Logo
Chương 3886: Hoàng Đình Chi Chiến (3)

Đan Linh ngẩn người một lát, vậy mà lại cảm thấy lời Mặc Họa nói dường như rất có lý.

Nhớ đến lời dặn dò của thần quan đại nhân, cuối cùng nàng cũng gật đầu: "Được, ta sẽ dẫn các ngươi đi."

Mặc Họa gật đầu: "Được."

Bạch Tử Thắng nhìn Đan Linh, lại nhìn sang Mặc Họa, thầm nghĩ:

rơi gônhk hoc hắn hki bếti trò, bằng nsg hnt thế sẽ ra a,t chết. h tay hắn hhnà àon vào Mt đnh
ch Ha cho ht lập có iđ bạch hận nh thể phc ăbm hổ hôgkn yDu mv ,b c ygan kia hc ênn Mc niệm ôugbn không tc. hắn con
v,y ncơ chẳng hce đ ghen ch ngtuô ákhc càng va thôi, noà áhp.t mhêt du kếhni Nàgn ùbng gnnà ch aH hce mtêh a,l htì knôgh Mc oàv như
ca ?chó? bằng gnM ocn hnkgô một ta
áThc cngô htiá mt nđế Tâm cc vo vn ányh đ.im tử ac Bt trong
inggó đó T huka ,Luâ hcgêin Kim trng kôngh nđg hắn thủ. nti Trước
olã Đi sang mdá nnhì gtưnr ,il ti đu ôngc ihn,L Thác ghkn iHa nMô uaqy cđ nèb với Đan nữ không tB Thần v agnHo tử.
ión: Đan inLh t, cáhT giơnư nhÁ lạnh Bạt mt tnh ôcgn gì?” óc ý gngưn tr,ng
iĐ ơNi không khp igưn chắn là Môn ynà ếcht gHnoà hc ca nl yàn Đình, hắn, t agonH ôhn.c ynà uti có đều chắc inơ
óel v động H Tngor T tm oán ait hBc apíh ìhnk icu ,lc nTg.h lên mắt cđ, cùng oal iĐ vẫn Tà Hổ ôith
lão rgưnt v ct ôMn pl unm alo iHa lấy tay, ra Đại cM it aH. Hoang tb
óc oãl ngôc tmh v .tnr Xngu cả Môn, at Đại hia t tí Đan ghknô Thác trưởng còn nqahu tu óc chí Bt Hoang iKm
nnhì htní ũngc Mặc Bt ,t khẽ mắt biết Ha hnôkg Tcáh gì. ,ngđ ánh taon công điều ađng
công tyh à? So?a ìth Đgan tếig Tchá tử inó: htín yv ,hyk tB ta cưi
hc,c thực Ha Trong cM tử. thoáng giết ngôc Bt cáhT quả đã unm
T cứ nmi không lên hoài h,t htn nhớ âdgn gntro nên l.i aih hti xưa, thử hạ li uaq htế stá lòng Thắng uhncy giằng ưngi oc thành Bạch úhtc
áĐm nyà gđn đã chặn người i.đ đường
tu trưởng Linh. Đan nyà nhơ Hai lão mthâ vi uh v đu
cho Đại hln t Bt tv, ra mt phế áhTc mgn H: thm il công lũ
,õR !t ôcgn
nó. chTá hBc t tib phm kia, hkát ưđc Đc cc con Hắc akoh Bạt ănV ũcgn thuần Vgưnơ gôcn cph H nằm àl
hók Tchá công đó, tượng iđ tB tsu mđê t Cảnh u.qnê
tiếb uti để uđi, từng chỉ li kia ,nl t một hắn lên t.rn ngđ ágnđ iưc òcn uq agmn chưa hmc ch con hyc rưct li h ,lưng vào tm och mà tếK nôhgk vậy dù hctế nh tnê
o,ng cTáh Họa. cM uikê ôncg chm chằm tử v tB nình mt voà
h,ng lòng mc đánh ón:i tyh tm hắn sau Nhưng khi trong mth tiếc phen, li ági mất uni
r.i chỉ lúc aiG k iah lại sân nrh này nòc
nhl c với này nhất, at yêu Ánh suýt ta ih cướp ùht ng.m tm at Bt iđ ôcng o:l t ny,à thích Thác tm iđ nH a.t uiT ùht oán không có k nên tọa Mối cnò rt quên…” tử
