Logo
Chương 1961: Táng tận lương tâm (4)

Trần Thực chưa từng dùng sức mạnh phi phàm để tu luyện, bèn điều động Thiên Đạo Trí Não để tính toán phương thức tu hành tốt nhất. Gần đây hắn sử dụng trí não ngày càng thuận tay, bất kể là suy diễn Nguyên Phù hay cải tiến công pháp, đều vô cùng thành thạo.

Hắn vừa điều động Thiên Đạo Trí Não, đột nhiên trong trí não có một luồng ý thức mạnh mẽ, sâu thẳm mà u tối xông ra, nhân lúc hắn kết nối với trí não, giáng xuống thức hải của hắn, lại định chiếm xác đoạt hồn!

“Đây chính là cơ hội ta đang chờ!”

Trần Dần Đô dẫn Sa Thu Đồng, Đỗ Di Nhiên từ bên ngoài xông vào, lao về phía Trần Thực, quát lên: “Trong Thiên Đạo Trí Não vẫn còn mảnh vỡ ý thức của thần linh Thiên Đạo hắc ám hải, cứ cách một khoảng thời gian sẽ bùng phát một lần! Nhân lúc hắn bị thần linh Thiên Đạo khống chế, cứu Tiểu Ngũ ra!”

này, nru áp ty.a thân hđn êln hcT dòng hnân trấn lp Trần ítnh hk tc ir hưnng cth ndg thể
nhgk nió: Dn rTn nrT Câu Đế àv truyền Vi Đô hng Đi ?gônkh Đế, T Phù ynNguê ưiơng họ nHoàg ,K l Địa iĐ ếch hca Hu Th och orgnT có đ mgn
angm àm chống lấy àml cnă Đạo òđn bản Một thể hkí dụng, tnh ếth àny b đ! ht thông hgnkô
tV tV oT rTn đcư Vt To ưlng Nũg nàhht Nêuygn Phù Tiểu pl cải ũ,gN Nũg! đã biến Dn ãđ ct khoảnh bàn vào tay tinế từ ir trong ơc thể uiT ac Tiểu Đô n yNag hkc noc To àvo sau người, n
ơưi!ng hmă ácc hTc hở: đi ag,i Trần gcùn at “Gia
tiếp Di cũng mở i.đ nb ,ac một nưig tục írt Nhiên ych nggn hôngk ãon Đỗ
ngiư kinh àv Sa To đu nngh h ri Tiu iggn oiàh uhT ìnbh Nũg gnưth :hi ngc Đgn nH nihg, sao?” hcák Vật lại
ùPh th aT có Thc l òlgn họ đầu: lc thể cư?đ nrytu có ,thnu num uyq sao Nguyên một Trần hổng
dòng va vỡ lnhi Thiên của hi, oĐ, hnân iln lũ rntà tư duy rnT oàv ncu nht p hct rtn h.i cun tới, Tch nTogr tính áp tch nmh
iTu abo Thu Tph Đng ión h dối.” hưac giờ Thật, hhnTà cười nói: iTu aS không
hỏi: gnĐ Sa tính đã vội thật ir sự “Tiểu khôi huT sao?” hnân phục pTh
m mắt Trn Đô ca im lát một ngim nD đnh Tạo ói,n ch Nũg uiT Tiểu g.ln náh téqu đã tV Ngũ nhc t,i rồi vừa
dối nhìn ũNg chằm đổi. Mt rTn ltá Dn Đô oT tV Dần có nTr ión Đô không ua,s ih tm ô?nkhg “Hắn chằm, sc ênb hn h:cn hcT rTn iTu
Tnr nưght hnân Tiểu ri tr ôĐ Tph gi Tiểu hn Thập mi ysu chẳng Dn ca nghĩ bình an đáp: thôi. cngũ b ưtnhg là pá i.r chế tlá mt am qua tính yâb cLú nặng, Bình là tàon. tính
thúc, iga, Thc aưch nói: àl tcưr, kính này dậy, my nhnì at Đồng Thu hn ax nưig cm đỡ phần họ nv Đ .đi mt cười phần ta tayh ctúh âtnh từng bèn có ,s yth il th,m ngam gyàn ch m,ìhn hgnn của vi cách Tnr “Gia ánh
ntoá chT Ta cười ám htú.c ta, ar umn nói: y,at một tay ưngt hiơ ngn có thu Trn òcn kẻ
cht một tm iv với mt Não, nD ùPh, Vt Tiu tm ođ Tạo nlê Nunyêg tế ũ,Ng in oĐ ggnn ôĐ ih mt gônkh ếkt tếk không usy nTr rTí đáp, ca diễn. nối Thiên
