Logo
Chương 132: Có thể được Nhất khôi không?

Chương 132: Có thể được Nhất khôi không?

Nhóm dịch: Thiên Tuyết

Nhưng thiên hạ không có bức tường nào mà gió không lọt qua được cả.

Triệu Nhữ Thành đi ra ngoài dạo qua một vòng, lúc trở về tin gì cũng có.

at mìt ?aso hTt Vy th oàv hútc.
ac unhôk i.gn crưt hln nVg nào thị, đùa kmiế ,gnlù ơig ađ tộc mLâ chút gơKưnh kôhng tm là ngđ óc
nâL.u Vng aT óni. ơKhnưg mLâ tìm Chính
thị, T gônhk ơưhgKn khai Một gơiưn. ngkhô bo cho Lâm gbnó mt ãhy v vào đa h óc ngV, cếht uqen thuộc li người đi ghônk Lâm cnũg ihã ortgn tiện htiô! goinà, cưi gnĩh ar ngươi không iv ađ tc tộc Đạo xông !k đcư từ viện l:nh tức a,gi nihếc v sợ s
xa có T uLyn h,cuyn hngkô m cp. gđn hhcín nh ưgnKhơ àl nnggư năng nrtê quyết, tự Nưgnh nluy khi yoxa không thể lực nngă ưcđ mhn tu sĩ vượt cl gian óc púig od ,rutng tu Linh Thể gnV âđy đng
nth Giang, iđ gia. Vgn Lâm Đ thhàn gia tc
ht ađ v vào ơin dữ: tc nmu giận ngươi âLm ?ư H oàv
về cái hCnhí uânL cáthr hNư của Ý. đưc rõ âLm tytu Tng ôhgkn nrt ếthc rt đi ràng, đã imhn Cuynh
oac ln cổng tnhhà chắn ,ưctr áci trong hn.àht àl Mt nđgú phía
ikhn thậm .nưgđ hãi ònc L thấy ích s Lmâ nhgôk nhhíC ngạc, Thực ongh.à mà hanog ra àl iph kinh
.ti kiếm đã gVn mâđ ưhKơgn
ncâh như ưmn àml v nhgkô mt hhníC êL ar .vy không hn đâm kiếm h,cuyn tnrgư nhưng hhnna Thu, nc Kiếm gsán ngutr ngio gntor tv mch bn ,tđ ba mũi nl tòr như cđư lúc Khương ahpí hgkôn ihơ làm lc gvàn nũgc Lâm .L gVn chóng nkhgô tên, ygNa xyoa
àl nhiếc engh như do nãy gnm hm.n igGn gưni ếgtin im nab
n,hNâ Lâm hnhCí hãi cgnũ chút thấy nào. s Negh ca hắn nói không gign
uh thành th. gđnô Lâm của nVg nl cv s một uyqn Phía Giang, thuộc óc ukh rộng
giưn sẽ “Họ hnôgk ếigt điu ta ghnươK ohC chphá sao?” giọng i!l ngươi ,aki tth
hck uqn liệt... Chhín gyàn uti Lâm ãci Ý ac chuyện hai óc mLâ àn,o liệu Tống như Lâun xu gia s úti, ưcd ýl ás,t htế buôn t tm it ngc lại Cngù Như không ãv lên àny. niv đã ynuhc nqu dính hai người bán lmà àlm sao
lên họ. gia Lâm vệ li! mt iHa chặn ư,rct ìnnh tcưr tên ngc hộ nDg tgnr
bc kmiế lần iv th óc nli hátp đ nối lúc ht có kích được tnêr công pháp ba! úđgn thuật, ot àyn ếhc đo hn tự Trường hkí aty
lấy này hmn sc Tiểu ra ra cna đâu tử lấy đuâ ?y m,đ
mày, ế!mki rút ưnnhg Hn
Hn đây.” gnôhk
nlh nc uirT ưngi êrnt ni:ó nc đưc ngươi óin ciư Nh ta, ?à nThhà “Chân àl
ta trước nhc kmiế xách ngiư Bị a.c
chống hoC Một k t nhanh. i.ognà đi ra nên v tr phá ưcđ yg s ,đ già ơph lão cót trắng t ngl bị mi nyà diư gỗ,
Lâm mặc tt tiến nhằm k đến mt là Chníh nếu nhc rtnê ca àl chỉ cao .k hcn iv tu Đạo at hp,t ánhđ hắn ianGg ynuhh nguyên t,ya ta tu àhhtn uđ lần.” Vọng gitế Nâhn ,ia Mạch viện, cQu tnr, cảnh, lần tm ùd ra óc nưNhg th Mhc ta có hMc k noà Cúhc ntàhh kih Giang uD mà mt ná,hđ Du nh Bt chờ nVg sẽ tm chỉ cm ovà một ra đè ut t,a gặp ly hân.n vào hnđá àno chết usa cũng in,ó ĩs Du
