Logo
Chương 135: Ước hẹn dưới trời sao

Chương 135: Ước hẹn dưới trời sao

Nhóm dịch: Thiên Tuyết

Một khoảng thời gian rất dài trôi qua, tộc nhân Lâm thị xung quanh cổng chào đều câm như hến, không một ai lên tiếng, cũng không một ai cử động.

Không khí trầm mặc đến đáng sợ.

ntgor àl tm nlg Sản ôv òđi ta ol ãđ cho che mLâ s iNơưg nhgkô cũng nb ngươi, mắt kiêng .il đ gai cn ngươi!” cũng ghnc nigph lc, ngrto năng cùng ntg phòng năc s k at ngươi, at nl giấu cả. hgnôk
yàn !cđư .ng lại!” liư gôhkn tông àgny, đã c ,êmđ ũgnc ácC ca ir ưnơgi mt thế đến :nói ch Trạm hkô Tiu ta hpi im A hck khóc htế về, ingg dỗ t onà mLà an gnmi i,r ũgnc hạ ckhó ngơiư gànHo trở sau c onà đu
.iđ cả tT h mi ánt hNân Lâm quay i,l .ngưi ói:n nưgi iiG ínChh hững
uq L ngừng nãg đ an xuống khụ. Chính tđ, nửa Ch ngi ôhkng li ho Lmâ hùk
kngôh iag chính sao? thanh ta của gađn Ta ìv iph htân nb cũng làm ahnd Ta mLâ nghĩ hnkôg yus đến phi t!a cúgnh
vào iag núhgc hơgnưK L nói: để ếthc, ,ta gkônh th uâđ? egnh người lại ac nhChí din at biết Lmâ ưđgn đi C,a hcn gtếi đ!i Vgn páhi mLâ ngươi
sẽ nm cơ iêtn mđe ótir Khương mt đầu đi ,gNã ly liên nộ, uyD hắn nchg aT h nđế là Lâm óđ àhnth ta yhn och đi, phẫn knôhg lẽ ml! đ átcrh không ta li dám hunyH không mLâ iếpt L mặt dựng họ nd!i at lại Chúc iak đi! vi aos? at nHhuy nrêt lại tgếi tên tđ, g,Nã Duy huynh Chính Đưc lên: itn, đánh àl Cchú gohPn nhận thể
ìht c:iá at hn đi “Nếu giết iếlc ?hn hhCní hNân Lâm nkgôh ưNơgi uđi theo tm aos?
v, muốn chhní ca y ncò ingươ nưhgn iếhtu n?ìhm qun chn igưNơ không bảo nhân pưc v Gia Luân, hưn kinh y, đi cơ ưnm n cđư gành Ngươi sao, doanh. il ngươi khôgn quản li đngũ hnhCí mi vậy hội mâd ac Lâm gia ca àlm inag y!
húct “Gia v ca Lâm nn ra ión ginà tm Cníhh tươi đi. để ca.” L mặt Ta có iv nhân knuôh unm chuyện h nàgi agi, còn cười: c đ
chờ xoay páđ ta Nói kôngh tay, nh cũng .iđ g,oxn crt ngl iptế nigư ir th il,
rồi ctr vy hai h,nà mái nhà, nhâc hniê Hắn tiếp nhảy c ncó g.unx rũ gin không lên voà mà ugxn
aig đỡ Chính uqa iga nnìh nhogtá ãlo v Lễ, “Chính ó:in Lễ, t âLm mâL agi hòpg.n
dặt li hác:k nió rưct An, Các nigơư mai yl vi áckh gnhn Vọng đi, dè nói.” nnh nhcuy nàyg An người Khương về
Hắn nhuyH l:ên hâ,Nn nếđ cứng gào órti mặt ưtrc cổ íhnhC mâL tv ta đ!i
cmă kuê ngchú đi uqên c at !aC Lễ níhCh hnư âLm “Chẳng l yv hpn ?oas êln:
Thân tiên so?a
mâL iph th chúng àl cảnh!” Thiên ta coa hôgkn nkghô Chu aig
Lâm, rt Lúc lại thành ãđ mđê hngoP a.ukhy
vi nhớ miu nTg sao cm id v lát, nôgi hcc “Muội rmt ơ,nnưg ri. tgn đó gk?nhô ahC gnhn ta òcn Vgn ếnđ đó, cngũ k nrtgo nưKhơg ni:ó
gia i.đ li âLm đầu, mun h để lão rời nói hpi lắc nhân cuối đ nùgc t thôi, nv
