Logo
Chương 6806: Thiên hạ đều biết (3)

Mọi quá khứ phong phú, đều là những tư lương đa sắc.

Nàng mỉm cười nhắm mắt lại.

Thế nhưng ngay khắc sau, cái cổ xanh mướt của nàng đột nhiên bị siết chặt!

Thân này đã chết, nàng lại bị một loại sức mạnh lôi kéo chư thức siết chặt đến mức trợn tròn mắt.

htP ùyt i,l Giác “Cái ?hết c.đư làm ưS gêginnh uđ: tiện ãmi giả nhiên c gì hnP đáp uêk gia bỗng sao
ngàn ohtiá nhn. đó ãđ ãđ lúc uBt ,uil nnh
.ri Hương vi ếquyt amng cả tích lúc àgnn âL,u óđ Lúc lũy. b lần nhP nV ct ng tt ôkgnh đã íhK đó oàv nch đứt la Tam qu i,t iđ t nhắm
nh o?nà cùng mxe h ,à tếh tm hớn mày ucQ ngưỡng iv sư gin ngươi cửa, rtnê đi .ih Đ ưngiơ gHnù ưT đãi trẫm
ncàg mức iùd to nv o ps nhnah, gôknh nahhn hn thành kêu ếcchi ảnh. g đến ngừng, cngà
c,oa S ăn Đại ht.u ign àmn cqu cGái nPh ca cao ưggnn Sư gnđa ưs trên
pnh sắc ontgr nlh “Ngươi tung il ol: đc? vào l áim bích gnkhô tú tầm gnưt .ganuq mi h ahhtn tm tóc hắn yab Giọng nđe nyà rg...n đến nd mt óni yan hôm ta ãđ àdi nhKuô xâm diễm nàng, ca
độc àyn hcú hiK phát dụng. l đã huy y ctá nđág
ignG T.nh cnh k,h liên iuhc Sát li onã ih gortn xuâ nghi ilô guyNt vn mi hiMn La quá tiếp như thiên agnv nổ nđ,g rngto
tr ó.đi Hắn
màn tc Pnh ra iácG ưS thu gặm. ly iếtp
gì. h nkghô tiếng áGic ym nói Phn h ưS
nPh đ.nh mg nb uđ tỏ u,th ưS ý icGá kngh màn tg
hBn!à
b rtgno !aki dgnư gortn đêm chs éutq àngn Đỉnh... uôni âChn cgôn mt hNng ht Dương
ucQ lớn: lặng rồi !ml Hùng ha đnúg inó Tư ha lát, cười Đ im tm
chút: usy hnĩg àl Sư Phn rồi?” ta Gi một ca Giác nó
hc là tpáh chỉ ngươi công, miệng nàh, mkiế tin li sư ơm gửi hngưn int at “Ngươi h người ta hào mâ nhai rt k vi ành tuy tm đệ uđ thuê.” v nhP ng,ng gkhôn đcư gnhưn hip h: lmà hngpó cả.” iácG chng ưS Ta
Phật hTế Vu miếu. áiGc ơsn, Vương T iT
icáG il Phạn aso ?kuê tại byâ i.h Sư yV ig
dng ,yàn ngươi mt é.nh Gi:ác nhìn tay vô tủm Hn vt cười hntu Phn mrt iđ Th ưS gpúi
B ,hkni người tìm T icá để hkc Đ tnh ta mc tinh tích aho thèm ggn,n nôhkg th àlm gđn ar, rTnê là côgn nhà cuynh , áTt tbi t oLã ông .đc vĩhn là ngư Vnơgư mc Đc hp đặc agi gCnô hgknô púig n,ygtu kia.” ũly h.kni chính đó :đu gõ y gnùd ngư Ti tng gnHù inv honng
tùy ynà quan ra, mrt á.ts đt hi Hn đất, trên tm gnư mộc ưt utri ý
cảm .hácb theo mộc ágci õg iếTng trước, gp tm uas gếitn cp ngtor ơhn ưng tiếng mu,iế nagm
c như Quan ac sớm Doãn t y,v il ưnh hết ưcN h trước mà từ ế.ht
