Logo
Chương 123: “Từ ngày người đàn ông của ta chết đi, ta không có quyền hèn nhát nữa.”

Chương 123: “Từ ngày người đàn ông của ta chết đi, ta không có quyền hèn nhát nữa.”

Nhóm dịch: Thiên Tuyết

Lão ta thở dài nói: “Ngươi chỉ thăm dò được một nửa Khu Kiền Chi Hải, liền có thể tìm được hạt giống Thần Thông. So với Tôn Hoành thì ngươi càng có tiềm lực hơn. Đáng tiếc.”

Trong lời nói cho thấy mặc dù tu sĩ trên Ngọc Hành Phong rất nhiều nhưng người có thể lọt vào mắt lão cũng chỉ có một mình Đậu Nguyệt Mi.

phát Mna um s khóc, iđ thân hvĩn Tnô mà iàg nvi àngn ahnđ ngig sẽ igà như ưhn của iggn tr nmu nl mn,ìh ta này i,nh bng đt vì nhnêi hxni tth áđ, ôhngk iênnh ib đp iuT .ir
năm h,lnà noà gchn ón nuôi umn ác? gNiư nrtg êny hoa m htáng
.hn Không chí đến là ngờ ý sai gnm con úch ca nhkgô li cL ơuHư ml ,kia
áhrnt Nhưng nhkôg iuĐ kai đã né,l ônhkg trung mlà ayb ht àon lúc đánh .nn ncáh hn hắn ohc này được. thực n,h Lộc cực con qu đnế Hươu lên
ăh,kn thuc chí lên ngc phi pg thét khó đhc s n,hm thy lúc s một trượng cũng àB phikế ùli s có pg otrgn mht s cũng con p.hu bước uđ rnt úlc k cúl gcnũ nlg
cnă bn uhi sự cưđ hnàcg ac ấy! ưNigơ cgnư hgnkô đại
ntgor ra. ri tay mới mC hắn tm kmếi m
u,ếynt tya mt mnu yàng àngy ngđ os?a nói oe một umn tiền nl àb nắm gCnh giọng thô, vung lẽ
âlu t,cưr bà gnCh nhược. tht kếpih t tm gan hc tnáh ra oab n
n tnêr ,iơnưg tm Mi phát loại núi Đậu ôv cho nđg bọn chúng cs mạnh chí cư hại ưing ànto bạn chống làm htm áp ìhhn cái àlm ign li Nguyệt gùnc úth, htì ch gì? pnơghư, b nb che biết kia: chúng iLo ncò lc nìhn ghnu như
ngừng pnh úni ith Gió ghnôk lặp il. ,pht ngv gếint
àl mt đó. iơN ynà nào êbn ngđ nogrt nsơ
ganrT lời ac nhất tgrn tại là, ngoPh nihu thú cqu quá gmn gnuh nói đ sự thông yàn têrn Torng nHàh íhcnh tin. Quốc .ý tồn đồng ìv unQa của quân gNc là l
nên Toàn hề cnò b in uáq ghnkô đầu, nv uđ .nuêq lcú trước nchếi mđ trong ìrnth
thành tức ch cá?ch nSơ! huynh giận hc iM nnâh ch ấn lệnh ,ar cười: Ta maT od ndâ aty tb tức đình thành Có gnc ac thư không nôgs Trang ngự tyuNg àl yđ,â ch,ế chúng uĐ nơi “Ta n!ơS ànthh là amT Quốc àl do tự hp pl có tư núi ca
Mi ý!” ô:h đồng yâd cnhgú muốn s và ôv không thịt tu uĐ không aT Nguyệt dưa!” s dân ếncih tử àm hNgnư ăn gi giận bị vô
tm già thân k giọng máu gnhu đầy aln chục tnoà ct uan ac nhân uy đnh từ s xuống tth to đã nưh mấy glnu lập in,ú nổi ign, ra pl nyag pá Chủ “Ngươi tđ ãgn iak ngay ếcht s giống inó tức. cc gđná htú gna!
n.hc am,y nbê kiếm Cũng ngay
Gii Bà đi.” tná hi.
tư ccáh nyhuC mật, tạm ếit.b được ngươi còn hti acưh
,nhìn .an nưig mgon tb hiã sợ cngũ gónng đợi Mi
H"a ha!" ah ah ah
ngươi thất olã đến yuế mạnh hc iưgơN ơgniư Cho xem là là nũgc đuối. phu!” uâ,đ ùd at kẻ
ông yv khi t sua bà hiếcn, hưn thể gôhkn ưNhgn nli nữa.
dng không Nguyệt ntá hìm.n nát gông ùmc tay, igxn áhp hcxí hai môi, nigư Mi nc nggn lại. haCư tng uĐ cht nm êntr
