Logo
Chương 6829: Bình Sinh Vô Đa Hận (Đáp tạ Thiên Minh Trục Lộc) (2)

Lại trở về khoảnh khắc Thử Tú Lang lướt qua nàng, trở về khoảnh khắc y thề phải giết nàng. Nàng lại một lần nữa tự đặt mình vào hiểm cảnh thập tử nhất sinh.

Nàng đã thoát hiểm, nhưng lại truy ngược thời gian trở về.

“Mỹ nhân chớ đi, mỗ có đức tiếc hoa—”

Hoàng Xá Lợi lần này phóng đại cây Giáng Ma Xử vốn nhỏ bé dùng làm vật đeo cổ lên gấp bội, nắm nó như dùi trống, hung hăng gõ thẳng vào trán Thử Tú Lang: “Hay là cùng ta ngủ dưới hoa!”

gnuTr !htế tngh Ưnơg àyn chí mun qua khoan li tmh ònc uNgty ô,Mn inh yêxnu oĐ n đánh vào
lnôu Tú vn Lgna ygutN Mục ca gƯnơ gunrT Môn. Thử tiêu
lơ lng ln một Nó bng như hêinT giếng cái Cảnh. at etro trên hc ay,t nắm
,uyế ohc cục pih suy nid v đua. thn háp hkiến hiện bá nđhá tc biết duy nhân Cách itlà qcu
sinh htní toán. tử cần Vì lẽ khgnô .ó..đ
ưhn hrc nHgoà Môn. nlh nruTg Y qua gnlù ygtNu náh dao mắt Li, ưtl Ương ưli
gưnt hrtnì iđ ,áic toàn Chi nco nìhm nigư sĩ êrTn mnh, iD rtogn ,iosá gniư Bên hcgn nquê àl bộ trống nuêq g,rn ngã r tộc. mất hành uêqn ca Vnog h.C.t. trước! htn êuy sinh Binh m hêmn tm gônm êuqn tm dià
hngt kgnoh cái uaq nyà hN ácch, b hánđ giếng đó, vào Nguyệt y Môn. nrguT êuqn Ương lgnã
đầu igmn nrg ngếgi uàm nêit đó binế như nt,rò tgrn óN vô sau àl thành ta ògvn tm c,s đen.
bay bc tóc nưgi gunt tnrg âru lượn, hhíCn bay.
àm,u Tại sc gcnh ánh nut ơni unng mọi không, c hti của ngós sáng. mt đó chìm là mi tròn” nnh gn ihk vnòg
uLư ,cs nhgnư !xung Mt ghônk Tnhga, ,yh aho vin lão tuêi của đổi cây đòn m, vĩhn h ayt đã kgnhô bị ncò nhc yta bàn ignág nưghP lão lại tm Sí mt gnth Kim hngTa
âhnn ac uh ưCh này đó lc thế, hoàn icếnh tiềm nũgc n oàtn, àM ah cáhn auq àm quân. cgn thông đối ait ganm vi rtahn nih tc àl inêl iđ hiêTn bùng yttu qu th ínht
đón Nó no[T nơgƯ nlê nb chính quả Chiếc là ếbni đã yàn gnv khcá il ,c .àny đ lá yđâ và iếtp lượng thân inhnê ]n nyag nság ca hp cúl đcư nghênh dng nes một lực loại phải Thêin không ugnrT trăng Môn, .nyà ytNug ánh mà
bng mất cv gáns gnv gărtn đi trắng ngần. v gVn
t.ht T ayb uytt inKh Lang, được chiến nđáh Toản nưxg gi mà ôkghn là nThiê ith tựa lão này, tụng ánđh từ nv sững sừng như Vị mKi Lão hT ngùd Tây cưgn nghiền Lưu tênr từng gihnn h ,pé đ úT ếht gnhưn hnhTà Đại Tnhga Pnhgư nhất bt ,này trên gêmhin Sí cB Đế yu uTiê hnT trường.
xa utgNy ugN đi đẩy rnugT hik ganL Th Ưnơg Kế hT lão ra ti, Môn. úT đè
v.nă iGgn nxe ,óđ hc mt mt l nmg oĐ i,nb thẳm không. đưc Bóng trong hthnà hưn nnhg ca thủng đan mât tnugr Sua điểm ưnh hhtnà nhg ênhin trái inưg bỗng tim. bị grtno hóa nhất đen nđe nhất, àrto “Thiên” này cuộn hig đc usâ ch đó
únl yuê b thể nThah Tú angL mếik t pé vào ca ánh Th lão. ũncg gáns ưgnng do uâs tụ trắng,
địa gnth định aing Khin ygtNu Trung xuyên hn.t ,ucQ phải Nth tih rtn tan ngn gƯơn đánh Mnô trong
da li thn aty ò.nc gh,tn ,nb ch đno tm nnóg bàn đi na ngón Cui ũncg còn c nògl hc ơngưx il măn cnò duy mt ũngc tay rt cùng, yta, nagy ógnn l cnò hôkgn thịt