ta. tưcr biu ,hp l,ên cạn, vô th không năng gKônh ny :nió nh mt mt Cíhhn nnhì bộ như diễn chậm Y ãri Lâm y.v ấu nóng rĩt cần Lễ vẻ “Ngươi mlà hók ngnô đ àm nhnì mặt nd cn vì
Trgon aC, htn aos hái có ?aso gynà sau hưn iđô đầy ca An ôngi có sáng: n,ói th này thể rt tm An ca aus đcư t.nêi hhntà “Nương ánh tràn
còn ohàc hn,anh t nơi cếchi cổng .óig đều đi tR cxá thế, ál bay l xơ ch àvi rng người trngo
bng y,v ,l ax nêinh nói: núĐg unm .ml gVn rơi ơKgưhn
nngâ igơưn ikh áoc duy cnh âmL t:đ “Ta một ái Ta Chính áco Nnâh nh hn bóp ,ithô c một ênl ln chỉ ta.” aty tnâh cảnh ngươi!” đ àyn mt ta, của nht đệ
iếp:t y agđn tđ th tm ưNhng tnr àm nnìh nm níhhC ếkinh vì ếht mâL hNân i,ưgnơ nió vào ch ib ínChh Lâm idư ta mt L .idn
đ ygan hníCh mâL ưcđ i,đ ri ôhngk thnâ nNhâ chần thế agi ph là níhCh giưn ac ct Mi gnũc uy nào. nhâN Đona tyh ca hc, âmL ognrt iv c Lâm Hành vọng
uđ hìhn .hn uih rất lên inh sao hKông hinu tgnor
trọng. hânN !rgtn Th nqua im ind ínhhC nid ta ac mLâ hT gia gnhôk mâL quan
ngõ Khương nt An ignư rt nàh M.ã ôm iM Vng ,iđ A,n yl ihP li uit
măn của thế hcyun ùd ơđn các đua kh tuổi, iđ giới gànn nh ìg không lòng cái ngcũ rT .nhơ uhi. đôi il Mc ,nig mt ưnhgn hki hngkô s có càgn phi ađu ưgơnt
l,o ht.c gnmi cnũg nh, mặc cgi ysa ng ngực ù,v ngay nh. uhaky mn,g chiếc lòng cái rtong An otnrg hn An oá êmĐ Mt lhn mím nhn c nsưg gônb
nhau êtni nh iygâ iagn phút tm s nl được at it ý Trên Không hip An này mc gơhnưK đcư chỉ mi này, tếh âcnh còn điều: nl nhưng độc, hn li hắn ncíhh hnn htc An uđ g.ns nưngơ
Bn uđ hkôgn agny cũng ph .an còn còn thân, mu c gnôhk thân h giờ
uy iđ Cgnh Lâm Cu t vy tm phẩm Du mc Lâm cho ?oas n:ói ưnh ađù Mạch đ yv đ chn hn lẽ c ign so?a “Cứ như gia của phong L hnChí tiu
gia, phải ginư.ơ Đó mLâ ôhkgn
ch nChíh ,L ânNh ith hínhC đaư htn Lâm yta Lâm
hucyn ngươi gì, àml agi rằng btếi Lâm hôgnk :at lnhã ânNh at mđ hnìn sao?” ngnh hắn Lâm íhCnh so?a cho ta “Vì cùgn cnúgh Nưgơi
đt. hn Nhân at íCnhh L tay och hhínC Lâm tm tr Lâm tát cái xuống ăln khiến ngã
sợ .han th ,dià khe hpá như An An kh ìg iggn óđ: hỏng ht ml “Xa
Bốp!
nA A mTr gcn àhtnh mô nagđ An nb hắn, ca hc ađng .gn onàHg trong đgna
ếmih rtn nình n.gc ơKưghn Vọng ,êKh v Ti hgPưn hưgn ut hn,àh khi nay không gâyn
thấy la lại ùd och thế khiến rồi hitá âmL nb tht làm y agi yna ?hc ch bại ht ôgkhn ac “Ta Chính ăn igNư đó, y dùng umn khiến àl ihu ,ir ca ihu vi Lâm Chuyện Hôm nói tnâh gia cngũ y pih sao? gì!” y áct có Lễ mm gnũc lio thế iuh Y cn đ gnd cho ?onà cho là đcư Còn giữ p,hn ngũc õr ,iag đưc ưc!đ ghôkn icá oln :lnê y ìhnn nhuyh osa? vi y há như
tb :nói nâng “Nghe tiếp tục rtn ếđn Y Chính chờ L tm, âmL y,ta mới hki cao õr đu trgn h?aưc
mc hơi m iđ Vgn ìhnn ?aos nA úcl n,gsư hai muội An aC tibế ot nương nàng nào, tnh tìm nói: ưKnơhg mt aC lại Không