Logo
Chương 146: Sống là nhân kiệt 2

"Trần Thực, ông cháu chúng ta cũng phải đi rồi." Lý Kim Đấu ngồi trong sọt, nói với Trần Thực: "Lần này chia tay, không biết khi nào gặp lại. Nhưng một thời gian nữa, Tiểu Thiên Thanh chắc sẽ đến. Nó phát hiện ra bảo thuyền gì đó, chắc chắn Lý gia sẽ phái người đến xem xét, chắc sẽ để nó dẫn đường."

Lý Thiên Thanh lấy ra một xấp sách cũ đưa cho Trần Thực, nói: "Đây là số sách ta đã hứa cho ngươi. Khi nào Lý gia đến, ta sẽ không làm phiền ngươi, tránh mang đến nguy hiểm cho ngươi."

Hắn suy nghĩ một chút, nói tiếp: "Bảo thuyền rất nguy hiểm, e là lần này không có mấy người sống sót trở về."

ch!tế dòng, ncg ar ơưngi Vương olã ươing s còn ihk y,âđ ta tiễn Têu"i lên idà ta aum t gaoi đường!" âTy aht cho Nếu ct,
gì." nhkgô âđu, him Lý phải ưgin nguy ùd ta gia nưgơht agi, mạng h oCh" Lý ón êhinT nói hìnb nió ếđn ohc Lý bọn phái cũng hnt chúng nhđ "ia.g aiG" ahhnT s och đ,ến tếbi s nthĩ n, ngũc ta óc cđư :nói vgno nặng hncúg gsn, đi tyha
,phT con kế cũng oci cõi s con, đnế ohc Sg"n là ln ơsn v iga quỷ lấy cthế iuT !ơ"c naggi đây một ihcmế chờ như sua rgn âm này hnùg! aig gnăđ hãy chết, iph kiệt, ihk nvgù nnhâ
Trần nòdg ùm nnê cb Hà s Dn Ni nìhr cu êXuny, hã.i ngagn h mt hiểm trở âm Qua hkp u ghknô ám, rập nơi, ngoV Đô ciõ nnhưg guny
Lý nói thở Kim Đấu hnkôg na. ài,d
c.sáh och quyển ra Tôn khẽ nrT êTui giật một ưađ xem, ơVưng m hắn nìhm. Thực lại
Tnr r,a idư ênl ir.t iso yl đưa "yĐâ vậy?" hná mt chT th
gõ bo ht hắn, huni gia htnuy imh aco ncò như Vả hmi đi óc Đấu nguy nhgkô òl mạnh uđ đến hiểm áCuh" gnch ugny ntuhy iKm đâu àvo bếit l "u?nng lại, bo nguy cho Lý nữa, bn nói họ ?à nơh :mng ,vy
ntag sự ib thương, nh ra av tmăh lo hit m uli uSt nuôi khgno thôn hki không ,uqa gnia đá. trong cmìh vẫn iba
cõi ngực uq â,yđ ìmt đồ tm íb yta nơi đ vào truy rTn k hcT. tiến kiếm âm, ý il Ông ìtm ãđ sâu trên ud
nói: Cuh giải hcsá i?m lại ói,kh uvi Trần là ưi"Ngơ có ac quny đây, nbè ếcil Phu út su,â iL tài mang nghiên uhP ngig uc nmg ácsh, iương sao? T cho Tch idà íht ưnhgơ tr mt heto eh.n"g thy sách Ta Tử at hiơ my mt v
gưnhơ áo, aty trong ar ri t nén ly Trần cất hpt Thực cgn my .nlê voà
ơVưgn hki ônT mất ìh,nn biến đ.á ih hpt i,gà tầm Đi ếđn mi ánh m nơhưg idư nrT thu nuôi đi bia gốc Thực m,t liễu khi cho iuêT đến
óc ưci th lấy ônT ir bạc cm ,t :nió gi "Bây xe utêh Vương iTuê nhận rồi." ang
đã hnđ Trn ít iTuê rnT chkó gnũc lớn. uaqy à. icư ig hắn, vừa ưcb, Tiểu h?ngôk đ đy ưđc gơưVn âđ.y tm nơi gnnâ at ngd int ìnhn lại at il ôTn ưn"gl. ihk ri oCh Thc táng, Thp :nió ưnm Ngươi iôđ eoh an àL" hưn ưs nnhgư
hyc éth theo ngôkh giao aht dù trời hngkô "Nếu góc nAh ngọc ohc ngươi!" ưiơgn b Kim t, ếđn ũngc âyT at a,us ngH cânh óc gưnVơ :ln uđi
thắp aT iàt hgôn?k ml cho ri"! thúc né!n Chu Mau hương ò"Cn ighnn giục: tú àiv ta
ta Thực gia khi ưi.c hugcn dặn r"Tưc hoc iag giao lâm nrT g.iưnơ" mm
h:i đi a?"so ngôhk m Chân ưVnơg int Tnr hcT hiu êT"iu tìm lnăg bi na
gii àt agN mặt tc hát nào ngơưt cbư vang !puh gp nưM" uTi ial đyâ dương... ngưỡng ta nl oli nỗi ra cưi l"!i nlư iph ac, phàm u,s Thập, ưid rưu maú
hnTêi còn cC"h .un"gn Thanh Lý một páđ: hĩng hi, nguy ihm hơn òl nig
ndi Hắn n,gr hi chưa nàh lâu, ntrg àh,n gnn tm tr hyt mnìh uqe.n iđ ăcn người v vẫn
h:i mình, nyà một nhà..." od ob "Vy gk?ôhn yah về nói Dù cho ýL inưg agi miK thuyền icếhc itg uĐ d sao nên ngcũ
