Logo
Chương 6937: Lời xưa nay phó ước (6)

Mà người đã khuất trong Thanh Thạch Cung, lại là tương lai do Liệt Sơn Nhân Hoàng chỉ định.

Kim Đế phải làm sao để chứng minh bản thân có thể sánh vai với hai người đi trước, hoàn thành những việc mà họ không còn cơ hội thực hiện, tiếp tục dẫn dắt Tề Quốc tranh đoạt lục hợp?

Niềm tin ấy, hy vọng ấy, quý giá hơn tất thảy.

Vào thời điểm chiến tranh Thần Tiêu đã kết thúc này... ai mới là người có tướng mạo cứu vãn cục diện?

ơưh!npg này, phc nhcâ ađ hn tahy nm mt không chịu ếkt ungx nhận nêihn nch ,chm dùng đấm H Thái dĩ mhn động quả Tuế pđ đa,o
im tahnh òcn tất ch Cả li c ânxu, đời này. nh mt
atnhr nTh gnohp uêy nm nihl phn ig ,nđ gnPoh dù vi thn không ưrct àl nit được uas aith thc óc Hn gùnc di làm tc đài oCh k thai, gii voà kẻ ôt.hi cngũ hTn gcùn Quốc vã ihnl l.gưn àm mà đến xgn T thể trgno ìth Sinh chống nă hc gncù Chn húCng hoc cái ynà
,pháhc Linh ânhn gnób tỏa lớp bnê gndu nd nhhì ar rạch õr h thn rnàg, ênn nằm êtrn b ngòl b trong mhan sông đã hhnì rt đn .anuqg
hắn của àv uqagn tb tugyN Trọng Đáp tm hìthn chém hi có thN hìln Huyn đao tụ, il ch ungx u!ânT iThn amt
Hệt Kiếp trong năm óc ưnh quyết nghôk .qu ctếh chịu k axư ngũc Quật, Thinê
T vậy, àl Sở “Thì Bc Sài ar ư? Quốc A gHn là
ânhn “Tề aso? ,hac gôknh auv quân hngkô T
ghùn cùng. th Có hơn, htn siêu ưcb háP hắn uic hoàn hắn ưbc ưdgn hnơ Tiha ngađ v cuQ nt óc b,c .m mt trí onC lên ìtnh inhl hc gpúi l ar hmn iôun T hgnuc một Gi áhtot yud gotrn oac ct iúgp đường ti mt
vi quay tác àm nâT có tb yv hp Đế T va cuQ. th uđ ãđ S hnmi tay
th ncò yv Ngnh cnếhi khí kti trú vn dốc. huyết nhbi trn suy àm ĩs hik đã
iùl mặt novg in úcl abo igan nửa, idư k iđ ihk đi bưc. ngSo ph s àov cấp ai gdnũ hnôgk ưngnh ãđ ôV tđ âthn đã nv ,chđ rongt nyà úgnđ óha htit cnò ca sinh niếhk hơn ,ơnh kih s mt mnhã suy thương Bảy chẳng níth bách thương Ciuêh hnBi a.Nm Hay ânqu đều găcn c âus thời quá óin iũm đ nr,T h tất yta thẳng ếK t hnthà
thn nhc nhưng, muà A ,ahit hphác hT đâu h ưS êinđ otgrn nyuH hpn gtế!i hếT àiS .gđn ucgn đang gnb chiếu là ca mà hênin đó và Tứ mché nh hpi gnưt ôiđ mt cnh mt uhtny nA
đhán tan có không hn năng làm. còn Nhưng đã vào rct niếhc icv [Binh b acn ưnrt.g di,n h]C khả còn nh th ihpt vn
yếuht umá trên trên ith hắn. của Kế gôN nv th aqngu giưn sôi yl tor!à sắc nghôk ưahc iD nưgVơ ra áMu nrtog ếVt gưnhtơ bné, Trgn hn mNa h .tnhí gnm d hề Tuân mt oĐa êihCu yh,c nưig iưtơ cũng hnưgn hgcn như ynuH nv
angm theo lùi. thương là khí mang, một Đó ếht tia uytếq t hkgnô
nTrg hP ilư hănpg trước gnng nm Huyền Hổ rút ghươtn, rnt cái Tuân: chặt gNơưi Tuế ìg ònc bụng nhT ođa imũ "Thượng Hóa Tà um,á ly khỏi uđ !Ch ra yđ áTih hc cưi ca ng n"?!a
Tuế đau ngya hc ưhngn lại ,rnt sau nhói Thái b hÁn gnđ óđ nuốt tyh mắt cảm H
hc hki Ntuyg của nH tothá Nhật ,Diu thương ngph nhgc rnt quyền của tránh nvg đưc b qua hút nhìn nhôkg đao ikh đâm bụng. ir nhgnư aNm tuh động, vn ếK đã hiuêt phong b li gọt đ Tướng, mt ưh nuyêx ca đt sự của Chiêu cl s
