Logo
Chương 1960: Táng tận lương tâm (3)

Trần Thực truyền thụ Nguyên Phù, tất sẽ khiến vô số người bái hắn làm tổ sư, hương hỏa không ngừng, hương hỏa của Ngọc Đế Đại Thiên Tôn sẽ giảm đi rất nhiều. Thậm chí không chừng rất nhiều người ở Thiên Đình sẽ từ bỏ Thần Đạo mà chuyển sang Tiên Đạo, thực lực và thế lực của Đại Thiên Tôn, chắc chắn đều sẽ bị suy yếu.

Đây có thể xem là mối thù hủy cả đạo trường!

Thế mà Ngọc Đế Đại Thiên Tôn lại nhận hương hỏa của Trần Thực!

Trần Thực rụt cổ lại, thần thái như thường, không có chút kinh ngạc hay ngỡ ngàng nào.

óc lên ưnig Vt,i .ing hgnĩ tc ìht nlgu ,c Thc dưi iĐ mhcé đến och ud v ikh ra k c ást mt ơưnv ihnk đến hnĩl ncũg nTô ,âđu bn Ph ,iđ Ch đ Thiên không dnâg chn của àl óc Trần hkí
Ngao nêiht n,Tô hhnc ýl Đi iThnê Kim út ưnrtg son nuhi đang Nguyên có t nàthh nếđ ĩs gcN tr chás. bniê Đế ơc ntruy Dưi ùhP ,Đo
tấm và tử nTr ch mà hken ô,Tn mt ng.b đu lòng tc ai h phu Thiên náhs đ Nếu Khí óc, ni.g ncgũ óc ôghnk thôi.” iĐ Bn ca
t glnò aob coh cơn ngr rnT Thực.” nộ thnh trm “Các tmr cho hôkgn xử ngơưi óc d ontrg dung, s rằng
,nlê hP iaG lộ t,a nhưng Trn a?os iga lấy áhnt tâ,m Tnô ng!a đành cũng tm àl :nió lmà ihp không vật Việt nThêi là trung nl och vậy ba ,hgưnơ n,agi Đại đ đ ságn iếgt Thực gnúđ dám stá cười nhn
gưnhn “Đại hínhc iêTnh giết nói: at Tôn hắn.” ta chế vậy Trần lại ưci mdá đ hương ìv ohn không ilư mun Thc iưd úab, dmá, dâgn là mi
“Hắn Tôn ?oas vi hnig bị iD Thiên nTô hn đoná Đ nôkgh ar iếgt ac nhường iêNnh hành nào, iĐ được gnđ th ar htín iĐ ?etho dyà bcư Thiên nói: tếip oas th Tu có sâu có đnế nh hco sẽ
ưnigơ ndâg s gếti Dn iĐ ôĐ nkghô khích nTiêh Tôn ó:ni được ta pih kích hiTên ni,gư s chém ga!n ba íhhcn nagđ cổ, nhát ?hkgôn ,nh niGg och Thiên là tới ba của ó,in Đại ar lần ưhn ln ươvn tàhnh Hn khiêu Đồ nkghô mDá im nnê rt .hn T!nô đoán hươ,gn ôhngk Tnô num Đi “Hắn đi! nrT hánp iutê mục đoán kgnôh cgôn tigế ađng àm
mắt hc gi Đô cách ênl, ihtô. mt ánh Byâ Dn Trần nói: lóe
yâĐ hpn ma sự là htt rồi!
ih một nchâ tòr giở àym bị này, mc ugyêNn nôT “Trong xét, cn nrT Đại nhíu cgnà chặt: lên iph nuc, hùP mxe lâu Thực nht óc inêhT hgônk? càng sau, đã
nm chém ơn!h Trn hm.nì sẽ Đô Sau đáng ngĐ ghnkô lòng lạnh nhìn Sa thấp tnrgo ĩd ni:ó biết vươn Dần Đo iĐ Hn hn Trí uhc igết giữ c Thêin Di chc êhTin il, dmá Đ ìv Não, càng àm s tr nTô s il ig Nhiên hik và g,yá hTu là nnê thy ggin
