Logo
Chương 76: Ẩn tàng ma vương

Chương 76: Ẩn tàng ma vương

Nhóm dịch: Thiên Tuyết

“Còn phải đợi bao lâu nữa vậy?” Triệu Nhữ Thành ngáp lên ngáp xuống: “Sớm biết không thoát thân được thì ta liền tự mình tham gia thi cho rồi, nhường danh ngạch cho Tam ca làm gì không biết.”

Lúc này Khương Vọng đang danh chính ngôn thuận dùng danh nghĩa chuẩn bị thi tài để ở nhà nghỉ ngơi điều dưỡng. Mà những người không cần dự thi như bọn họ lại phải làm lính tuần tra quèn. Đãi ngộ chênh lệch như vậy, vừa nghĩ đến đã thấy đau lòng rồi.

..
ar gLnă này. người hnn Mà
vào nB (*) .mna t nùdg cửa đội ahi đi h hình mt ab
tiểu iđ iaH gươnn rtn v nình nhâc .crtư tm phía thẳng hg,nt
nrgto htácr hình àm ch h iv im ph Đgán ămn do mà Hà, âcnh yà.n nên Lăng đến gànHo thật mà Sơn gnôc thành Tmr vniê A ưngi đúng. ba Lăng thì rất uq ph nưgt cvi mhón từ chỉ lẽ bn Tam ưntgr hhntà đón Ngưhn hnêngh hnđ uiđ áhhck yl iak s
gưni cơ nb óin ôiđ người tm man gia đi tiên, h uđ hoc iM hànig hnâc nag.m hồ ghne ài,gy có uđ nđhì ax đu hc mi nơs dưới nhìn hc
xicế inl k yàn ioL pl vậy s Vì gn gman .vui không hty hgni hná đi knếih mc exm ohc mắt không at ct ý ếnđ ăgLn ưgin nghênh như theo th .nđó
sáu àM t ngma ođ hónm sáu áKch athm theo ac nSơ nhng mTa ar hưn một vừa yđ ngoài vi ca ud nngo ưgin tnàhh là dự .đnế lúc gaGi,n uln gũnc thành shác hdna hnàht ig ut mỗi chỉ có Vọng ngiư.
sợ.” đgán qua hìnN tr
nhoPg phải úghnc “Thành giác ca Lâm ta cảnh .ir
1 có 3 nhgà 3 nà,gh ànhg óc người 2 .ginư 3 2 chia hàng *)( nhàht 1 ưgi,n óc người, 6
hákc ưign Triệu hànTh gi h ntê ếđn nb bọc ưtngơ câu ý iptế họ hơn Là gkônh gvn đen ơưđgn ncũg vàng cyhun húc .yv Tam ucâ những s với hN ưnig h,nìh tm iđ cm oá ut icá ngnh ca tí tiếp này đón choàng íb ùncg nnhiê mt i,ag na đi người phpá gngi ghnêni i,nó ovà íhk hgnnư nb ơ,nS aob k,hchá kia hnàht như uc vô ra được b
a,t tm iTru qayu ngợi. hắn đu Thành nehk at cho hắn tm nhá Nhữ Lnăg ugănq đầu nhìn
nHogà ếuN bở mm cnũg nph các ơgưnrT lngò. nôgkh tham đầu nh u,it lc nhyuh tưởng zHaiz ònC aT dự ngươi, pih. sư nth A đừng at lắc an im iđ! hti mấy ìv ln nên nb tyh óin: rTm v
cc lại chân, Phong lgưn y?v đi, aih ynuêX gônkh thành này hn hgkno nơưgi ta hưn mm gkhnô yl “Vì ưngiơ dn vị oas th ếth Nuế iđ uas cười Lâm, ca Trương hccá bước i:nó cười hìt Lmâ lòng iđ trí
ăLng nrưgTơ sư nthì l àH gyan hunh.y mới aoS thi iv nói: thẳng, mt ti áic lại ?đyâ Thní huhny ngxo hynuh
tửu uti chén im. pahí tay étn hnâc au,s ca một có nđg v gn tay niên ht chắp rượu mt nho n cười ac Trên bẻ. ai v trần có ,âlu aih mt bt đagn tỏ nhã gnt không sổ, hpía ar tm nthah gưnnơ hướng Lộ ânng
iph thế “Còn tmâ, hỏi đ!i khí a,so óđ inơgư nđg v trgnu mxe tír
A tiếp kín: suâ mt ca nl thì Tui nvga ct tr sua gơn ión as?o ta á,gcn ging đgna phía Hoàgn nlê Tmr ònc
nêrT t.í Ganig họ Vng ,ết ơsn t h.nơ vi thú vi ând thực àgiu ngnh ìth hứng nhce óc ac ghncú người nb So này tới kia nngh chúc nam cm tyh hntàh gnhôk cgnũ man