mình náh ngs tM nm htoe nlê ac Đu ut iđ õdi Mi gNtuy amy n.iú các đnh sót, norTg mt
ctếh n tại oac nghôk trong at, uqnâ óngb quan với Sơn thuộc chó sống thuộc ca mhât thân âđ,y ám k ếnđ bn dáng, gôkhn ch về sự ta, v ti o?sa thượng ión thy tâm ngơưi không cgun căn iơn li Hiện Tma ntàhh aoc kia iác
vẫn inưg uĐ dừng ygtNu chế, ta trước pá uy l.i Lão ếnđ liền Mi ckh tự
s?ao th hgưNn àb có
mưi của ac tt tànhh igưn ,âđy ca tường, b gái ưmi ,uit mTa ch ta nũgc ca ìv trnê èb hincế a,t đây. mi bn hnhyu ta tếch nuqâ ta tonà t y.đâ ac hinếc mi ê,yu chết ,ta uđ nưgi ta Con rntưg hPu ta ta, c bạn Đ yuê ab !đu nco ac atir ,iut lăm hc tchế uđ họ àm ơSn
đgn ôkhgn hc nmg là Hoặc ý.
Trên nưgi !qáu đau
cưi yhc ar ưcn Mi Ngyut gitế,n ciư m.t to, đến cười Đu
mình mt otnrg ngd t,m Mi hiện hnât lcú uđ trên b.à im yutNg Đậu iưng xuất áhn mt Nyag
hpu lui i,đ không ngươi cvi vô s ưda íc.h u,ih ôkhgn ignơư. olã yâd một rtách úRt Có
rtưc nli tnh teoh Vng bn li nhô ăg,nn ênit lc sua nhhat il mê, khi il ìmt nahqu tỉnh t mình. hKgươn xung kmếi ac tngor
ig âBy tư chuyện ta, ôghnk ta ngươi ưđc Snơ àm biết?” có óc Tam nói lại bên với hthàn gnrot cách
Ngũ tròn rtong ngđ tĩnh Căn bản Nguyệt đang bếit rt ìg. li ht yên ggni tiếng ghôkn thy ghnôk Thần ngừng il. mt Nhưng Ph ũcng gln lão hngôk iM Đu oãl at ca mlà ngôkh ưđc yên ayox Thông nbê
ncưg đi âhnc clếi liền người im tm .niú cái, gnth xnug mắt
tưrc ơSn, như sườn gnom Đu ơni ý giữa hc của người. s mi mi utgNy igng đến ntgh iĐ núi, lúc đi Mi Bạt nđế àb hcú đến
rtm gGin li ika một ir tál ê.nl mc gavn óni
hnNgư l ra mt mù nơi li rất bị lần mr. a.n b ătgrn itr một ceh góc nhanh yMâ chnâ đã hp chát ,ra
toàn tiếng mâl s giận tytu gnm lgn ìv đối. ghnPo b im hưgNn Ngọc àm d cũng này m Hành voà một
àid. s thời nrogT chờ khi tht rt đợi, iang
tm àhnht gái, cả âgnn phải toàn ưgnd nuôi ôiđ ntêr àB tm .avi còn nơS iph Tam iatr
Ban lunô đne it. vẫn đêm
trên Đu hũn tiên là thy hcth nnhì đầu.
Lần ngig angi đi.” đây rất nua à,ny kia d.ià iM trm thi óin gưiơN gài lên ói:n mc
ngơlư inưg kỳ óc nói im này, qnyu ganv có Nygut thán Torgn èhn lên: tchế hốt ông s hkgnô lgn i,đ coh gnưi T at hoảng khiến gàny cc iM ingg êth at của nữa.” uĐ ac nđà ta chỉ
ếhc sức ànĐ một mt gđn iưd àno đó lio háct hung áp iđ s v ,ưnđg lẽ ca ar hpía mạnh lng ếgitn nco đgnư ưcrt. tm mt àb htú ghknô
chủ cũng àH có uhyhn mưi lớn, n!nâh ưgơni ucQ chính mưi hc mt Quc iph gaTrn cai b uqa dặm quân ontgr đó mt Chớ sơn nhân, ,hà nhtà,h anTrg nhahT knôgh mt không ba quận một ba quốc ab hngc gơiưN hìgnn có chủ h! kẻ qun ph ch óc nhiều n.hthà qun ab lời, phi
tếh quyết, ưnh bay m rưcT niú Không vậy. tchú àon ungx ntgro chạy gnai mt ca àno cơ lm trốn T ôghkn rtgun Tnhiê khgnô đọng oca aĐ chỉ hit dựa ht ươKhgn Luyện nLih àm sua Thể Vọng kih rt c,đư ưngng thôi. vào tăng th ncũg ưu ht nsư nhiều ht ô,Mn úcl