Logo
Chương 6955: Tiếc Thân Này (3)

Rồi bị Khương Vọng vung kiếm chém vào hư không.

Sen tàn khắp chốn cũng theo đó mà tan biến, ý hải trở lại vẻ trong trẻo. Sóng biếc vạn dặm tựa như một tấm gương gợn sóng, soi bóng chư vị siêu thoát giả đứng trên cầu.

Lại có một hàng ma tự lưu lại trên sóng hồi lâu mới từ từ tan biến:

“Tiếc thân này, tiếc thân này! Đời người được lộc cũng là ảo. Chỉ mộng hóa cá, giả làm chân!”

tin hênin Cơ ùPh lp có đi, Hách nêLi với ưngt .nâNh chẳng ơnS gnkôh ir đã Hi gnnhư inh gnũc ngi lin iđ cúht àno vào tức àl nht
'aưx n:iếgt mãi vng ghuKn Tôn cao hưn iig nCh Ta iig óc hnơ đến gưdn gài ta. là y t, hcn inơưg imã yhk các ihênn mà h.êinn là tm hc sau gChn nôkgh i.ôth Thanh 'nay nìhn Ồ... cngũ Quốc quc, k ưci t l Thần khgôn phải khắp s ,mc ơri ch lẽ iđ ovà iv như ơC inv bằng ?vy ơnh năgm chư etro Ter gia tt htn
ưngi ri ,Hi ,áđ rt ếđ chìm unxg chc hinTê nohgTá v i.b cát óah Tiên
có yM xem ,ckh ngầm. hưn ađgn uđ othtá v suêi ig s ý mt gưnd nă
icư in:ó nhpgo il ic,ã đ chẳng nl tranh Nhân ubn ig ơC ác.t cũng Kưgnơh gKnhơư vi đo nh ,uh hc V,ng chắp tay uas ph hùP
ưnvơg Hong ngt đời iuh. cM iđ ănV đu này vi tsu ,nquy lại vì, Đồng, c nên iv inêL cầm cùng tr Đế uth vô hti ahThn Lnu quân đu Thái iha đã iagi ênLi ucc Đi v qua v rit cM Tôgn Thái của nhC Hcáh Tổ uic onđ Hhcá đi kỳ
vnă gây htcí thT àl Đi Cảnh thần Khung coh này nrT tôn Hận thương sự đế ch hhnaT gcô,n ihncế htc do hnc nđ.gư
S àhhn lúc gmêinh hnhì nyà áckh nào công một vào cút chẳng iku i.hak
sự đả àgcn aM thực mêth Thiên Qnuâ hiệu “Đãng iL tích aM ôV nưghT tmêh nhcếi Chủ mt n,l ưnơght đáng. andh xứng
hnt sắc không hty k k ưhKgnơ u.hc mặt ngV àon mt thì đòi hc đi đnh tm uđâ óđ phải ýk, t hắn
mt ntih tnh atrhn cgno úbt o.x giữa tm duy bc ngôc đgn như nm Tựa nguệch v
thoáng nthĩ Nhật Thiên ý v,eo Mộng orgnt ,nlg iuK rãi rộng iH ênn ih hBc gnb tr đãng.
kai không gọi úbt nht, it gcnh nya och đcư? cái ntgh tích cnh ihôK làm nên ngũc túch uhin ,iha m của sao rnìth Chữ th lm màng cái đ ncgù tĐ axư nph mt mt khí đt gnđ ômH hc bc nnâh nògl cũng tBú óc các bị “Ý ít của cưngh hgn pé Thánh, ut oP.gnh ký nêt, Khương nay Thư gtnor na. nêb thần
hoáTt quay ri yl Hn Ước ưnơv đnh người tay Siêu bn rời Cộng .iđ
ná.th nH L cảm ha!yt iàd ht
àv,o gii nữa!” “Giải là này bt nào lần Thiên đc vốn d,ĩ Sài ta thmê h thất cần ty,a không ôngx cunyh hỏi bước rng tht htô!i :đi nogm ôKhgn Dn nhcuy làm phải ,nát tán àm ri nhiu si lễ. pth
Bc Đãng yàn, giữ iđ. c Thiên lấy Qânu Ma họa
th nđg ưhca thì ưghKơn ếkt đã rtn chiến Vọng ncò t.chú pk
đã.” oaKhn yta hnKơưg ngnă i:l hắn ơig ngV
về nya ntg rngtu v độ pá Nhưng thời lịch xa Qcu lnu qu chưa ươ,gn Cảnh nhi inh có nàot Xét hnđ rontg đạt ékm kỳ đã yu it b khai ếth hnC tnr aco pt .s gnày cuQ thế, đến cm htc nyqu c.uq
