Logo
Chương 107: Đệ đệ của huynh là khôi thủ năm ba của Tam Thành Luận Đạo!

Chương 107: Đệ đệ của huynh là khôi thủ năm ba của Tam Thành Luận Đạo!

Nhóm dịch: Thiên Tuyết

“Mặc dù Thụ Bút phong đã bị tiêu diệt toàn bộ. Nhưng hai năm đã trôi qua, bây giờ lại có hung thú mới lêu lổng, chỉ là chúng phân tán chứ không tụ thành bầy. Mục tiêu của chúng ta là bọn chúng. Cho nên độ khó của nhiệm vụ sẽ đơn giản hơn rất nhiều.” Lê Kiếm Thu nói đến đây lại gắp thức ăn: “Sự việc chính là như vậy, tự các đệ quyết định có đi hay không, không đi cũng sẽ không ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng ta.”

Khương Vọng tự biết mặc dù bọn họ quen biết Lê Kiếm Thu, nhưng cũng vẻn vẹn chỉ là quen biết mà thôi, đôi bên đều thấy đối phương cũng không tệ, nhưng nói đến giao tình thì đúng là không nhiều.

òngv Chân nn.ế Mạch Linh không từ lội Đạo nến tđ, bơi ngọn con quanh binế giữa, giun đne ếbti màu treo t ngọn tnê nhàth Một
lnă iNó gnc̃u đi mt bước ncũg hkôgn năLg àH tm. êln Hn muốn nl. udì ntếi mhăc tt, td cùng đều sóc mun đ,cư ntg
.hi nóng l vi nKhươg hgnôk Vng iđ ngl
ưghơnK nb,g lên ngV xếp tâm nghư trời. ngi ũng
tcíh sẽ â.uđ nói: angđ nđo ócs nti d vi,n xyâ Ta An ođ gkônh ikah An thể aigi aT đ li mạch oĐ Ta àH nền achư óm.ng maht cnò âul, ngăL cmhă lũy luôn.” nguyên mi
ađgn thỉnh icg àny An hgnot cìmh đã tm miệng lẽ ơm il có đp mêĐ ngủ, cúl ayhu,k cái. vào An ênn đã nhép
íchn khác tiu tnorg ôn gmn. htúc ar ìtnh chhng ơưVng ivn rgn ĩhng hn òha, mi ngTrư hắn n.hc nưTg l khiến ưgnth tr người này Ch
hninê yàn, ngđươ ngọc ta iác viên átC ac còn õr nhớ tiết tr àv nbhì dágn ưdc từng ìhnh nh .kia chi gươVn đna thậm bnìh íhc ếitb ngưTr trong
Khnơgư ignư pđá il! anqu Đc,ư Với htì tay gVn htì đi gì, h lão mọi g.n ca ngại vậy mối nôgkh ,bnà gõ xuống cần
âhNn một ikhn. Đ là Hắn áhcs nhìn quyển là thấy mặt đo tnê b uhynh điển trưởng rtên cũ
áhsc nrtê Đ đi!” b àit hut rồi.” có thủ, arưt phải Lấy đoạt iag mặt: at tc phi khôi im Vương gn được nguyên Đnế gì hec Mch đó th ihaK Trường cũng ưc.đ tCá ra, v cần lúc hoch nađ
nh đưc hcho ãđ chm từ ít. đến khai Nhưng uht hki yna nôgkh
hínc hík ôĐng xung hnn lần. nl điều tyế,hu kếihn kếhni uqtếy ibhn aiL dưỡng .ơnh hntâ pháp có niuh Linh ưcđ li quyết hcm tch phương gành mạch T iếpT kếim Luyện xung theo th uhin T th thể ac Khí pếti Đầu luyện gia, tiên của là tu hT ht ut óc phpá óc
onđ mạch nhờ xây unế ra họ nền ưngKhơ đin l. chiến óngm, nn yhu không il đ h nylu lũy Sau kiếm là suiê mhpà. mt tM Còn tích của ihka pt óhk àv ìhtn êsui ầcn đcư ngoại giai đạo một hpmà ikh nguyên, tm phát đo ovà áh,kc x nguyên huống hgôkn sĩ. gnV xây tu mógn cl khi trước cc
đnhà bình nc ri nH ri hnt phi ct ngọc đi.
lòng rất ơhtgnư “Cha... nũgc hhnu.y ognrt êyu cha
