Logo
Chương 3966: Đáng chết rồi (3)

"Ngươi nói đúng, nhưng cũng không hẳn đúng hết..."

Gia Cát chân nhân trầm ngâm một lát, rồi mới chậm rãi nói:

"Tổ huấn của Gia Cát gia ta từ xưa đến nay là không dính vào những chuyện tính kế đẫm máu, tranh quyền đoạt lợi."

“Ta cũng chỉ là đêm xem thiên tượng, thấy đất Đại Hoang huyết quang xung thiên, Huỳnh Hoặc rơi rụng, đại nghiệt sắp giáng sinh, khiến thiên địa thương sinh lâm vào hiểm họa ngàn cân treo sợi tóc, nên mới phá lệ nhận chuyến sai sự này.”

tm Cát inh chân nl ghnôk đ htêm đa utx lãnh nnâh thể tênhi ođ nữa.” :mđ ihgnt Gia ánh iGa n,ày
oĐ hip nhất k,ai định chết...” nâhn cngũ
đt àl hnCyu cm nũgc đ vậy kết, hđcí .i.r. hnàht, đã
“Phản đng Đại do khơi hn loạn o.àm usa gnHao là
do h.nơ đo, háp snhi đạo inlh Đi đt đồ “Hắn aco hánt cảnh ghnc igi mnư unm nHgao hcn ,đây thgni
“Chỉ là...”
giờ nh t.hn ,kchá chính àl Nói yếu uys cách lúc hni
rắc.” tmh nN nh iđó od mâ gieo noaHg gnũc Đi
nhưng c tt chân Gia nhẫn, Sc hnư icu nht, dài ht ùcng i,gn nnhâ lại óc bất lửa hnhtà tm óc uiđ lc. Cát hnư hc bt tiá aóh mt ntigế
tu số đạo lực trong hưC hc đo inthê ht chi tm óđ. t,đ pá mếđ hcníh nrt gnnó ênrt óc iGa đầu nghiệt ya.t tir tinh àl
là...” úngđ “Thật
...ãđ này, nsg agnoH đi iahc mn chúng nagHo “Các h.nc ogrtn iĐ t htt con gia ac điều âlu nâc ôgknh vn nb igmến béo thế iĐ cếht ngxo dnâ
shc t đt lmà này, coh mhn giờ ,t trên uâl, abo lên làm n.i gôhnk hctế ưgin iđ đã och Hgaon ócng iđ uđ Cnò Đại
ođ npg cc lhin Têinh chân àtn ếĐn it,ghn inêht niht Khâm ohc nish a,t nb có lc, đ dnah ingth thán, khi mhcé nưm r,it hnân ,gimá din âhnn ưch tanh .a..r gia, Gia cuc t snhi đạo nd chi h.cngú Cát máu thần ‘thu thì
ác.” nung hânn nv đo Mà à,yn gốc chính
tếh chtế Hoang, egoi t tid đạo đó đói nlo ópb ciu đ chiến, Đại nưgVơ átph ônht ưnm gncù đo ngt.hi.. gnũc hic nph nĐìh, đã do ãlo ms đcíh onl, rắc tníh yt,h “Đạo gòin ysu Đình ri bnhì nâhn tính âchm ngđ nạn hnnâ
ơc nn i.ó..đ harn,t hnếiC hội.” ah, ita gũcn nnghư
hn.p và như nnhg t cM hiện cs ntarh nsih lạnh aH mắt htm Tcưr ,iđó đi mhn trong cũng ưgnd vià ếchni nn thần lnê
“Khắp y Đại lc ma Vô iơn đu cho ẩn àv th iĐ đã hc Uyên hnìĐ hn nđ đại âuS ,anoHg àyn, htt T âhnt ka.i cũng anogH nT ncò
hp, bản ngnyêu íhk tgihn ođ yàn “Nhưng đã lúc ươtnhg. cih t óbp cếth, kia nhp đo bị ođ đã iđ nnhâ nguyên
Honag ar, ta nhận tm hntí Đại hc r,i áCt ca xích trong at tổ thế k.ia im mđá lão cnâh nếĐ :má tm àl nhnâ nàb iưc nhá cũng ,hk iga u tm Gai
chuyến chân này, iGa hki là phải cl, ,agi hintg chết cih ca từ ơưnđg tai hnân tht gưhcn nhgôt đo nghk áh,pp ònc trận bóp ânht tinh cưha il ha àhnth nhiên Ta áCt đi nhì.h itnh
tch tính v kia.” ânnh ra đã Đình írt cđíh ms lão t đạo ra ac Đo
T kai này ni:ó óc “Vậy... đang phải cM nk?gôh gnort đo Ha lcú n hĐnì âhnn li
àont v đt quy mang, ngùv Đình.” bộ mhên tM oĐ
chuyện là iv tt. iđ hnơgưt vi iĐ yâđ Đn,hì Đạo sinh, đều
nìhn gật lát ánh mch mt giây hc nhân H,a rồi Mc Gia đ.u ãri nâhc Cát chần
Nưh Đại githn agnHo cgnũ ođ thahn n.ht ôhgnk vy, n,òc
ghơưtn n,tàhh thế. tai, nói, di ha ac tm nv niệm tuy hgnưN áob ignư nâhn do li àm là tụ địa trong oán sinh thiên ưax iêtnh của iv cùng.” đo suy Đo nghiệt ohc àl ơưghtn cgnù nhc ntêhi mt li với sinh vô àm ón trận rằng...
huin đã từ ngay r.i tR tính chúng nb hny,cu đu cả
to chỉ ol hg..n.ti lo ư,cp cgnúh giế,t hc ch lo “Bọn