Logo
Chương 6596: (7)

Bốn mươi năm mưa gió, "Hiền Vương" chỉ là một trò cười.

Đại Kinh Đế làm sao lại khó lựa chọn giữa những đứa con không nên tài và người cháu trai đặc biệt tài giỏi chứ! Rõ ràng là trong một đám hoàng tự bất tài, ngài muốn tìm một kẻ tương đối khá hơn một chút, có thể tiếp tục ván cờ đại tranh này – nhưng lại không có ai chịu được thử thách.

Dương Thái Tổ năm xưa nói: "Kẻ nắm giữ quốc gia, trước hận thời thế, sau hận hậu thế."

Cuối cùng bị lịch sử hết lần này đến lần khác chứng minh là lời vàng ý ngọc.

t cố imá ếnkhi lnôu ht thoải trông ggn không ưhn hưnng Lan. nơ,h mìhn ênhin Tinh Hn Đường
khô ôrngt n.vơgư nh sai tm trên tVế Dgun l đã qânu rt cs,h kih cố bậc để Đưgn ginư "hP ãđ rtưc chỉnh ra ul,â ngoài rntga nggi tm ý nb on.àg"h ânth
s, thì hkgôn uhycn việc đừng riêng niưgơ làm ếđ âđy :tya li Hoàng rồi." ,nói aogi yna mHô" gì, gnôkh uam bàn nhđì gnh thì phất óin ?gì uTir ơgiưn quc đến nu.x"g tư. liu "Được lời cho
li long úcl lại chút trở iub noà. hnkôg mc ign , goànH rênt đế này mt
hip s hiTn i:cư Lna nhkgô?" tihá ếđ Hoàng tm tchế g"úĐn nên trong igươn gĐnư y,v chọn ácc ir, t hk
Ch !h Đường chứa ihnêt là "Dgun" gnrot Dg,un dngu""
t các mang óc phận, ơnưđg atrnh àl dhan Đưng đích Tnhi êhnni hTiên ưhng hknhi htế bao thứ v ơinưg h Để trưởng, y i.ưnơg kim người thiên “Là an.L thn uhiên T, gthn li của ãđ ưu gàohn nội, nôhkg nổi gn!hưt lớn các cCá íhđc triều trong hm,nì nigoà ca ngươi. gTnor
muư nl đu những là imhêk vn chỉ người đã tnh hui nkhôg N"h àm bảo ca Nhi hc âm g"h.ĩn háp ngẩng l mọi nàhh lên: rgn Cẩn óc Đường lầm òlng ol tắc yêu đ êL onhgà ti, nên n,ưc sự, tan, b mád vương hĩng hp nđ ti khgôn gnáđ han tm ànhgo có. phụ một Quốc minh, chết ucng không
giọng ht, ênthi :n inó Đngư long cph chớ tiếng nix n,an mik Trưởng ngngó lnò"g. phủ bái nrtg gian t ưgnVơ rgtô.n "Quốc nnê đương oghàn Kính ac aGi etho phụ nC hoàng ly, s đ,ế hạ uađ nc ob mang
yv." Đnưg" Đại nhng ămn đã ìg màl lấy Tử hniK auq tya K ánrt: igơnư Hiến aox hgnn à, Thiên
lành, không hngtư mt tđ “Thời loạn chư thiên nrtha it hníhc đại đã chiến, ,àyn đại lỗi.” còn
đều .s nĐưg ưgĐn nC oghn ugDn và
là lau h tgi ã:hc hinT huynh ngưĐ hnđá nLa b giá đ cũng mt iđ nhgn D"ù sao oas gn,àh h"n hty "d,gnu n ámu à,r tb" hniN m ãl cnư tru Vơnưg
tm sao?" hàngo li pc:h aGi" phủ ơnưgV ngcũ gnđa nĐưg đế nyà có rơi ý ungx Cn Áhn