sẽ àlm iKếm hai hắn unm hnthà túhc àl ứng nhkôg p,úh giao cần nhc thù yàn tM tham iv púgi lc hinm cs hn ba óc mt nb hik ơSn quả tânh vc Lê đ xong nền hn ođ lao ũcgn muốn thtáo khó yàn. .hutt ̃uncg đáp ,Thu phong Nhưng hnmi nómg, nl hiện hnư gVn hc là v mnu tiện nhiệm gncũ nque ưgơKhn đ kết đã póg iga Tam tm v tùy onhà ănhk thc gi, vì xyâ v
nitế cái nrotg hik :vin ngv nV ngTư v uit niv phấn !Ca ovà ,aik gùcn nưTgr Vương
tổ định cửa uxt đi gơnKhư ành,Th Cuối cùng usa ơSn A êL nh h đi s ácx ãđ Vọng, hN nma. hhtàn tpáh Hognà àl: nchíh tìh ba Kiếm ruiT được Thu, yngà mTa ,mTr
àny chối kgnôh Nếu ưnh là n.a đcư thiết nơh t tnhâ s hẳn lần
tQu átC nv nht cuốn ac lên ,hács hưn đ nió cho “Nếu li, êbn rTưng .cũ at dưi đút hưn vang s Tui ưcd .ăn nađ đ nơgVư hln ngiG
iv at ý không gp ásch :il ưgNnh rồi! “Đệ ĩhgna àm ìg Tgrnư nói, átC gơưVn na! v vt có
u,hni lại gvn lúc đó .kém hn sau vọng thất uđ cũng uinh ,là k ta rất Chỉ gôhnk
biết mc phải năm ărmt trừng nê:l ia âlu ihnêu ngòl đ óc ngàn hn ođ hô?nkg ãđ nhoáng ùgdn ngưnh ca y,àn gnn nđag ta gknhô nâhu onTrg chớp thế. rt ngạch Một mt bao pgó uci gùcn ca loại cxú ogrnt a,gnng nh nDah điểm
ưgnrT trông hn. ìth u,hc xoay áci kì li về ưgnơV hty mông Mèo hkó cc ưgnT haíp ýqtu
Tường Vơưgn Tnrưg !Ca :ênl nugc
đ uC,gn xếp gnTôh od rọi. nthi đưc thành uêngyn hnêTi pt mìhc hếuic nơi Tâm hnt hpc đo vào gnrot angđ
ú nm ađng trên omè ngn nôđg. úLc sấp, ơgưVn úch ta ãđ hưởng yta iưd ,ếgh àl th uyqn cùng Cát đu béo quýt mn cũ ánh óđ chân ásch trong Trường àl tm àvgn, ngađ
kia. rngưT đã s inkê được ưnhNg gưTn ếytuq uhi ưVgơn
hC H torgn iKmế Đỗ paíh một óc Lê Thu Nh xa: người ,đoá mãnh chạc Triu óc inếch ãD v Vọng nhgc àv áhcc đ kiếm cna đ,m Hùng dũng hgtnô đu đ àH àM Vn itgế ưt ihnêt nb ac nìhn ánh âus àov phú!” ad đ, r.i chu máđ thcế hmni gnh cc là iàt có Thành ãđ Lăng nhơưKg iv oca tm
nVưgơ hãLn iag tộc h.t th
it ĩNgh rồi!” lắm gbn của nói thực đ theo â,đy ,uhhyn gòln đã Lê ac Vọng Vi ngma t:hng bọn hngKươ àl may ómhn cl
ngàHo bỏ ̃ugcn rmT: ,enhk H hôkgn Đ tm lanh Ngay rất ênhni qua nH..àog. !li A tt ãD s “Tiểu kgnhô nh ũgnc c
...
kôih náx ưic oĐ! là đầu, hhnuy ac rt :nl Đ thủ ab ac Lun cl Tưgn àhnhT đệ Vương ămn hók! Trường Tam Kôhgn
lập ct đc!u huynh snág tm ưhn Trm ưs êL kenh A Hoàng lại.
một ưdi thêm ưnơgV bằng Như ́co chân: !đ ngs ưTgrn lười mèo Q.ut och hCo ta Tiểu quýt ,htcú thân iclế được iv ̃nucg biếng Ctá thể âul óc ón ht còn hnnì yv httếi không mt hnơ
at “Cho đánh nhkôg đ ta ìth nôg ăn c?ch
hnít lựa rnt nền đồ ntr àml n.gxo hắn dự tđ Đấu Cuh Têinh im tđ hpi Tinh năm cLú nch ónmg đu mn,óg nn na
nyuHh ìnnh ưgơVn mt hơi Vương tm lắc ac gần ly đi bước, àl ra ncg ,eo mhnì: ì?g ìbnh trước ac yâĐ đến grnưT vi ưngT àiv nh cl nv iác ngrTư Cát, cái !đi
óKh chết .đ nhđá s hac làm c,đư
nhkôg hắn Nghe ac gVnươ gưTn, lười ưnTrg cugñ :hi gnig ión Sao ếgnbi ncúh rồi?” hc chíhn
i,đ “Thử nl nữa đi!” chút mt th lại