õiC m.â
đnế ămth nH đi hCu cynuh dậy, ,niuô tú sẽ mẹ rtò t,ônh l ra đt đi gnvà àit ihpn phần muộn. lại onà có khi đứng iơv với
tb g,an ng xe ht .ych b Tiêu gưVnơ ra dài, khỏi ôxng giò co Tôn
tya ncôg Chân ínhch Dần ônxg gưhNn liu hmnì nrT Hỏa tnogr ếut,yQ àm gnn đây ơưgnV iTh lại pháp Đãng iGi m nh quyển hcsá Luyện là Tiên là gnma ra! vào gnlă hyT bi ĩu,rt
tús Cn"o gnl bc". Thp htế c nbá nát yl của thôi, tm Tiểu l,y ếun th iag itn emđ cm có tc ấn as vià
ha Hắn cưb a,h ri iưc đi. si
chuẩn àb ri nêhiT niLh người..." Giác mt agni ngừng mnư đi, na, ,gđăn b tìm thêm bà ir "Dnơgư phải vn :nói chút nmu âhtn hti cgnũ một gnùd ngập Sa ta lão
ra hnig hđn iđ. đạm, xoay chT Vương b nTr it, cây bước ônT tiú tm ir t ảm ganđ áci Chu o,ch mày àit vn ưnig lên yht Tiêu lấy ncàh vi, tm treo lại
Thực Trn nhìn theo nh iđ ax.
ht m ac ý hôkng lắc ày,n aH gcnh eotr ếth ôngđ tương đã mt ânCh nhmì r,i hcP mà lăng cho Vương đ oCh mình êiuT ngun cũng ơnS năm nrtg "?à anm Hà nơưVg ôTn Chân đồ ếht đi ũncg ròt tự nên h,cí ơVgưn aT cT ila thì Đối êrnt hpi cây hồ mt ta lên lấy mở hiểm óđ đạo Tôn Chân gì, na. ,ưngơV nguy ah, phía không óc đầu: g?Vưnơ màl tếh đưc được gcnh iph tỉnh, hcàn iơưm yâc aos? M"t ăgnl ãđ dù reot mộ gunh sao? iơn là iv s
ađng hhìn đó liễu óni Têiu igà Chu đến gc gò Vgnơư nôT ,tđ òg, it,à nđ.g phần nH nbê thần đgn thấy táhi nưh út óc với kíhc ntêr chân
tht hpt Hắn tay không ioáng đầu i.l n,mh
àB" hưac tìm sao?" i:h Thc được Trần vẫn
ir"? h, Tiêu Thực khỏi gnôkh yth Tuiê đi Tôn đâu, l ơnưVg biệt itn bọn nrT không Vương nng Tôn người: gCnh" ãđ
n!ô"T bi! tin uiTê uiêT" gơVưn
từng chữ "nhgP hk hiênT âyT nrT đc: nhận ra nH Hoang." Cươ,hng một, nĩhV Bảo
àl och đnh âm ph lc iơn thân ngại. ái gnÔ Tà mình, Ma, ac vào ơin ohàhn ihát đều nũcg đang là cnh phong, thực chốn nhhà ciõ trạng bằng ông T,úry nhchí không là đu âm cxá chút
gì htà gns T ar hắn hngnu không đã ôhgnK ngựa, gnhc nque óc a,l đi khi .b c.a nortg ttếih hta xe hắn cvi hn
ncg hc t êrTn s cưgn. khc một triện
người biết nhíu nlg đó uâđ iđ yhc Sa ếh"t.c lo "Không lo đứa iuôgn: ".aC"hư làm bà hn ta rồi, num mày, nhkô
nghi Thực là hoặc hT" T"?vynr yàn hỏi. gì
nõgc c Tnahh lã,o thế ir Lý .iđ hniêT
ohc phí, s v,n t uđ ngl gHn Đấu, cb ly nh thốn. ngân s đi lộ h Thực iđ đây Trn imK ar hpế.ui Lúc miK thiếu my Anh àl nb rời đi ưgđn bạc hn
nét itvế sách hc còn nno tr ,tn h ,ént chữ trong co,n phcé oàn ôhngk tgn tgn hC chữ .nli
Trên òcn tinh nìhh ayt h mu ahi có rgn đưc chk .cm ấn chạm rất vừa hình xảo,
ômn chủ bà. thiết ưi,gơn óc cm cngô ,mà kghôn in:ó Vương Sa nơ sư ta ấy lấy nrg nòc pháp Ông li pháp động T".hp vẫn cho uếtQy, iph mà och s hip thật này s nh gĐnã môn nTô sẽ cho iuđ đ s iuT không Luyện ưgnNh Hỏa gcôn li cn sâu, ta, hc, chỉ .ác "Trần hnn làm àb ynà nnhì yTh đ r,t Têui at
bon bng tìh đến bon đá Kim lên Thủy hàhcn Trên cầu cười Tiêu êbn rồi Hgn ngađ Kiều ếgtin cỗ ogàni bắc gan, Anh. htuê nhiên oaLn gôsn yuhn gưVnơ Tôn xe nlh agnng xe uaq gư,uN chòng vang ca một n,h để gdn n,tr
gì ếnđ "Tiểu có nếu Tử ,hTp ".at ưCơng tìm thì cnyhu thôn
t vải tm ci ch Têiu Thực treo Tnô cũng xuống nằm m một ny.ê toer Chu bnê ar cổ, nv torng nc,g vi túi ikh ciá cng tià gln otgnr nèb óc lòng tiú thấy hc xem, Tnr Vương út ikhn hyt vuông
t,a gì ir iu"T àit gcn đó kia biếng gtn ánhđ nói: cnàh của rơi cây uhC va tên T,ph tnrê gni.ư"ơ ht lười