Logo
Chương 142: Ta là nhân chứng

Chương 142: Ta là nhân chứng

Nhóm dịch: Thiên Tuyết

Tiếng bước chân dừng bên ngoài sơn động, hai tu sĩ vẻ mặt mệt mỏi xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ.

Một kẻ cao lớn, một kẻ mặt to.

bình thành! nB ếbin ghncú gnnh yv àm ãd od níhch hưtgn úht
il.u c uơq hyc hyc Lng htú Bạch quơ nol oghn ti thú l,nê gln Liên liền lồng óđ! hung thú, trong
,ln ómgn ra, dài con uvt Răng sc ibến nnh. cm noc ac mc cơ ađo hnư có th nhn sgn ahnn ra
nb Vọng ir giơNư Khương h h.i giết sao?
?osa vt ynà “Giống chỉ uđ rt htú vy, còn gns trong unhg hp àl như
Trang n ĩagnh tu duy bn siêu hắn ãg nyà hnm iDư nào ưlgn ahi Nuế Ti. t ý lực h ĩs ac ìth pT trong những ôkghn oli óđ ưnh ếđn Hhnì là àmph ìht mt Q.cu ìtr một hđn hgen s
k đng bên hiện gnia V.gn nKhôg trong cực rộng lớn mt nli ctưr gahn Khương ra
ơgKhưn “Bọn húncg ta nhnì Vgn thấy !ri h .nió
hC mi trong gnn bàn trn nên th hiôt. uqá xuống gcn b óđ ,À at mò yàn sao. thấy áic ra
“À.”
trước ìg? ngNà th tm thứ mặt đnế gnl ếhcic ht,cú mc xem nhNì đaư hgưKnơ đây là gVn, hỏi: tm
ngây c Khương nB nigư họ nng ngiư, h.oet cũng ngẩn c Vng nyâg
lại od chút động, ưhn êLni Bhc .rongt hknôg d qune một u,thc oàv tr đi áic chọn êbn nggi
tàn ob, ,t thú ưh,tng gcúhn cáo, hgnưn ocn có Những nyà nô ,h àoli cũgn Trong óc hút nìbh thú o,bá ihmc s t.h chỉ đu olià cgnũ hòa đu bọn nbhì là ch,óc óc là nưg.th
yêu hn so?a nc nào n hưn đó aoyx iưn:g Liên al vy c thn ng là D b yv, “Ta sao s h óin ad này sau nuốt Bạch ln xương.” thì
xung Ngay cúl yx iơr đã khgn hyucn cốc, nb ra. sơn hcnúg ihkn
lẫn lộn, àl vtế hgan ca ngđ .yv hinu đến quá ơin óc onc iggn này người, ucng cũng à,on không inuh Nơi gthôn chng kgôhn biết một hưn ud aqu
cũng pH qua cực ht gtn th ùd đã Vng àvo ngig vạn k hp hắn htn có s thuyết là tv như một Khương đã tr hưac hmiế Thu rtnog v,y àl lần. có, iác nhưgn truyền eghn mặc vật ntg ước.
hắn ncg, chuyện il qua hn nulô ca iv nên àgnn gnhi óc inh htin gn do gì Hn oil nhân để ta. vậy. hnkôg h Bch nữa ibu nghôk lý ý nug cghn gnm thn h,n như ơHn nâ Liên gcũn hn àl cứu
tyh gôhnk ngiư óc cốc c Torng tĩnh ìhnn cuối. cho at thấy cho tm bnu bc, sơn cm inkhế lại óc iđm không Đây bc có liếc cc óc thấy ta mà lớn, aoh u cưgn ignư mc áđ khiến h cây, tm hnưng tr i.b
ynà mt, dã nli hc rongt ca tr mắt mắt un.g yáhn đ thú nngh ênn êitn Đu noc
ơngKưh n:gV
ghNn lý gmn ác có ,ob th ưnh cá hnôgk thú a,ik th cơn hút tàn tír ungh kia… nnhg hnug nhug
liền không ngàn yab hìnm ãđ khngô đẹp. lp được. tú,h Thân hxni ci hec cc ugi at v Lúc nádg nhiên này b thể trung, êrnt đẹp ad tt
mà hngư hc nưig k qau ưnh s điã gKhôn lớn đưc mức h.tôi nh nhỏ phải những… mt lưu n guntr àl àm ,cl gns đã hn ưu iggn không kôngh chẳng t ka,i
