Logo
Chương 6990: Hiệp và Pháp (7)

“Thủ lĩnh Hình nhân cung Công Tôn Bất Hại, lầm đường lạc lối, gánh lấy cái danh ‘thần hiệp’.”

Giữa vô vàn ánh mắt đang dõi theo, giọng nói của Ngô Bệnh Dĩ chẳng chút gợn sóng, cộng hưởng cùng nghi thạch: “Bình Đẳng Quốc chính là đạo tặc của thời đại, là nghịch tặc của thiên hạ, phạm pháp chồng chất, tội ác tày trời. Kẻ này thân là thủ lĩnh Bình Đẳng Quốc, tội lỗi không thể dung thứ, đáng bị hình tru – nay Ngô Bệnh Dĩ ta vung gai kiếm chém giết, để chấn chỉnh luật pháp thiên hạ.”

“Kẻ đến sau ắt phải lấy đó làm gương, bằng không cũng sẽ chịu chung hình phạt!”

Hắn rốt cuộc vẫn nói ra hai chữ “thần hiệp”, chẳng hề vì Tam Hình cung mà kiêng dè che giấu.

va nghưn â?uđ gNô Ngô hđn chy sơ sư bn à,yn hinêt đ Qyu sao?” ra th iđ ca hay éhcm chngh iđ mới Pháp ânht nBhì ôhgnk khỏi yàn ,h hnC cngu ng átrhn ngđ rưtc là tt Gngai nThêi nht hícđ tm tuty đi àm Hgn tm a,gi thoát! Kngôh D,ĩ hiệp, e nBh rằng hn cc thiá Qcu êhnit rtng h. tsu cưđ ế:ngit uyChn tóm cũng gĐn ôgtn muốn giết h hc gũcn ghcnh Quốc chính thâu Chẳng s ôkhng lên phải nht, môn úcl tặc iđ khó đang ngôhk ìv
mnă Tam lập lunô đ Hìhn đây chủ ácC ômn nt cgnu uaq uyt c phá sm “Quý t ngươi hơi chăng?” oab muốn vn e nưngh hộ. gurTn Thổ, đến đo án, hùng ri ucq
Cái hiệp", sp mm thực nmg hdna qu cung n"ht ếknih là maT đổ. Hình
đu nũcg gia xuất đã thời, cngù cui ếth vào ,uâl ơgưđn giưn ckh .ynà hni Đ Pháp Thân nàH ẩn ngđ khhon
kg?hnô th Danh thư thẩm gN có toàn Kh tra để hCnuy t!h nC có tB Hàno àvo ca đó Lâu Trịnh viện vin
ếi,km mối, óin một tm gai về ưrgnt, lục tn hợp “Ngô từng sgn mgan m mt đgn uđ nm h! sgn agi hnC hạ mnga kiếm, ãđ quảng aưhc cm nihtê nH ehgn pháp quy :l pgonh tay yat
điều àbo ũcgn vếit ac ,tđ tđ Bt nlê íKh ôCng hưn ta với cs bay không .tir vạt pc,h gciá như aob ccá đứng nkí mt phpá ra Ti,rhn êgnimh mạnh ĩ.D rộng H,i cnh khoáng hc Ngô hnân ul.t al nH b Cơ tnàr s Cnùg hck ôv ơvưng ln áott cùng ngập chẳng Tôn cảm pháp Bệnh bào cht Huyền magn
đã ĩD l pháp, Bnh ôNg đú.ng téx ind của phương rêtn
mhni hào!” sát ôNg sư quả thu iênhn tông
ra mt Qcu khóa kaóh uihn úa.b thể tr àl khi chiếc Bình thi hóc iđ có nĐg uq t,t đnế imu, ahìc mở ícnh nó
tm của hnâT Ngô t L phủ nhìn hTuiế cũng các tnêr cgôn chỉ gưniơ Xuân Đgn Quốc. àl hip ?ltư ưdi hBn tra thành cảm tuần viên đu vô Quốc hBnì Kinh y: ĩD đ àon
tng iđ nhB aT Chn htnâ uqy tâm cung còn ugcn “Hình hắn dư phi ná nà,o cúl hiK tnà nìHh iđ có ucQ, hnBì nr iH, mt với v.y st ônT Đng không iv đui i.a cứng tm ac đá, tự lạnh lưi ôCgn ttyu k,hngô vụ ưnh nlĩh Qcu lt cũng đ .c gNô cụ hnân ahy rta s nưh tm y ếth n,yà thể íđhc đi Tam Bất
ppáh hcc nhân gbn gTniế nói lut còn ni,ag uy mi .nhgop ac cghn cúth tb
aTm một Thiên aig đến pl nôgkh nhôkg h !àhnh lại cn đặc ,yv ngcu Hình đc này nhiều quốc cnàg cn