Nhiên Đ đóng Di tngro ac ir li. vào
Th uâC T ghn gui :inó ếĐ, hp có rTn c ìg nTr ,h Đi ta Phù ca của ếĐ mẫu iV nương Thc l ơn Hu naghĩ ogrtn táohk nhận, gơnnư phải àl yuêNgn iĐ ta, họ?” iv td
ôĐ Đế rTn iưngơ không?” khác hoc Phù ngh người nD nnhg Xuân và ogTrn uQnâ lại óc truyền ưnTrg uig ẩn hỏi: yNgnuê lỗ
ar ohtát phần hải Ngũ của cTh ac hki của Tiu s htní gayn lp ola mình, khống T,ch ếch Trần thức hik hi về iig Trần pgónh nTr hapí cth chT ícnhh của tức Vật oT hnân
phải Đô Dn H ta nv đ Đình, ciư cu ncgúh còn ca .ra gật v rnT thúc ơnigư một êTin chóng ncuyhế đó ,uđ cúht n:ió mau hk hắn
gdưn nòĐ mặt nát hắn tya trời đã áđhn trước Thực ngađ lên, xuống! Khí nginh ùgcn pé nt ba yht ba gngn Di công ,nl iát người rt khếin Trn oT iuT ba Đồng rTn người, ôhgkn chỉ ngs nch ăvgn thể loạn, Dn c Đỗ ũgN ra nưh cnò bị ax. nh,ciế tngr uđ nhìn xanh, cs ,ti ovà ihNên của aS nnê vô thơ,nưg sững thân Vật như tc giơ ô,Đ ca Tuh rộng bay mhn đầu và ngnag
Tiên ta .nươig tb cho Lão bây phi ygâ ưhgcn lại Đ, Dn gioá n,gia u:đ Trần lc tô,n Đô li ếth s Tiên s àl truyền úgnhc đi! at Đì,nh ươNgi ig đến ngươi Đế hco ođ
by, am õ,hnm sẽ clú ôĐ nh .ir ơưing động nơiưg tìh nxg mât nói: hnp Trần lo hành ht cgnũ thế ãđ ynê nD hpào ta Gia gknhô aig làm gnr
có .óc Phù ygnNêu ni:ó hùP oĐ nD đạo l này đi Đô tán không kai, Tnr ntào đu “Không nh.g lắc hoàn guêyNn
nói: gai ngũc am iaG không êyn ,âmt ưic cTh lưgnơ ,pohà ncgũ tm tâm.” at óc hết sẽ ht nTr pnh
mà khắc chỉ oĐ Dần dữ iã,h nhhko ar nytur lògn hcn được gonrt Thiên i!ka ignư ba mảnh dội, chT Trần yaNg thức đ,ó v của nkhi thần nđg htc ngủi, úlc nng trong đã vy ca hi Tnr ôĐ trong ý áp nrT lihn hcT rnt
Loã yuêgNn giấu chế l Di hi. Nhiên Đ àngv ngkh gonrt inưg vi không?” khác rytu để Phù hổng n Tr,n
ơgưin “Ngũ áb, các àl aig à. aig,
làm ếun ôgkhn tự Trần ết,h Thnáh iưc đáp: kghôn ta.” chT vạn lỗ Ta làm hổng, s giấu dhna hnêin muốn tiếng hgn ac
uig hng tđ ,h n h,ùP Trn yuêNng gkn?ôh onà khắp nD có êuyngN Tph, “Tiểu nrtog êinnh inếb ntury ht gơiưn ôĐ intêh phổ Pùh l hỏi:
gũ,N To côgn Cùng ni!gư iv Vt phần tm li Vt chế in nhâp iTu nt ũgN thức ra óđ, hn còn ý nhgk kết Tiểu ab oT định úlc
hêNin và thở nhẹ đu Sa Đ iD oàph m.õhn Đồng Thu
To đ:u lắc tV “Không Tiểu có.” Ngũ
ca, .Thc Trần iTnhê nD quay rTí Vật Tiểu uhT gỗ, Đgn oT dẫn uđ ntrog oĐ hmò yv cùng đt oãN theo ,Ngũ vào Sa oàv Đô iv tay Trần cbư
gòln lại. bình đột ngđ thì kích rt To tm yat ac Thực nhiên thy tuty ũgN hắn sắp chết lng ng,v Trần Tui d ưid tc kíh Vt
tâm Hn trni ngiư thc híck áh,pp phải mh,nì yat ca qu ôngc không iuđ d,gn nchâ nht người, đo .ntghư hit ba nhki đa
qua ođ này. cũng ncgù írT ôĐ yêugNn mượn biết nD xong cui àygn ,êđm nrT iah Chẳng gii tu Tiu đã rtí ùhP tV của To tm Não và Thiên oĐ ,gũN ãm
a,c m nid ôhnkg Đ cánh phía ca đã tm .ckáh nvùg thời Nhiên ,ar giơ đối yat Di yđ