Logo
Chương 1955: Truyền đạo thiên hạ (1)

Trần Thực tựa như nhập ma, lại không giống nhập ma; tựa như không có nhân tính, lại tựa như có nhân tính. Ngay cả Trần Dần Đô lão giang hồ như vậy cũng không phân biệt được.

Trần Dần Đô hành sự phóng khoáng, thuận theo tự nhiên, trong tính cách lại mang nét ngây thơ cùng khát khao cầu tri mãnh liệt, bởi vậy khiến nhiều nữ tử mê đắm. Nhưng thuở thiếu thời hắn chưa từng trải qua biến cố như Trần Thực, bản thân không có mấy ma tính, nên đối với trạng thái của Trần Thực cũng không thể nắm rõ.

“Chẳng lẽ Tiểu Thập không nhập ma? Không đúng, nếu hắn không nhập ma, vì sao không chịu thu hồi nhân tính của mình?”

iaH mKi s uNế Thực nếu oĐ nhtáh Lai vị gaoN đ ítch khai cười nihên nBg cứ ý, tử thêm của tự nrT ưng v gđn àm at gnr civ .r hp. àyn hai ,il iênt :óni lòng cnh nơs ngb địa Tyâ
nrT hTc, pg ignư Du Bích y.àn iaH uhcyn bèn inó u,gnC v nđế
at thiên hik r!i háCu
đề k giải èbn nThâ ,cnhúg có Cung, không h hi oac igi vấn ,ápđ cc Thực cíhB h xuất .đáp thân Cu uD cth Đạo hgnn nTr íhcđ s hTnâ k tiến th Cnũg đ vào thâm,
chi Bồng yâT il mặt iaL kính hyaT .gtrn y,v giữ, gôkhn như Tây. lễ họ, h ân ũgcn bng ng ũgcn rnt óc s mt cưđ hkcá iLa cao Thực Một il Bgn th nrT iv
ògnl nháht ưgni àB các uyngNê mười đ hp. hítch đệ dn yâT ađ htu ,nogn inơ nBê rt v,y Quân td iha mỗi h, Lai gnB tìm v nưgi tongr nhn ơhn ếnđ cũng t, t ếmik gơnNư hoan du
Bà ihp phu uyChn ht cn Qâun nTr àny ơưNgn yêugnN nói: t. nhth
ôĐ nì.mh nhgĩ nD grùn đến lòng Trần ontrg đây,
ưt nd hócgn Ln àit aĐ unyl hcimê ônkgh ca ùhP, ođ .Pùh tu, ãđ bn igi nhanh tử vn đ tinh óđ, tir k có, ênTi grnTo âhnn oah ĩd nTiê ĩnlh nàng cơ àl idu .úyt t từng yunêgN vạn s hơn những iGi, ng Trần nói tiô õr nhht óc iư.ng tí mặc nl cưha thiên th mới ytnur Thực ôtghn uaq tngăh để oá này vn hpi mươi đ này hgun dn nghiệm hạ Hai nắm Nguyên
đng có Đo đệ niết Nêguny cnũg ếuN n Chỉ gi ahc ngn t Thc nhTâ d Cấu ht hcng phải bnè giải đáp. igan mình, Cấu ca hcuyn mun Thân s nTâh ếđn ahi tgorn rnT nm óc pg ihgn điều, iht nan, h,i Pù,h đo trong àv bên. Đo n.dgà hâTn dui hipá
ưhn Trường nQuâ uânX .yv ếĐ cười hnChí nói:
cCá phn bái Ngao đ ht ngiươ ,ađ ta aL nmô tâm, đ. cũgn kiếp, nmô ac nơgiư uư h thu ahik Các at ppéh nrT Kim unế hạ uaq ,at các cho mKi áthhn gnB ,v nhờ nâXu có có chọn Cưh iLa yên hp ngt âTy ý, ngươi .Đo inêT tử ái, gnTưr vẫn iĐ ca itr .at ibá nói: t hpn Qunâ phu cưi Đế là lập cứ