gnđ rời bao khi tm ìhđn ,Luâ viện òta ax gưhNn vào T nmóh av cbư được tm i.gưn Kim chưa thì tm
t Thác tB uNế !at thcế bắt gunv nếngih lấy mcă “Bắt ărng nghkô !aki giết đưc ncgô t,ya tìh tiểu sng och :nh tử
rtnê aus vết o,s ngưl Thác lãnh, mt náh ênrt ưngi một ãg âm ôgcn ngĐ gnhc tB sc đại roi. t thần htc tvế
ncgũ ,tm này. ohC hận ta cm đnế b s iưng nhân ôknhg ac hn hn n ưcp
ògnL mó. rt đ hn hkinế nên mt k khuôn méo
nLhi anĐ gn nrh. hôgkn áđp n:l “Ta
giá nco at nbg nđág ngươi, hknôg chó ca ca gnM
Họa t oàv nth at đứng nói: Linh, lưng Mặc nađg hip chỉ gnôc tB uiT nĐa mang yta nhđ cháT t đi.” sau nà,y
“Động quát: t d ôngc !ht Bạt hcTá gin
tB giáp cm ca ,thú hao aoc nHago khc níhhc mãnh, cmh b nd K vàgn gcôn dáng lớn là giưn yu cháT Đi ănv t đu Môn.
iig, n gmin gnưi iut ac lừa ph ìnhh ãđ lừa il hn...ơ Cái đệ, ònc như ih
Thần Bt tóg đại làm hnko gôcn mun Đi àyb t di thành cơ t aT h óc ưci c hi Hoang .ãiđ áđ:p nđế để it òngl tcúh ôMn n h mời áhTc kháhc, hânn
cáC coh ũcng êln nlh :nch ingươ tử đệ Thác tm ra yùx t ,gntiế mđá đi. công ênb Bạt
nên tr đến t,hếyu ac Bạt vặn t ov gnôc gnnù khuôn ,ngt ugsn m.iđ lên mặt bốc nCơ Thác giận cc
lạnh gùnc ũV mặt ioga tôih gànn Chu .Mnô v chiến Tcư động hai Linh Đan aoHgn ,ăngb oal Đi trưởng rtgnư Sắc lão kiếm, hiLn oàv
mt lnê rnê ếgnti t thấu nggna num kết trường lao aì,l Đi gitế uéqt Bạch ntgơhư, r.ti nháy chnâ uêk Mnô Đám ,aH cM ghnT ãyg yat qu T éhmc ganv trong ti oaHgn đ
cho igơNư ,đi cếht itgế ncũg uti t a.t lên đó
htnì ũgnc cần không thế íkh khách .na đã Nhnưg hn ig pih kách,
ac Mc Môn với rưngt không iĐ tay iptế tc nôcg không v anHog nhàđ Họa. phải oãl mdá tuân, iha ar hln nhM t
...
yl Đan Bạt mhìn gncô nhiL yu thân ncgh chTá iđ,u cm. trưc tử, nch biết tm óc Họa, :ión igng hc âthn ônkhg lạnh Mc
người. hcn aqu genh s đi đến hn yv. Bt này nào từng li cá hacư độc ácTh Cả công nng tử
nhLi Còn thn ms gnũc .ta tv n gì tya nmu ika cả trong Đna nữa...
K dá?m àon Linh aĐn :áutq
min th v :dài mà…” knôhg kh n hânn ta đại thoáng ôkgnh cũng Bt tm sau vui, t l cưỡng, nh “Thần Trnê hTác ôcng nhưng không óđ rnh,
cht giằng hạ tếh ib ếinkh thêm ôkgnh htmâ, mlâ nữ, ôtn th, cục lc àvo nhiL lão thừa diện v rtgnư ađ nĐa thời vậy ýqu là hai unyrt nhkôg v Tnh dám lại oc. tnh,gư nhất Nhưng cao sát tầm
này Đại H. chính Người àl
ơs ikh ưngh Lâu, ab hhàn Long ì.rT thu aSu ir r,t T dám ri nưig v gôhkn cmh phía nd Kim qua gtnar đó
hk ý huní óc myà: ơgiNư nĐa ì?g ihnL