Logo
Chương 114: Mộ tổ bốc khói, đạo trưởng thần uy

Nhân sinh giữa thiên địa chợt như lữ khách phương xa.

Ánh nắng chói chang tiếp cận đường chân trời, lập tức có một mảng ánh nắng đỏ như lửa cháy trên bầu trời, tràn ngập sự thâm sầu và tinh tế. Hoàng hôn buông xuống mặt đường lớn.

Một thiếu niên cưỡi một con trâu đen đang điên cuồng lao trên đường, tốc độ cực nhanh, gây ra từng trận khói bụi mù mịt, trên người không ngừng phát ra tiếng chuông leng keng vui tai. Bọn hắn xuyên qua cánh đồng, xuyên qua sông lớn, đi ngang qua đâu cũng khiến vô số người dân kinh hãi nhìn con trâu đen này. Đầu trâu đen này còn hữu lực hơn trâu nhà mình gấp mấy trăm lần.

Trên đường chạy như điên, Trần Tầm không ngừng phát ra tiếng rống vui sướng: "Ù hú!!”

mặt ngẩng ưnơgg nhim nam không cảm nhìn ơhi hài cági có êln, ovà cho óc bất l.m thường, Tiểu tônhg được uđ
sao?” Đgnú ênit oĐ" nàgi hài ôkghn tiểu tm ưimơ nam pch lcú nói: hncí gnlư okhm ưg,tnr nihên y,àn lặng ,it nhân ưcđ l tự ,đ iđ tay
quyết c ma nhà ac ontgr àl ión: Nah lộng giải nêit àl cd hài hành Ngi"à uđ hknôg ,nnhâ uq ếTh ngay iut man "đư.c gndõ Nhị ta, thôn cnhhí
xin "Kính đạo đ". tnưgr iúpg
" "o!ò!o
"Ọ ~"!o~òo
gin xuống ha yht kia iưng at iuT" nă tr ciư "Sao nrT Tm iđ đi." ôgnkh ànb uinh t noc tc,i nói: h đằng trẻ mà."
vậy, lớn. tếh nmă ưic đâu mi ngất tri, ggni đến C ôthn íkh ưnh igtến ngcũ uâđ
hoành gn này ưn,trg dân, inơ hi c o"Đ uyê hương quái iknhế àlm ta nkhôg "êyn! cúnhg êđm hành
như trong bếin t do gnbó mưa. đng ấy Hia như g,ió ý nd mất rgn,u nìhh ytù
......
mc nòc mặt ym tạ đnế hắn hngkô đầu íkhc đo "Đa cho giờ đt, .đói dp vn iak Tiu !rưgt"n coh ngồi trên anm nb,à đến àov tiu hài bụng nđg hài
hiC iHa c hn huni nhgát sau, hônt mt hai ach tới ơni cht .t m Dương, châu
òo~o"~ "Ọ
có cno r,y Hc không nghôk ggn,n nuih có ưc,tr có phương nm đã ưuNg hưn chy cũng hn kioáh .vy ir hípa Đi vgn gp ln ckhí gnnh chưa hy kuê ,cbu rt ngrà gn g. gsn đưng to ghônK hướng, thể tb mn quy ôgnkh tự nb măn gnđ do
nigư nád Đan khu ít yàn Tnr tốn nghn gtnr c mT không đi, tm "Lão bình mt tìm tiên tới, ta t hc tu ưr.tc chúng giả.” bn "Đnế Ngưu, là mun đó uđ tt ahqun tênr mKi ơni ca gưnht lui thc áhn c lúc xgun nói, at rgn ktế đồ:
đ đến c đều tv động c,á tth mi mc Tongr íkhc .tm ng rất thịt nhiều người yta à,g
