc àl c k qunâ tT c, đu t,h
aiG Ctá phi cM Ha ân,nh là…” chân i.h
vy íuhn cM ơhi àym: hC Họa i?ôht
iG n,đa k.ết ý. kỹ, nìhh nhớ hx,na thế ngươi Người tyh ,đna hìnt tnr “Nhưng cũng có uến úin thuận gkhnô ôgđ,n mđá chú cđư lp b hpi đừng kchá ếun kết có cứ đầu .yhc gnrto th iuhết hknôg tàr kết tức ổn, nađ s gây quay
Đ?ìhn trong Đạo ,íhc Thm gnhn áb đồ màl sm vci mưu mn đã cgũn ac
khá th aH Mc ar t ơ.
Nếu s có nhcg sư ưhn đno hnít gtnro đâu, không của cũng áiuq một Haó ũV á,b li oná,t tht uưm th nhm hìĐ.n áđm kế vật th đến dù lão Đo
ưCơng Đạo ưđc xem ar hcun là mt mth nâ đu: hinTê ac hct công』.” gật hìĐ,n âqnu có Đyâ ht lio tíhn hhcT ích
Gia vô nhnâ đau ht rời dài xong, cùng chân ngôrt i.đ ri mt u,đ nió átC hơi
Cục àcng ihtên ,iunh trn àcgn n,hiu khó tiếp Vưgơn ncàg Đình, biết càng cúx nid mịt lnưg. hn ếibt mờ hnciế il nhưng in,hu
ioga d?hc yâĐ àl cuc tm
tiu Sau đu: gt Đ Kiếm đi itn. huynh.” c,Đư ryutn ưT đó lni
vàng nânh chân miệng Ha Ctá bt vi .il Gia cM
cảnh iug Động iquá thế Hư. abo ẩn uêhin Mà không c ca oĐ lực lại lão trong Đình, nêtr vật iig iếbt
lc T nhT đầu: bếit gPhon ngôKh