nió nâuX Quân yn, t biết àv Nguyên nơNgư nli pt v my bnê Têin Quân ưim Trường Đế qua cnh ìg nơh nn.âh ngày,
là Pùh oĐ Nguyên trốn hgnôk thân lo cđ để oĐ H mòn tgnro iah ntgor hTnah theo .đo âmx Đạo, cn ogin ĩd, hKư cư hngôk agmn ngoại là vốn óc kiếp, hết tránh nlg Pùh trấn ăn Khư nêTi n mt khai kp,iế đã mt ,thc nc ngoại trong đo gln hpn ly ưmn áp khai Nguyên lại lo a.n bản h đo, Bi gkhnô thay ht bt cũng nc Nay ođ dgùn gnoi
H ènb n.giư ,oĐ ut số nũcg c,ó môn nđế nhiên úgđn mhc nv gniư lio iơmư miK hnth hai ànhh cm aiH ,il cũng á.ogi thấy ápph nylu t đường đu ôgđn sao ,ođ tu Ngao của dù đ các ch tự nhân
gnhe đầu. Nơgưn Nguyên Bà ,vy mâ thầm Quân tg
mt đui Trn uhp ưhn không làm ht yàn s! nh,tí đng gnáđ óc t, hành àv Thực nv nhân lại ra nhc tâm quá óc
ếnti bèn ábi lnê sư. ginư Mi
oagN Kim nó:i trướng lp phủ, yàn iưgn hgne Mọi tM nưig bàn nghe ehto nuQâ àl “Đế Đo cb Đo hn sao? iKm .gnếit iđu Sau vẫn khiển?” y,v iưd gNao
aHi gign người gnm nàđ híBc nuNgyê khỏi páp,h thụ mở mạch ,r ca Du Cngu, cũng unytr mình. Pùh bước ra
Quân “E ưtv ngếit nyuq nmga nói: Ngơnư làm nrg thya. Nguyên chần hc mt lát,
nyà Sao ca Nnơưg nTr èbn nhịn, vi t vậy, rytnu được Nguyên gáyn hgúcn lập nói tu cúngh ta at ta. Quân cmh Nguyên thấy t uynrt đáp?” at, rtgon agn họ úpgi Qân,u Bà gnlò gii ôkghn phu mhc khó bằng rnT nũgc gúcnh thụ Đế nuêNgy tử một uhp của hPù chúng nuXâ chi ai Tnưgr thụ ngũc ngcũ hPù, nlyu yNêung unế :âunQ đ,nà
bối nigư của ưrgTn đcư sẽ ch đàn Đi m tự gtnor nQuâ, Nnh tt !ml Tnr thấp ãci iưc thường ghnkô Quân còn mKi .vy nug công h lạnh: nògl thấy hnkgô gnrTư mnìh nv ế!itt La hai giá ngig mnì!h có Tiên, íkh là Tnr “Tiểu như thp Dù aso ếĐ .vã nơs này ânnh pháp, màl ưDgnơ nXuâ phu dĩ aT giữ uynêx phu i,cv cũng ,t ôkngh nL t ta giúp với Đế nph h ócS ph âhnt inl Xuân của
gBn uph hônkg úgpi lp oàn nêhTi gTưnr âhnn không Đo li na. tìm vì ơc nTr ưu, ra, thể iơn va sau lưu pl nt.âh ânhn, còn này âunX ut at gii Khư l,n vừa êyNung đạo này, h Đạo hội li là Cih thành một nyà àl at ưic Đế aiL Nguyên nếu nói: tynru Phù, niơ kiếm àv t thân?” ngươi óc ìmt thống. chúng nươig rng li trừ il hưK Tyâ Vic bng âuQn ta u,Qân
ta ,h cho gNhưn tt há.kc vả iogàn maT iv ânht K,ưh nơi nhC tr hpi hip nb trong rtn Đo nương iơh ếun ad ũngc nbê ca aThhn nhờ h, cho cghn ưngi c?áhk yTâ lĩnh ,Tnhiê ghônk lập giưn nsg ưhnNg có