Logo
Chương 6836: Đêm trăng sáng, phai màu tựa tuyết tan (6)

Hủy Thiên Mẫu và Trậm Lương Phùng truy sát sát nút phía sau, nhưng hắn vẫn một mực tiến lên.

Giáp trụ nứt vỡ, trường bào rách nát gào thét, đao quang vẩy tuyết!

Trong số những chiến sĩ Kinh Quốc đang nghịch lưu triều địch, vị chinh thiên đại nguyên soái như hắn, chính là mũi nhọn sắc bén nhất. Hắn chém giết ở tuyến đầu, xé toạc trận địch như chẻ tre, tạo ra tiếng rách toạc muốn nghiêng đổ tất cả.

“Cút — Cút ngay!”

một khắp toang, tnào gng ànrt ra, mặt hnuôk ngay pá,r nhãn c yàn ta đ m như tàon anl clú uyhk “nứt” Th sứ nglô nthâ! agđn vết Ciêmh ngXươ tôh b nmó myà nhgn hnis ar tn
an nguyệt lại Pghn dâng nihm ln nêl. phất
Va hnnêhg g,đn Ý sặc tthoá ayb s hcim công Tênhi lúc Cực hang chiến. Ma ta hki đến
mt tgnếi ero mít àmy đã ađo ưtl khnho kch nâhn xnih cs bné bm. ,đp nùgb nhân mt nổ. auhn, aNyg Một ngnga n man qua
àL ògnl đã xưa.” năm at ph
xuống iếgt hắn. đnế yl ón irơ Hi Yến rntg,ư ngcư inơ hKi thoát Cung pé thân chiến ynà, đã
n,đế nmag theo kch ruyt ngcũ ơngthư Hắn đuổi nguyệt mà tích nhit độc.
àm cúl r.a này thoát oàv xé cnhhí sáng Đường yTutế Vn cto náh
qyau tếib ưcha unchy nưh Ngnà ũc ưĐng óhk nhiên u.đ Vn ũncg u.iđ theo nưgđơ nhân Tuyết, N gtn
đầu nhđ tm uCng ,v nếY lại giơ hcík còn b ceh hc lên b ãđ mn đấm Bàn tay hoàng nm không li Hi ac vào nugC tới! ar, cngũ anoh àhthn ,Yến nhm Hi tự nàb Oan đánh mà bo h tya cao,
cqu iv do li ýl àl ngươi đáng agi mi “Có cế!th
yr ãđ hn đến thcí. tiếG htnâ iơn hgưntơ àn,y tận đy
ămn cách tựa mt Tuyết, gĐưn như đối ckh ndi niuh nV n,yà tcrư hn mt Khoảnh aol unha đi vi ánh tiên Thọ, hán t mêCih lần uđ hnãn diện rất của
thiên uitr ab ca iph àl chìm yuhcn gsn ưrtc Nơi k trăng xương đa nrtgo soái, sĩ, phế đại nguyên vật ũ,c chốn ngưt thiên t xnưg .ìhtn hicnh kghôn àny dưới mt oah ơgưin! gknôh đắm ca chinh phải “Ngươi
ngn Th !hn hkông phân rõ
âyv qunga Hủy ch nugaq ..oà.v mg ir khốn đến triều Oan thét này, thế, triều tht,é c oađ tm t!m ganqu ngơưL c oal đoa không đẩy itl cùng ob cC oaĐ hoàng Ý hTiên íaph Thiên ugCn iH mrT truy ca ùhnPg úlc đuổi, ucn Ma hn hntg gầm trước uM ađo ếYn về ngừng đang
ch hc áipg il nưđg unCg gn,m Yến ìht nòc rênt ếnđ ngưi Hi đno ,oađ đao thì ômi vn! gặp mmí htc Giết nh kiếm. ivà đâ,y đôi tr yht nhm dọc hémc iếkm
htc vi il .uyT.ết. ấy.” Ta at ngàn yêu nàng, Vn hnnưg qu
gũn innêh t linh triều, nu,c óah ,đó trnog ìhhn. dâng độc nuc oràt như Bnê thủy v inh hc
rTm và hợp Uyên vào! ơgnLư Ám độc Đó íhhnc gùnPh yH t Chủ goie cl là ihTnê uM od T,
ct iah gnũc iêtnh Áhn kia, chìm naqug nguyệt hải hk hc kp, sáng tôn Yến nihm tm ,am nguC heot nnh vị iH knôgh têhin v mt giống đao vị đ ònc kôngh r.a ht hưn hnoàg đã triều uyê, áhott nnăg ca
tăng gtn tđ nđế nhường phải thái Ma đ hn ,nh yđ i,tr nhưng ưgnđ. ac cT lên yab cc ếnhik đã vọt, li mđâ y hTiên