m m! m m
hnik Pnh qua, gơVưn ưS Tát aLi áo hai hai ht,u Gáci đưa ùngd mnà lau Tại tay àhnth oB T unt đi mc kinh》. đem mTa Thn miếng emđ mộc Thâm”. nngàh ưng nthhà đổi tênr vtu chữ Như lau hn ngư, Bồ tya iL hng cnhg Vhnĩ
ăn rnt hn tếh Lc khi ngừng. nhkôg Sau t,cúh nv igi cC hciến luôn kết
……
cbư chỉ đ nKíh ac mt ômh đc thực S iba nđ từng là .ghnư nay hnáđ lc Cẩu áic vn đ
S uhKt t àl ànm quốc uNg ưT n,gl agnm t cho hn ab thân trai Tn hp, av hđíc gnt nh htu màn àl hnli công ărtm cng ếnđ uKêh tay thầu nũgc àl .airt Đ ùnHg ếđ
pthá cái ưrtc àl là táS Tịnh! nhgát iTu đời iMnh dn ,cđ uqá đno hncg đ hcí Độc ngày mt tch chính Nguyệt mòn mhô cthế ămn cúh t aqu khứ chỉ nêt úhC đã cíht aL aki nay. ac s nmag nă ngm cđ mà niLê aqu sinh t
ưT nói àl sư “Là n:h iva ngươi igơnư đối tốt gHùn ac hay đ ngươi?” tt iđ tmr káohc với tiểu gnư,ơi mxe với “Vậy Đ
ìht .hniu hnơ ntĩh êny otih Giờ ámi r,i
nnàg iT uônl tr thời khắc mn mà mc ẩn uâđ vấn đ này, ra ẩn ucc hy,t yb mi hnn âlu nay
ph at ìmn.h thP ibếgn nói: âuđ. thì chính gt ,óni ch kôgnh là hhàn Lừa búng được, gạt kinh Hn đạp lưi la gnúl htc mNi đ.a “Sư tu hpi T ưcđ âhnc gnđ
niĐ, nQua nno ig chặt, bị ac nDão nnàg togrn mni aonđ Doãn một La tsiế c hcư gàNn Chư hnư pá của nư!gt Quan oB nigg êln hgmi xanh... .tm yth ópb ást nàng, ta ưmt ly yl mm bpó rưct còn av cht ngàn xanh cái uđ đã rồi imDê
cđ Đốc cđ c.đ đc cđ,
xử nùHg ngươi ión: trí.” Đ “Tùy
l .ir Độ .óin “Có Hùng hgn àl
Sư nbi gươnL đgn .mn lửa, hin đá hhntà m.nò áciG ăn nv đnế ưđc mhc ikh àiđ nhgin hlin nađg ht đỏ gi còn iã,m Hoàng gtn hPn nc bột nă
trưởng v Khưgơn gnort dùng b gnđ cùng ípah nđế ámd iđ ngàn tuyệt xâm bộ táho,t cúh tiơ,ư hôm khi hsni chém Cũng đc crt any ngàn khứ, li anmg. còn tốt đến tnoà iếmk cơ ciu đi din ht Đợi à!gnn ngV quá đã cuc đầu đỉnh, siêu hngop ontà hkgôn chiếm
coh iL tb. hPn mi một Giác, hđná đm nó àl ca úc
s,ôgn lại ưnh tognr cặn cũng n,cư kh. gđn lay qáu nổi yáđ átc khoảnh nêl nb ynà khắc cả như dưới Đc
vi ơn?h ưT ai Đ il hâtn ngùH ih: “Ngươi
đến ngươi?” đã Ta nhân bóp tm để hsin ch ánt l ưignơ, iđ rưtc nào ca nođ mt
ón n, một hck trận.” pháp áic chê âm ung:s ãđ thường nên hBìn b đu ĩhnt êmth lắc Hn
ăNm tới. Vọng Boã óđ rntê gnpoh gnnà uếTyt nhưgKơ chờ
h đầy .ý igmn hint ing :ngt yth li tPh! ra đã Đ qu còn nekh “Quốc sư không pth ùHng ý, ngược không ưT ncâh “Mở