Thiên ar gnnưh ôgđn, ơc tr giở b được gũnc Nêyngu út yah ĩs không nnìh không. trò ùhP
tôi,h gĐnú tnhá kẻ Tnr hc thấp hT,c ôĐ nrT cười tm nD ió:n ti thgn g.an lạnh không iđ giọng
b óc inưg im nôT Đại hpt d.gn li khác óni: yv Đế gNc giọng có hiTên ht áhtrn hưn “Chỉ
soa ,huan Đỗ mlà ói:n giờ Byâ ingư lo phải với niNhê Ba li t Di il đây?” lắng
ut ah ac Đây Tnh hắn. hct thừa Phù htn Nnyguê không hhnà ghơnư ândg cho nnh nêit ytrun Đo, tí đưc phương àl đã
Đ đ.u Sa Nhiên nhìn và lc iD đu n,auh hTu nĐg
hthn ht Trn ba này với hênTi Đây óc hương. nMà phu hia nnh aS nđga iĐ gànr àl tm iah hTu ln il nhận, cđ lần gĐn là iĐ aiig ca niệm qua nói: Tnô it mc Tôn, hpu ênn Thiên ngôc mex t mi ac người, t hngôk ito!h th Trần
gửi ntrê gnxo cái hoc iưngơ tm c éhcm uđ ếht !iđ tm mi !hnuyc ơưgin T,hc hátn thế c “Thật nTr mun c ac
gần đến khi nhm,ì mạnh hưnơg thành đổ ncu v ngày cm nhận khí này, được Những hip haó hn màhp. liền ah sc cuộn dần ahpí
htcế hn âkhm h hgnn dũng phách nhkgô s kchá íkh mc gniư iĐ ri và ph.c iv mà àl hínch cái gànc niếkh íhk vẫn hãi, Trường vươn ếĐ chém. cho mặt này gưin ar Qânu êtmh aV để nuXâ c
có ùhP rnT thấu Nguyên iv c,hT ut của ca mình ágns ot vi cu Tnh Đại àl nc tự oĐ, mrT hc àyn, cb nihgnê !Phù àl ra yuêgnN th titr
trẫm gĐnú ri. thường àl xme
nhá v nìhn nucg ýL ưgVnơ âsu đứng ếĐ khỏi Đại ra yd Sau bước nTiêh đ,i nhêTi đ,ni ,xmă hik mắt xa Tnô h.mt nơi gcN
Trần, nuih ir. ông ãLo ghnĩ áuq
Nguyên ttiế .óđ nhiều, truyền b àngy ra yuchn trăm tâm Phù kônhg ,àny ngày noigà rTn đến hoàn để hppá àgnc Lần Tch l nàto
không nH ra. nhìn
Sư lại nhhTa Đảo ht mnu ht, kghnô soa Kim nay gnùc yàn, Tiệt ăNm giết ogá,i Đi Ngao .cTh Đình. tiếg li nh ghcn Thánh Tam àv nòc những Tam oĐ niTê iv lêin ưax iórt hnC lại ht gndu Thanh ,T nói: Tgơnưh àv hC li và Sư, đmi nêihT rmt ncgh hắn gnùc nêil ôgknh àv Ngao Ta mà ung Đảo hắn, rTn lmà trẫm Đình!” Hn kgnôh s phong grniê ôgknh Kim Thánh
mt ort. như cS hinNê Thu nĐg Di aS Đ áxm
T. ơnưVg Tnáhh ,Cugn ĩlnh Thanh chT lập gcN Lai lnê hắn S,ư ư.đgn nrT tc lnh hmn ,it Hiền nTêih nTô Trnuy irtu Đạo iTnhê Pháp Ngc ếnđ àml Đại ra Thiên ếĐ Lý Lý Tyâ, áhiT Thniê iV híC Vương nìh,Đ ngB phong hco
uyế rmt b Tam nThah nkhg Đình, nNghư ênhti cũng truyền thoát lc nhìt hcn ikh khỏi ơưngđ Ngynêu khắp ,oĐ .ếhc “Nguyên suy suy Thn tr.m ùPh màl uếy ac Phù thoát ninêh Thiên s púgi ,h thế màl
ghn nằm notrg agnm bnà khái òlgn uđ htêin hạ gnga,n hiên hkí nhhì oàh nH tình yta.