lnê imhn này cưb clú nV n.tguy yuếTt inl ưĐng
tim iếtb không y irtá vn cthhí .ta nng,à khín ngàn phn ànng ưntgơh nngà iig rgnt không hgưnn ếht ta, hip onà. ấy bgn iv hnư ih khôgn “Ta Nnàg y at
cuch mlà âđy Vn ămn civ .it lấy a,xư nay ixn sự
hTnêi tán 【Cực átS àv emđ it Giờ nnàg bóp đây igơ y!âđ lên Lnuâ
ơri tpúh của Th, điên ..il. noc vào chỉ cmhé nùgd dữ. aol nig ưnĐg ênl đ im yàn t lặng cái yđ cảnh Chiêm vào tgếi, cgnu gầm lônu vốn yTtếu nlê yttu thù n,h dù Gi lại chém óin oađ ãnhn như tm Vn cũng
ilo vị tố bn âđy nguyên lượng .đc ntà Chư inThê hkc óc ra ghnkô hia cđ là ơnh nào nihtê xut Độc hsin ,oĐ của phtá uyê Vạn t ,ếht cl Giới t
thiên bo cC Đ ênt gđn “Cực uyln thiên iut hTnêi thiên” nĐg T .hóa do c gđn Luân】, âhnC Sát
Sau ca tya iCêmh khuy nm ac nđó Chiêm đấm ra, mt Thọ, đao Cimhê bàn hec mt hT. mché chát nhnã đang ghhênn tnhg ca hT àvo ,óđ hn
gơi tay nâng bo agi tích quân, ưhn hc chiếc hTêin Cc ơnƯg gnàn Chư nngâ Nytgu tàn của tSá bcư ak!i hkin nêl liên rTgnu ãih của uâLn nêl Thiên nvag êln tiếng Ngàn tgnuy, átuq ôM,n
hợp ânth làm hnôkg hâtn không ly trc Hắn oal hgtn đ, ip,gá lùi v!oà ếpit
trái h hoc ghét ngập tràn Nàgn lại, ư,nsgơ ug,nd đôi Cung Hi pđ tột Yến ưhn dành khoan nửa !đ tm nlh căm pnh gôhnk s
y,ngtu Ương ón đ hnC. ôMn ùgnd gi,i oetr ca iTnhê Trung tguny iv ngv yhc từng căn iđ uiêT hcế Nàng nTh niếb nơgƯ ngkh đã thông nhhc àhhtn hKni gTnur htế thành nó m quân gnia được uNygt hành thời cuQ dòng ,ca coh
ưlgn ơgntưh gì, ht hia phía trước htnâ tếv n,th dài hắn ngrt gchn ếvt là tấc sgn trên bị đgán ưthgnơ tổn ngnh ađo nghiêm rạch Nhưng
ưnh ra tách bàn Đao mày, ihtn tế tiếng tchá .ctó sợi lngô aĐo nxươg óc v.nag bổ y,at nt
l,ao tlư hán nhìn h ngang ngoài rồi huna, một orta hề aqu hkgôn .anuh Gp gỡ Thậm ahun mt gotrn hc íhc lao... tù
nhưng ãnhn mt hêCim lõm nắm Thọ, của unxg nh gũnc yukh ođa đấm Thọ, ac toạc nh đã b hêCim tn ơgưxn mcéh của idư Ncg n!h nbg
il, ginư mgn ignư mi tm lời nói inó H t c.t tm ignư qcu mt l,i
ìg? àl ta níth Xni thì li
nibh rtm ach nyà chân. vng, àcgn ămtr vật th óc huyễn sát. cầu đgn vn itd óc iL têui ig dgưn inuô nquâ, Bảo th
tr iêku ưcha tất n nàng hãhn chưa ,y cảm vấn ta tibế aT nng,à nàng nnâh ìtm gnàN y ntg ac mph bình hiểu tm .at urty vấn. Sự đ ưn,tgh áhcc ca àl íkhc nngà gtn đu đỗi c chính gnnà nàng.” ca àl rt
iosá ti ohc int t ,v ưgNiơ đi !nYế “Cung !ếnđ? muôn sau vứt gvn đáng cục uqc hế!tc ,nuqâ ,ynà rời gnđ iđ cm hnât nơưig bỏ b éphp Hi Ai iga phía ơngiư
năm nhiều uhin rồi, không iđu dám Đã ìg. nnàg năm óin at với
đất ãđ v ,átn rtng ola rit .hkông
ucq thôi!” tm mt thấy iig ưhaC tc hc hty àm cứu, ađo
Thọ, uph quốc, ncùg ac cũng t Đại hốc bị li. chúa và Chiêm cũ công nưig Đế ntrgư hiKn ếiCht ,b tuNgy nàng đã gp uic trước ca Ngay tm qnâu
chân an ht ,nngà dám gnn.à ca ngom hc âtm uc cđư ủi s của aht ax nKghô