hơi trở cúht uhiế ibu tình đt hêmt lòng lni nnê ngGi vài ,cm lại, nói phần, ánh mgnêhi n mt trầm hơn chính hot.
"Phụ hoàng…"
bià nDug nghĩ oàhp mt ht nhõm, gũcn oas icư nc hg,pn hn chứ." híkn hk tng từ, vạn !vy Đường sơn aign h cõi, t cđư nói: thể uđ md Quốc "Ta Trong mi ôhkgn nay. ngĐư hàgno ht ngày có iKnh iênT amng giang lmà m nan vị
đu đã im Đường c mở tc ikh bcư tt đu dám inmg, ni.đ không người mi tt .nếtig ch,níh ưgĐn người hôgkn c ưVơng hiK ,nC dám iGa vào đã trong nơưVg Ninh nhúc Dung,
hn vn dùng li al im việc lẽ ",gì có àl nl đề có Tiêu ht mI đây cnh có chính Thần kch các hratn, nyà hắn ph hônkg" nhất. ig nhưng lặng tt n?gl đại nbih, ,hnơ
oaS nv ?ar không hiểu
aiG nc ca êln .gtnr nói lặng ,iđn s cả vang tm im giọng
vt do tnô utqé ngu ly ưiNg ndâ,g tan tổn ácc dưới của thềm tán gnc !sao đan dập thể này trưc ý đã :b ngươi il hngC ohn nux yh sạch vn,g nghiêm phải như đoạt mt i,dn tt mẽ niưgơ, đến ri hgtưnơ mạnh các iơgưn mc ácc nói nghiền v lẽ nqua ném
Hn ếĐ để pih ad nhất rồi h,c ói:n onàHg là ếthit êL nhất va cn không?" nói tyênu hognà cL Cch tihô họ ôknhg lời Hp tghn cuQ gĐnư ngtr hpi giưn Ph"
g,sán ãd êl,n nkhgô của uđ ugi ánh ogrtn htc ngẩng óc h hec mình. gưĐn mt nuDg mtâ
đế ĩhng s"o?a àongH một h'' "Ngươi nếti:g
stư tm ngọc đ như uqa umá li .gnàr nD,ug Đường tv Mảnh ý v một
các àl ca ca đi là mLà các nhươtg gniơư. tâm nht một tkế mẹ hac làm cnũg uêy uýq púh nhàn ấy cc tốt Đây ưign.ơ hk cb nhân,
at tiếng ceh bị mni âchu nhất đu ,thi nêtr cd bt như ,uaq cưn ónsg, th.ku gợn mèr táhngo ht Nngh
ula il đi. ngôhk Hắn ưđa aty
khác! B ònc s quán thôn à,ny tr ôkngh l
êlni àt.i thnáh lại óc Thần dám cnà!" Cẩn đầu dp đất: đến báu, "Việc há nxug tự nói nôig quan nĐưg
gơiưn uyên chính yd hc mình, mhtâ lý ccá yd o?sa ccá gnưnh sự ưign các “Trẫm gươni mang bên đọc im quả nth mi hhàn, các nv ingươ người giỏi ươgni hành yd nhất ra tkế tu x ut sách,
ignươ ,đu o?sa qua, l ty,a trm nhiêu li nào bôgnu đã các ihp ahntr bt ếđ trôi h: nb iv năm nình aBo cnhếi nTh ãđ íhp uêiT còn àHgno li
đau tếbi s ai ngt tth ô.hnkg ahy Không niàg nòlg
Đường dừng phục, tưl vẻ vì mt đang tm ngươi lgòn Tinh với nàig Dung ơgiưn ũcgn đau gĐnư ơVgưn ib qua đang nÁh phủ Cn Lan ơư:gtnh sao?" mà cũng trên khóc, nN"ih lại
tránh r nh,ago khô kih còn mnhì ngr tm thể nơi khó nchg ưnv sau hoa hàcn nay sắc. àygN a!ú ontgr eohk chn Mai