Logo
Chương 6593: (4)

“Người xưa đã khuất, ta cũng ngẩng đầu chẳng thấy cố nhân.”

“Người khác chết rồi mới khoe dũng, trẫm cũng chỉ cười nhạt!”

Nói đến đây hắn liền chuẩn bị rời chỗ.

Lê Quốc đích xác đã chuẩn bị tốt, nhưng cũng không định cưỡng ép chen lên bàn. Ít nhất là hôm nay, không phải một thời cơ tốt.

Chiến hgnôk gain ht Tiêu làm hit Ít n,raTh trong tnh vậy. Thn là
đu cho nơh. cột úic mc hln uđ ìhnn nền hcg hty nxgu nuQ hnt điện, lo
yna tth s là ôHm !cnh
Hiến nói ph Lê oàHgn mg,n gưĐn si h.t il K utty tử, iđ thành Nhgưn lục m hêtni miệng: àl mnu hnkgô kẻ
o im hnt y,nà ohnkh tn,i hay b htt đp quả tngư vào cáC tan. ihp này nkôhg hnnưg lúc đi đều c ếđn khc tất
sự tht .ơniưg rTm gôkhn umn pg
nlê ầm ĩ! nghị, niđ ntgếi iutr Trong đi gvan cưi cth
n àyn, trút Tử àn,y ?yâđ hip của ý ihêTn hnht ênl ia tsá ìht Vy cơn
iđ thn phải inhu iếhKn mình. giật
ình.m gnađ áim gương im ,lnê thúc gt hN gian, của oac nh đ qýu khóa dià ar ,ênb mt nh siết hkngô tcó vy ayt ươnxg ođe nngâ iđô vnòg sgan nnghà l
năm ưnh khi aus lp bihn cho ưcgn uýts cũng ngĐ Dự ,yna inó từng b ôhm nhục ưhac Dự xaư ếhct, m n!h hánđ gĐnư kiến gưĐn nrtgá cQu,
cho T itếg iDm ih Hồng nâQu gkônh ihKn Thiên !ìnmh
ìmnh yaN hn, đến đến, t hạ nuâq mit, vị thiên coh mt hnkih hnKi chứ tm nh vương không từng đi tth cqu hội. ,rtiu .ý xa nghi, dự tm đ phải
.nxug Quỳ htoá tay tnh đầu ahpí nH ,rtcư ignô Thn min về Đại nHg s qnu cngũ ca tmr .Kihn ca gonl gưđn giưnơ, ly hco cgôn iC àbo inơưg gĐnô ly ch hứa !uCgn mrt giữa iươgn đoạt vươn ìV mDi: âQun v êu,Ti hco
“Hiện có .htn ngưđ tm onc ng it
!ar nôguB
nug ynà hgkôn quyết Tử, đnế như nnìh Cếnyuh ca ,uQc thấy gũcn âtm inTêh Kinh Kinh coi ôcn.g
hcu nhục gnH imD từng vậy. Quân c hcaư đi nưh yàn
mc ,âyđ óc r,i thương óc inưg hitnê otrgn giam niuêh ếuN li b bao nya hạ Kế rntôg k nhiêu nh v vui lòng! bù mà ơni đầu sẽ nhhtà lóc, hngôk ếibt oba ômh ib thầm btếi Đô khóc tóc
địch hcng Nưh cuq áb ihp thế. ôgnc tộc, nnâh ngoại Lê tất ct yv Hợp, hínhc àl pth của cũng Ngoại hn,Ki êL tộc pth ht hay muốn lmà ưxng Kinh, sao? hgônk k Lục
ingo Tử Cứ tph hnchi ayt thế cú.th yđ,â tếk áo, đến nTêih cuc xem od ogia hnư nhtâ
“Nhưng mla rt knôgh đường c mhat yàn. mtr trời ũv yttu gcnũ ngiư,
hàn bay muốt khỏi tuyết thể àbo lại rtgn iđ oLng nghnư đi nhgc khí. điện, như agnm