tay pgiú vang at oàĐ Tam tb utth hắn Điệp ib. rênT Đạo, nàhhT đo thế Ba Tam ta uLn hn ncíhh ndah gđn
ph níh.k tưgnr ar Chỉ cổ r,a lưng tm yâc dài là xgnu, m g lấy êtnr thương
ihp íhnCh thì àl ai? L gKôhn Lâm
thị. trgno tc mâL Lmâ s Luân àhn, nhiên tt của íCnhh ngôhk đa
Vy ngươi...” ácc
nT thương nó hco Duy âTn Chúc .Nãg đi ubi đ,yâ
oai l h hcó nco mLâ giữa thị ynh anb mèo mặt. oas? giương đu con ht nhót abn Chẳng Thật ếđn hgtn yàgn
L iph nh ưnig êhinn ngu ar ôgknh ucn ngốc, Lâm hChín không s.n lách Sgnó bm lúc ãđ lên, bcư un.trg ta c nhg mình agi yqutế
lực thị ca i.g là bây hmn nhất mâL nói nichế giọng mLâ hnNâ Đó Chính
vừa Ba cs, cúht tm nhhCí nhàng sngó bấm iĐp đổi vừa lần àoĐ không hai. giục àln Tam mâL qtếyu hn Lễ
gncũ híCnh tục tiếp lnê Mà ni.h an, của ý ôgkhn kônhg nói ìth Nnhâ có giọng càng xtu Lâm agvn
Khưgơn hai đa y...v ra oas? Vng vào “Hoá thể Lmâ hưn Đã bất đã tự hkôgn ưic nxgô ng tni tộc ế.tnig àl thị
ơnưgKh rctư àny, hhàt.n gVn gnđ đã ưgni tường ab cLú
cũng nT thương bếp hcí như ânht màl ămn du thén ưt,hơng ếvt b nôkhg củi nn,h cnũg mang nơi V iươm cđ trong là quá giấu àhn ba không âTn uas ngoài của ,tbi nrtơ .tđ n ưghơtn tmh óđ mũi
mâ nói giọng ac phía gnav trong ãđ x,a vọng nhân hC ghnưn tai. atnhh òcn
igưn .ht Chỉ àl lại cnh ca mà ba Lâm mdá
.Hà đã gi íkh ni uqn nht mà hThan nó gnNhư nhib danh bây
hkông ,nhi Tt tux ếp"h. vượt tàn ccá nhđá ưign đều khiêu och icếhn iơgnư ưcđ khỏi cái bt nào kghnô uNế Chính cứ khi s qau mâL b ày.n ta! Lâm tức at âLun ra đã ac ac ,này ưTcr gia vạch
âmL dài Vng từ thành mhn. một gỗ hộp óc vẫn nđế Vgn thành hơnưKg Gag.ni êrTn vcá Hn Pngho lgưn
hết gnigươ pưhgnơ gonS kiếm, nght. sc cung căng bạt
uD àl sát íhhnC đi!” vô lão mt thử ,L có hn nói tth pchhá con ưnh ln không?” íkh iph ra hcđ ac emX t hay Đã nôhgk lớn, vy. cảnh gưnnh nigG noigà h:pt hMc
vào yết Kmếi !uh ch
âm th. đo chn địa thanh c Khương nguyên, ct đủ nói il gnV Lâm động này vận đã của
lặng, s mLâ đu cho iàd kéo mũi .nhơ s gàCn sưng bị mặt im agi đánh
sáng lóe ưnh ếiKm đi.n quang
ra nói .êln đã Lâm có tya giọng angv L bị tìh ucnh hhínC angđ một
Vy inàog! gũnc ai gđn gònh ra
n rngto àyn hce s thâm mâ ưghnn tr dạ sâu, trầm, gbn ̃cnug giấu áhti không nói. phong úcl là igng hpn th
hnư đ kih tm cn cs .tm tytu để byâ Trcư mang hc hn uDy ôkghn đối od tnê ép phương gọi Nhưng i,g thành ếhip htưgnơ thế. Cúhc đi àl Giang, Nãg uy Vọng
hti nhanh níkh vỡi gia .ca bước l dià oá Chính ln,ê tya mLâ ,oãl hncâ cung gia.” L “Vâng, ra th
trước ar ãnmh tr mặt ingư h,n têrn nhá auq hn ilt ưnghn khe xẹt gón v sâu h tđ. Ah́n cc bn một ́êimk
ón ngược iàv Tn xuống ,nhgtơư yauq Khương tc. Tnâ mc Vng