gnl ohc ehto nôul ayb cếihc ơhi .h nik,h grtno, hơi vào uđi Bạch Liên nêb lnh Đi lơ ln,g luôn ra nđè bn ly đi người tm
ngcà il nhâc một một cực íb tàn Đây .ckh tm ln, tướng là
mới Vng đã ikếm útr ghơưnK ,yd ,nnh xut va đgn. hBc nh nhgnà êLin gnđ
tiếc, gđưn mình gì gũcn đã có cno Mà tự htế phá điều nágđ nyà i.ang nchg ưbc trên mkhá hn
ưing ìV Bhc il nhìn nêb yqau lại, hnênigg Liên ghơưKn onrtg uđ óc nhn :nVg aos đnag th ngủ?” núi
hơnKưg hai hình Vọng. theo nb th ,mchi đều bn có h tya mgan nưh lồng nêrT đó tm gndá ingg ginư nhìn h thấy
iho sát vc th nhàht như ba của quận các c iãb tnà Quốc Sơn, hy khu gnNh hầu kai rngTa aTm
inếb lio út!h này… nghu úht àtnhh dã gNhn gđan
ônkgh gn úin nêb ih. nnh àNy nđga phải Kơưngh ogtnr aos? gnV này,
iđ uas hnôkg nchuy aiH mt óc ưgni gian, khi iv âuc ión ith bừng! kghon ngb sáng cưrt cuâ mt được nhau,
như hhìn áhny mg của usa tiếng hty bên iln vang sơn ghcún nxgu triều. li rTgno cốc. hki tr ngl ìbhn chúng đáp túh ola khi ar ra, hgun thể úth tuôn s Vô của êln đó thường, tm g nd htú ghnu dp ita,
a,r v hưca gnhnư kịp ãđ phản ứng hhtnà đo hình .nv sĩ utht tu hTc đã i,l òcn aih htì
phải in.ó rất ?aso knhôg gàrn Lniê óĐ cBh là chuyện
Kôngh iph ca inú nhn iơn là ngươi s?ao nói… àyn
Linê đi voà hgkôn tr lại nđ.g Bhc i,l cưb tc trong ơns
nhui aih áhvc tnrê êbn nVg vy, nđ.g đang người trong hai một đgn áđ ac bên rất ggni cái ơKgnhư cửa
là động, k Bên c chết. số gnhu tre nìNh tv mỗi cno hgôkn phải một lgn thú ,iak trong đều thì có đagn h.n
ymâ h sức nnưhg làm tna loi thành cho hô àm nió num b gì như àon ãđ .óihk đó, giống nlê một đó hnm Bọn ngig
L àl th.ôi ùađ nói: đi sao nưh giờ?” géht gun cưi chán “Chỉ ta ntg nikhế hưn hBc yâb ta oSa ìth có ơniưg vy Liên mlà thể c?h
Hhìn biến Tp iT rìnht oàv đ bắt, cc àthhn uáq sơn ohnà àyn â.tnh Do ưing ht ac
ghnu nuih nhận Tập sao nB đ àml “Người iT mt ca áci bắt ahi lồng vậy g?ì họ ginm rcưt ?yđâ ti lại gnV ih: hnư tú,h thú .ìnnh Hình Trong đ ly ơghnKư
!oGà !íH Cí!hhc ihC!
at cách không àml óph ncúgh trêu như ió:n đây?” s có my heto loi óc àny, nào ìg với hc Khương như không Tếip ngV đối tth chọc
lồng ưid nhắm snơ lồng mở phải nrtê gln tay úht c,c éok aty ht ra, uaq, trên g,nxu úht ac sớm Khương lập đã cầm r.a cu tc trái lồng iln nVg ca igênhn ynga
Liên cBh nhẹ ếicch về. cm trở nhàng iaH lồng, tay đi hai
thả thú xuống.” .ión lgn ra, M chB êinL
tay hBc lê.n ói:n gt lnê iGơ Liên giơ uđ,
y.th Vọng Kưnhgơ nnìh tn tm
ưđa ,ra hai hngnà ôlng ĩs àNgn kia. ac hai ta hn tu đt iga yta ymà
rtn nchgú àby bnà a?so ta óc ônKhg iph
thiếu Vọng tnr hâtn Khương ca tm ?àl ếink không t tux igu nniê tch che hẹp hn h nhỏ. âĐy
ut lnê mm aih gunx okhm inLê gln sĩ nht đất, ka.i ãng lưng iác chB Hai nnhũ