đnế "ãĐ !r"i lcú
nhcg hgna htét những là có uQt ca hốc trnog ưd chịt vgn êTinh Chỉ gvan nh. pKiế âm nếgit ònc
ơhn nôghk usa Cêhui điên inó gnuc thương trước. Kế ơhgtưn ép bcư ,stá ,li mNa tấn vẫn nhanh Từng công. một ch
đo nhưng, đã a.r nôgkh cuộc tưởng nhc xảy gnưt chiều tượng Thế ihnếc trong
đià ođ. đhn ,ànt tương chao Tuyệt thần
chút đcư yb nya, ohc ghnưn chẳng gnơưi óin gcái uyê s,ng rành ynga tm y Hắn cm gng âlu nh. nđế iggn ikh unt “Bọn gai c :hc im cũng il li sao?” ôtn tuy tm, at rửa nùgs mở hồ l mnu tc nđế tươi c ngcũ nh ơm ưhngn Ngươi óc đại ot s ăn ngộ đôi iđ mìt nhìn nưiơg ngôkh uqc ngt tr hpi có
íph tnh sau Hắn óđ ca mưu chết, àon iTáh hTiá khiến phải H pưc uTế đ đot hđn hat phải hpm H muốn đ thếc! ãthi còn chết! àov mnu sc uT,ế lời li Hắn n.ói phải Hắn húct cl y không
năDg" ogà hngôk àT!" b gnã oành céhm thành voà h yHun trước Hn tránh li him Chiêu gauqn gnưgn ac Hn êln iv ođa đất. aty nnghư ch ph,cáh lại Nma mht xugn Kế tm thương inag hpc tụ Tuân, Hn Trọng htt:iế đâm mặt
nđga ar thế yà?n xy hynuC
Lihn óbng nhT ếht htín i,t tính. thay ếhcmi c ngũc uqnag hnT
cÁ Tôn là áihT igi ânQu àm Lăng. cĐư tếh Ngc Chấp cs ac Cổ ra mh,n Vu hđn Qtu, thàhn ưgnơD Kiếp huâK ásgn gnqau, Kếip hgCưn mTa Huyết là T gcôn êTnih không n.nh Hn ihnêT ngàoh chỉ tNyug imK iêhnT to cnò
sáng. gnđ h,uycn nhìh nghc li uqang mat ntu một ánh oaxy gnc hắc vy Đoa àm tàhhn
rnTg dĩ uTế nNih Th th ênnhi sở âyb li gnơưđ knhgô Kiếp đi giờ, ch một Kế Quật mgna phong chiêu chu thế, tyut àl êCuhi đến thành. hu H hiáT Tuân nt mNa niêTh gosn. Huyền
ôtn áynh Xté đ cờ íhhnc onrgT Thuật.” S amT A nưHgơ gnưKơh Nygut hTế thP chết gchn ng T ãđ gônT cV, theo v hn khỏi ôngĐ hTn, giúp hôgnk tm Tuế ý Phật… ,c h umn gcnh onà tt gếit htu Lượng Mhin Hổ tiL nmư áSt háiT Phần là ôV Đà cgũn ưnm aL m,t gnưKơh b sc sut aĩhgn hung đó, Lâ,u Hn Di Vương .tPh thủ nig:g Khí Ti cc
Vu âhKu nhm nêihT tạo onta mưu Gi tgn, tr hn oghàn aóh C li ếitv nhgt .utQ bên thành động cưđ ipKế Tử trogn nba ăgnL cs Táih y,àn điều phút
tàhnh ct htia !ih hinkế kim thần lập táhto kia không khỏi hT inNh đã ht ,toás hnuyt tiru tm
lo đản ãNg thhan vận nham. c,L tm inlh khiếu ođ ungd ndgá hnân étn ihC êln ưlgn ct cyh àthhn Hn h.ơn ndg àov Di nth rõ nó at điêu gNô quân thất ôV ng qu ugxn hkc ãgn Vương lòng nôgs ,đó a,đo hnhì ,áum một
nuHy Nam b H! uTân rời Trọng ádm ghnC áhtcr
ta ghê htT mt! ihếnk
hcê làm ùht htế noC nếkhi cười ìht aig lợi mèo ưnđg inưgơ gChn óin là at lộ il ar các thì thôi!” mà ?iêngr mạt auq hgnn gùcn .nta hợp, quốc như yàn, ìg aiG ngiư hc m li
Tuân trợ lp uHny Cuhiê tohát áti tc mới hgn ytru nhkôg hhcn cế!ihn Nam niơg cíkh, h ,hkc âuqn Nh úpgi nhngư nửa rgnT đn ,gnũ khỏi ếK
ign d: lên hiáT Tuế H hTn "Huyết Quân!?" gầm
n!th Tnh hT hait Phong htn thành, ,àiđ hNni