ngũ gunrt trên d của tm ánh tp thhàn Nioàg tụ íhnch Nh anđg àl Tam angđ ácbh hn đội hntâ ca Sn.ơ mạp tập íhtn àhnhT htành mà gnort uli Trui ac mập ãlo mtư li các
b nnê uđ được, gia ôv ý đại chen àvo mấy hưn ghônk màl Triệu ituhế thôi. lần àhnđ
loạn, hóa cùng ra học đến. ơSn ãđ ir Phaí viên tynur thành cũng ưtrc mt ácc của aTm uci tnr ếđn
Xuyên g,ì “Sợ là gũcn Lâm Trương icá phi ăn rưTơgn iga gkôhn ngưi ha!yc ca
Đề tià nàgc gncà ax hyc
thhàn chính oĐ g,Gian là ln đứng Chhní nbg đu thnàh của Đó người nVg đội ghn nd Vọng xếp người Nhân! Vni oĐ uâHn là Gg,ina àny của mLâ
ac iig onđà ntr ak,i sang v Đo sự cô Dưới với uti r nâhc đi chữ s Hà, .nVi đáp tích ingư il iđ cùng àvgn nLăg ca ưnơgn tình ưhng ,pih bên nhiệt utih như
đã Hà còn cùng thì Nưig haưc ivu Lăng không thành amT đi ir. pk htm íhc ơSn
ri, sát đến nLu địch hntì ođ Tưnơrg bt unaq pih sắp uynXê qânu đó.” gt Lâm đáp uđ đầu ta ìhhn l:
yV ao?s
Trương oHàng nhuhy vng ng hnư A trọng!” ca cđ Ý gdn Trạm aoc ta àl ,lên nói: híhnc yhn sắp
lni gđn gtron người là Xuyên rời hc nhce bn chúc ln ngùc my ưgnrTơ nnhì .iđ âmL họ, ôghkn với đi mđá
oá phục một uôkhn ta đnơ cái uqiá m,ũ vi dưới khác gọn người c ànchgo ngnh och ìht cúh ũm, li nếihk d đu mc .ý ngatr khut ngược ãg v có li l mặt nưig cáKh cm àggn gni enđ àmu
Tiểu mắt hnc. ut nêb lâu it tòa nbg gưdn rtn ngnơư dng hná âhcn kai chuyển bư,c
tht àhtnh cho àl nhmó tm ưing gnv. hai âchn ũncg nhgôk nagm Snơ nưng,ơ Mà ưNgi gì. h đi ngôhk khiến bn Tma uđ nhchí
mt noc đến at cm hết hôkng áhtn álc ũgnc yV ếKim cui. vĩhn ta bước gnht trí Hn khoác hc vào .ôthi cỡ ht dẫn êvni ht đi. mà nh hc với v Thu nmh năm có viễn ăn,m ab, đường mnă êL đmi hC óin ocáhk ngang hyn này,
Quay quay lại có bị rõ đi rt cáhrt li ùD ,à gknôh Đo ìth ngcũ quay ônkhg na Viện ođ ngăch huk .il bị phạt, s .ir nâhu s
chhní “Đó là orntg tnh h hmn ưgni s sao?”
có hnn sự ònC ưcgn ưđc chỉ uqa v àl thể đu i,ak cnhíh nương quá cùng v mi áckh hiơ thế htt nhnì mt ,khc giới hn ngưi tu ,nx sao chân gi tnà hcníh nàng thực đội àhtnh có Ch maT gii quả thế vô có .hi đi nũg Sơn nihx ôc htì giả Nhưng êyu. gtr.n iut ,pđ đáng xem
Hoàng vy? “Ây !ad nâgm áqu A lại gnb gan aSo uđa kuê mrT lên:
làn lại cúi đệ các Xni v ếinb đau ta người inx che ta hcy uayq đi ht rồi mặt mt tay như khói. ,bgn s kh mt lỗi, chút huynh ađư V yang. hắn đi
ođ ac inV hthàn hu chờ thnhà mTa Lâm Đạo !ơnS ăLng “Các Phong đón
rồi!” “Đến
Xem miô. không sao. bĩu cếth Đ sướng áci iác uriT quá đi do ntê Trạm rồi, H s oãL ít. ngoHà ynà hoc nói Thành biết ar hN Ch ung rượu nói A miệng, thì
hnàhT àbn hN hmT ngiư hcí nát. số òcn riTu tm nghe cưđ
hn evn nghe áchb ý ànb nhgn n,đgư nghC vẻ khi Snơ qau lời mTa átn htúc giả k được, này… hcú ca quái. tm nthí hngn Đu at ànhht thấy của ut
chỉ it ca my đến cyah ăn nmag htc ìhnh nb hn bọn ut á ghôkn lu htế ta là ăn h ta ưnh “Thật chính cũng ăn ênl gấu rau. đây! hắn Ta hn gniư cưtr och nm,ế àm ta yta nL a,t miếng ar,
phi bệnh áp tht to ta lực, Xem ccúh tonrg hn csh nh hhnì đmá gnhôk s một áts ngiư ênt Đng uqna cho at ít đ hiknế A ra s cũng địch”. quân cm như mt chen “Tình cho