chúc nình chứng :tp isuê tm mgn trong ta Vng at hgtáon Khương nơưig v .qà..u Ôgn đo ho.átt u,âs Cio hpc ưhn thật
vật ý nl ra Nhân uh đng mỉm đối iv này.” aT từ xuống: igNà m ôcgn iưc yâv lm. ngài Đo hơưnKg kịp, hya ch àl Vọng ânhn ytut tya nhc gôcn óc nôghk gôknh nnưgg sử nòc uih hạ th sá,ch đi tc. ti
Vậy il xem chú. chmă rất y
hin một Đương it đt đạo tg niêhn rồi quả êni!nh giọng: àml phiền cvi átn “Nhưng u.h Khương thực đổi thành, ngV uđ cần
hìt htì Đến hnư biển ymâ nihs ,sen đi .hkói
chư :sgn lịch tm Tm gnV mn chứng như nix “Đạo tcó bay aym tc vị ,đ gó,i g.nlò ,nb hthn còn ba ,yàn km,iế khác. đưc gưtrn erto trc óin nêb rtná Khương ângn năm êsui nggi Vng tm cng, ưKhơgn áhcx tay hgôn cíhn bn tm trong yta ihg mikế họa, cầm hnìt Hn nđg ngsa hthan .áotth nrtog đo thẳng
mặt vị như ađu nyà pc thực trước h, hnM ãđ hntgă Nhân s im ũngc th ùhP gi !mkếi m hưn hTotá c úrt cm iuSê hty óihn ơm
mt bù íchhn lẽ đây đ.p s àl
v qua cửa Vic nhà mt sao?” quanh ơni hcư yâđ Vô na còn hnìn aưđ ư:Thgn ccá v nch xong, t,lư lướt tm ưrct unm Hn đã at
úcđ h hút ơC trắng .ưc ngược ,nnihê ýl nhưgn li mi êiuS nên nbg Cây hcếic y ar chữ tỏ cun hâNn tự thớt. ghnc ùhP minh hcc trên trở tm im mc hc háoTt ýk vn Ước cầu còn thưa cth nhìn ôgnđ ưnthg yđ ai,k gCn hng
nhm nhT gưNiơ nsga im hhnTa thế nhìn thư mt ơSn .ny..à ra quả ơnh ht nhc ntô nguyên pháp, Đồng.” hùP đang áHch ưtgnh dnưg đạt, khoáng là li Lniê mỉm iLên cười mt nhiên như nuôi ánh ohT Hách v Nhân cht ơC Hải: thu
hạ ntìh ihêTn lônu nh,à nđg phải tếk, ngươi. tt cht ta mẻ yêu gnưht hngúc đối Nhân đoàn b tuty thể nc để àl hgôkn Vy .đo ùhP một cưi am nNâh u.áq :đáp ni K tc màl st tìh ihêuk ta cht tr ĩghna khích, cgũn
Vọng. pd tay li, tàn họa kiếm lấy, hpc tt ih cb im tTh ãđ yat lửa ntogr ,uil ta tr ir Khương ma igơ ,v rto tar ngô l,i vào ti Đợi rút Hn ưđa nuc ý
uh mm chăng?” i:cư giáo “Đạo nH ncò ? hc
háTnh yV tch h.cyun điệu để nh đẻ Mục vi "sinh một Hoàng ưt Đi" bc "Đ,ế óc tênr đối nió b cách usa uq ca k ggni nên nưh dùng mun"
tm ưcb mất. đi sau íhpa chỉ ơnưgKh gVn, nil inbế gNài v
đế, ihg ihc ngrto úic hnôgk từ. cầm ơgnưhK i:m ha ,yàn tm hnn Vọng chk tặng, êinT nab cưb mád đầu trong yl nrTưg crt rũ gi ra bc họa, .nlòg inX t
iaL tóc mm nv tm tái vô hơnưgK kiến... hng aưhc iát hc axnh chủ, hnưgn Hmô lâu yuênd êuynd cười ãđ eNhg Kgnươh Vương mà cngũ ìhnn thú n,g .gnn nêudy hNư gV:n s ih ytutế gp adnh hữu ngQua yna có kn.iế mt. hít
hhatn angng nô tựa hòa, mt niư.g cánh vẻ mt óni nhưng tay lại lnê ingG hcn igơ hưn nàg,nh hn aik kiếm
li ctưr nhc t.m ngnag bgnó hty tm gnưi hNnưg
ìv tb phi nhất Kẻ c. ãg chịu hnh n,H duy gánh Thất tất bởi
ma ngađ ,ếth thn do họa caưh chế vẫn cáyh Khung hầu. tôn àl cB aki hỏa gnhk Tnhha nhiên nih
b yna Vgn tm Ttyu ếtk Siêu như k,nôgh quả đã chl Khương v pé Táhto Ước vào ivc hmô Đnh nnê ahy ot tB luận ngũc s. ý gCn
rmt đáp. mc gnkhô ngV hKưgnơ