àl ưđc Người it đình V,gơưn Vương, cao là gọi D gian niH uq.ý mt dnâ tn urit hnopg
Hắn đánh quốc. utx binh ihnK ht không
ađn nng ac từ trĩu. b êtnr ũncg đế ìnhn nhÁ thềm tm nohgà xuống
êTnhi Kinh mth đna yat. hk rnêt T b gơi
ciư bệ, iah chu Tử ơgi một n ơm thm nhìn đy nụ !at trên aty ý: ênhiT uđ anđ nH gcnù ũcgn iuC h nở lên, nngg àgin pg
nkhho kngh bc gượng hátp chk V này, đt cm aigm aig hnt n.gưi rưtc koé êl c,l b nvòg hcíx akhó sợi đạo hícx nayg lại lôi bị h,rtc cấm thân niênh lồ gng hia gơưvn cs nếđ gnn iđ i,nđ
íxhc ts ếngiT vang Xoảng! n.lê
rgun một lc itgnế htnâ to đ,t kéo gnav đang ưhn khiến d,i đất chxí bánh phát tên mné xe lên. Hai ĩs ar nli mặt nơưgv lê vgòn xoảng” “loảng v xuống
cx ol ami ogntr ol,n tóc b qua ayb bay, n,ãlg ca tcó thc khí ntô pohgn quý thy có v hnng tuấn gia. vẫn hxc, y đi đo Tuy thn lọn thiên tán đcư nhưng iđn, koé hcp bc th
ngũc oá cười hết tin cQu gn lại êL b,ào ca rgoTn chỉ đng !il gp hk hck uc hảo, nix vậy, nrg nưh tiếng :yd s khoảnh mrt inhK kngôh biệt y,đâ iHa iph im gnyà nhận, tay uQc, oagi Tmâ bnê ưhn sau dịp iag hắn .nhhàt không oác lòng vậy, it gcưn ưnc ý đu tt
àl emx trữ uhiN .nuqâ nưgi hn
hi nhưng lại hnnì Đây là lốt mt t.u cơ mỹ iđ chén gn,àv uưr cđ là ngàn thto
T gnkôh nói có ch hTni niêth hạ, “Việc Lan muốn lớn: ưg.ơnv àm ti ,nhthà !àlm ưngĐ uncyh hc ciư òlng quân iêhTn mt đâu ôgknh
th ac l Kinh nogàh aoS có ếđ, trời ưvngơ nl Thái h để hign! óc Đường, ogln Bn vy, l hạ ếgnti lại cao êch nhưng intêh àl Hắn cohgn, tht tc ògnd dõi Đại như nsih ghnào at áut:q ciư T koé cháu b nga!s đi gôknh con
t trong ôkhgn glòn gvnư còn bận!” Nay
nn lê íchx b mặc v cm c,gh gnb nânh vt g!lno Si tm ánch éok nvơưg đại to kim phục lôi yta yunết ođ ar nàb trên
v Quốc biểu, đã htế.c Phó it inưgơ tni iđ uqy đã Hoan xưng thn. thm yTtuế dngâ đóng xưng ih, quan bại aưx ih,Kn tự lệ.” “Năm tià vốn
lti, nTogr yếu. iưc Bo óc nhạo phần lại àvi itngế nđi Thiên nrogt khc mhn ànoig ý t hưgnn
mnu này! “Nhất hôkng gươni dgn nói: đ,yâ pg ntogr B b àl hạ
hKông uđ đợi hắn dừng nhìn tgron :nđi Hoàng trnê áhhck ếihcc tiếng, ngxu quy cc i,đ ,nhqua ra T il một oca hán Xem quya mt đã iTnêh ir! áhcc lên nvòg óc đi ghế
khếin nén tux unhi àit ,vy ìg đã chík cũgn unaq nh hn ãđ ,ni mun hniK c đngô như Đế th gcn rồi! động hôkng nằm tnrgo hắn nmă gnnưh nbgă binh,
Hn hhínc Lan. đgơnư iThn nhnêi là Đưgn
chứng. ghnkô đi hn định kiểm Nưhng