umá gnb tm tr Nhưng naLg Th tgonr nhêni đỏ gnu của đôi s.ut ênn
nhân, chết, ếbit quy c tm mi pháp n.t hnôgk gi ca trêu ndgù Nàng m gàmn ht ni gnàn cs âcu nmu đng Mỗi íkn là voà vu il hmt iph chọc, hT hnôgk nihcế igtnế niưg lần Lang. đau chọc kách úT gsn một
nhT Trung nvòg nrêt ognV n,ó ihn tm Nguyệt nnhì Cổ cả êqnu. ãđ nó mhc l nó, truy tất hcm lặng cái iM tht à,ny ra b giưn cũng Di asu onhtgá ..ày.n ròtn hn,t ơƯng ôM.n iđu tm glnã đánh ir vào iác
Toi koé cnàg gai về chắc. ciá c!t thành sẽ tmi Càng vững hưn ncg Thành, dài Cuối trở sau, gcnù khỏi th nyà hnác yêu hôkng nh nMhi
b hình nrà.g nrotg igi tnhâ nãgl hT thế rogTn ưh không, n,êqu bỗng Lang inêhn
ngbó nggăi ra vô óN gkhn tựa guyNt urgnT bêin nưh phủ đne cno ôMn. eđn nlê mt ,l chuột Ương tận, ôv
bùn ưLu địa thiên thân không thành đá... nưdg nghiền mà tht .c tuty vô đè hg,ônk phải iđ yêu nhếip hínhc nhc đá b Phượng íS gaLn, nghiền xuống, Phượng Lưu ưhn imK tựa Sí ếhinp mKi nghTa th ưiD gahnT inêk ,yàn như là lên vị huyết tận iđ Th giữa!
gọi— êuk nKhi như Thiền gúnĐ Mộng ãđ
Trung bẩn Ương gtyuN như sen cuộn cđư ếicch đ. đen bng vũgn một ri tàor hgnưN ál hnniê Môn ih Ta óbgn tm tụ nngâ êrnt nưc .li
ânnh ..y. yat Chủ ac nàb
snơ đu t nuqa nđế k.ia guN cuối, là ngọn hók ac Thủ qua sư vượt mới chíhn ,cQu ihKn Kế Thái
c iD gnrto óngs nưc uđi Vong đó những Tt nhhtà yh,T t nếggi àyn. gnưng íhcnh lnòg Chi
lại. aty một gađn bàn ar rgn,à dn hóa khép là nd õr Cihếc ika cũgn “lá nes
b nổi n,h cc nngh sắc đến ntoà ébn khiến Tiếng lên sóng đặc. ruTgn ihnTê nvga Liên ng Y hCn ngơƯ dày Không hiT
gtn il naLg Chn Thử ihTnê ntgh uxêyn ht !àny
tm vằng à,mn gơnƯ gnig Môn mn tm hnư đen, xé ynà nóbg cv. tay nbà vn đã Trung tch Nhưng đi Nyugt sngá
hPpá y Thân ãđ n àonHg tỉnh tlư noHàg hnhì hhkno Xá Thiên b ýk nuqê. truy khc y y Li gãln iL nữa, ac thời b Toản tgron Xá lại ngược ấn ln gian qua ưnhng về, ygaN cth
nhận, vì tc nugl ácc đt Những Thiên úckh n tếip điu hưC uli nghn sinh đu cđư s đ nm àv trong bùng uđ inếhc iác quân inêl yàn. chặn ucc bên đóa yl ngăn phoá gôknh ggnn của aho đi nyà. onàgi ếhct áph sáng lấy, mệnh cuq nch nưgrt i..l.õ hctế Vô
vo.ng ngâ liệt gnt xương Trung thể Ương tc, hntg uNgty tay, đánh õr gnt tan hư ,htt óC đã êitu oTn[ ihTên ntg vốn Ciá của yêuxn yquết n] òvng hpi máu tyh ayt òntr n!yà lớp nnóg Môn, hônkg bnà
tl nđò đập nưgi !ohnà imếk, b ahTgn coh lẫn tm C
vạn t.i sáng chạm ôMn ibến ngsá iah yutNg ưgln nkih đi nikhế Trung cl hkng ngơƯ lcú ac ca av loại S ánh cáhr úcl trạng,
ấn iG úT hkcí đ đứt ùgnd Hoàng t số ad n nmư mối tạng nxgơư àn.y b ln ãđ hT uđ Môn cản. gnvo cuối tNyug ngcù y eđ ôv vi nội xuống nxgu này, Li, sgn phút cái Lang ăngn đoạn, nứt đi ági áco,t đạo
nêTih ếĐn óc im “Toản đây, n!
Xá lần lại này pđ Kế n...Mô hP oal Xử nl lưt qua v na ơgnƯ ngruT b tm phía quên, na Đ tm ln b Gingá gàHno giữa. nhưng Nug an nl úntgr ,Li li Y ngay Nguyệt Ma một hT li ãnlg li