hai phạm tông k .at ct ũcgn ppá.h chi “Nay thì àl tị đó mđá hiềm, àl Mt nên ca lòng, đã ltu người nhiều cầm đn c nb đầu Ngô nguyên khỏi đau bằng tòng ít cho đ hip âtnh ti, ogai
tmhê itl nữa cần hip Nôg cnò sao?” nTg cc m gnt kiện,
útch ohc onhhk mc ghcn uđ tanh ugi y tiện màng nào. ngươn lên, bc oeth tya âul lcó người tưởi lnă êtrn xgun Trinh ùiM này ,iđ cái chk ơC nmé n.úi hce ióg Huyền máu
.din hc.ng hôkgn ôngC nTô du S v Bất gđn đgưn vn mạng, ,h b ngừng giữa nađg Vẫn iH ếipt kiểm bất còn con được ãđ nb
Bệnh aig íxhc lạnh ikếm, tm với Ngô đó ếmik, lùng. vẻ nđg tm mc Còn ĩD đầy người! ápph yat tay qun mc gnix tM vn
sai. ihn h lẽ đ iH tB nôT Công cũng góc Nhưng óc xét thực, không
,gùnl umn khí Đại ginrê ótm gnuc h Páph môn hCn thâu h.nmì gƯơn ca tsá Tunrg hnl màl
huc xét!” ũncg at cho hứa nhp gi,ươn sự tng gia Nam cũng đài. bổn ,gươn och ra.t chc ơưing mặc nguyện s gơưin tr,a Ngự giám ngươi yaNg c iđ vương arto trngu của ht thẩm ngNh có inhế chịu mnu đu Nuế thiên ngươi Sử sát nyhuc
nguy uhinê Pháp Hình hásc nH mt .h hưgcn gcun nH táot oba htt à,yn gCnô cung, mê yd ònc iôh vyâ dài: Tma ht an êunhi dưới Bất lo Tôn hln, ohc nhân người, ca cánh ca ếtvi tbiế Hại. ơnvgư ãđ õr lgn gnhĩ bao ếnđ nB rtnê cph nchg hC sự hoặc thiên m tâm... gnôhk aòt
hnC ugrtn bắt b nói hgônk nv cu đã là Cn ac ,htế cíhđ Quốc. Đng ncò tânh Tả ln viên hưt cũng nBhì tm nhthà grưtn nthiê truy il ohc Tiên miệng gnt Kh ngt t ý chẳng Khâu lỗi hnis it Toeh iago vin gi ònc gươn nvi g,nưiơ ihK hưt ágio rồi np đ nữa?” phải mht igam niv hK lm. Ngô pt Q,cu l nC chnhí
toàn tâm, án t quốc, lại lmà ưctr xử ưnh .haun khó cQu với quá ngđó Cảnh thể ngại iga pg ýl pPáh intêh hạ, ágmi h chẳng tnr.ìh êyn “Nếu có b nigg cửa việc, hgôkn khai không ýqu stá ôncg
hô?gkn ưgnhơC ch! óc tiếhu tuần Kinh th óC yCnhu là õv uQc để lý T Ngô rta do iph
ac v .Môn hápP chú Nh gtôn ũncg Thi th thnàh àov vị h Vô quang, mt nugd của pháp at này pnh vn nta êhnit gia
thời cnhí bây ãđ gnb chưa? imu u,gcn giờ Tma muốn nas Hìhn Vy
nHyu èđ iú.n ngay giáng xuống pé hn avi hưtc Chợt trnê ơC óc đường Trinh, âyc một
nb gia cương kinh v chính vách li gnng thật iãh kính chuyện núi vọng àl crt hnt hiTnr tb đầu qu ao:c â,tnh sư tth “Ngô ggni dti nàhh a, tông ht ih,p ta mt ——” tc pphá thế ngtô l, ơC hpk inó nCgh ng khiến ĩhnga đại nuyH vang phục!”
cái iph ươgn t “Thế ac cũng nchyu t cgnh ?soa cần vinê pih aNm có ngĐ Quốc, gnort itcế Bình inêth shc ácc Long h?knôg l tử tinhê gia ac hmin ac Cảnh hcng óc nmhì k rungt uD không tếch hiKn hàhtn uni ac đ ngươi ucQ s
inh đin Cnôg n,mhì ar lời nH của chnhí Bt iH Tôn mhin cth ah ãđ hhì.n ađư
đời kmếi áo: Ch ưcđ e vị htế oàn giả phất iha kể il Hn cạn thể cgnh y,đâ dùng của phần cũng tôn !đâu aty còn vung
gnưn chếin nă gnôbu cá xugn. chc inêx uytTế ngùb Bão cũng iĐ chờ người tnrê ãđ ngnh n, Phong đnag