mi ,à ãlo đu ,ha iggn v không ukh H"a "a.nhu uNgư niơ
itếng cl gngn ếintg òoo!!" àog cH nhiên thành ngôhcu thm Đi t,à êth iygã trí guNư rt kia i.ag uycnh thét không đt "
tiên hiun àml nhân ggin syu nb nghĩ sao ưđc r,i ta ".ch ưnh t, Tiu" ngươi
Luyện niếb, mặt Ngưu at mád tm tb ant lâu cười, méo qua tng Mnô ginm trước boa Múa yTâ iah thợ?! gưuN tiu Hắc cũng Khí Hắc ãđ hnKgô asu rìu uq uđ Đại
uh ánh ynLu Tnrog híK inp.h vn it tầng Đi tmì Nugư mắt cH éh,ko mád hiện ón kỳ, ênl không nưhgn lmà úrcT ai vẻ nhkô bảy, ngđa đến
an ri núi ãđ của sát Dương n.ôTg hâcu otnà iCh ch cẩn nyà đến gnơưD iTên grnTo ếk rộng nếĐ at ynà, có uhna hcoh, nơi il toàn nqau là gni,ào có ôhkng hia niưgơ ar mà hnt nb rnêt tm hc hết!" iĐ ó,đ ta xem n,l ngcúh khi aiKh chút. oagi sgôn ògnl
hnOa.
htế tưha thôn!" cs v vi vàng dc Mọi người hcy V"âgn ôh ot, ntưrg hpk phía.
lại ênnih Đại hnnì rt mT ih!ã hàing uaqy òoo~" nnê đu gưNu "Ọ Hc kinh rTn umn bgn ncgô hưn
"oo~ò "
l ml hét bẩm anxh miệng, nơS mt cái! iKah iế,gnt rgton Chỉ tiểu gnxu khói lượn n,huaq b nhiên trong ĩs ođ thy tm Phủ ayt đột nl
quyết, thấy đưc mc cnùg lộng mi na niưg hhàn uic bt đắc tb trong iig tt c ĩd uống ph ơnh htôn lão tâm hưnơg tr rượu, am cũng ânth đầu qu hcnyu nhiều. cnũg áCc
h gàvn gnr kỳ vui nhiên nói trở tr đt mừng, :đm num "Bọn nam nên hià vội iv Tiểu ngồi lạ… mắt iơhc m đôi trông hKnôg at. gu,nx at
toeh àl àt, bọn con nrtà ĩs trừ hán phụ tr yâv thân một vọng quanh đo nhiều tm nhơưg đi gnp âurt Đại yh h âđy lã,o Hắc ùncg tiểu Ngưu.. tm
ưic àl Tiểu ođ olã đ rồi mng hương rtgnư gmn, ha Các ăn ."itôh người ,óni .Tm Ha" ăn ht,nâ ha chhín sĩ ônth nrT nyà
"Tuyệt đi đ tôhn cưđ mua rtưg!"n đúng lâu!” ođ nđg rtngư phía hônkg ođ cm chuẩn v rồi, ig:nư ,"A yg b íhck hc hoc trưởng mọi iđ Lão
m.i ió,n nôt trọng. n,gưrt grntư s oĐ" tm npg nôht trngo ôn hòa tràn Loã ưic
trưởng nth Đo hnt uy! trưởng !uy "Đạo
gcũn in c,iư quanh dị. nêinh n k hco Đi Tầm nhếch nụ xung cười, cùng vô nmgi gxono uNưg nrT niêu đột Hc
~" uNgư iph ncũg mt đều nhân miếng auhn ă.n a,so tg nghiêm đầu, túc ưnh cH thức " loại Đi cắn nó gkônh àl
hit M"i !phpá đo trưởng
o"~òo "Ọ
v ta .đi" àyn Châu nếm nùgc chúng ăn gơưDn huâc Loã" Nuưg, th hct hương
yta cm tm đút ĩađ gni t,đ cm mT tự đĩa tay trên iĐ cho nrT ,nió ăn, hnìm tm cH tm ư.Ngu cưi
nhìh oàn, urât óc cả ưnh àmy otgnr đế.n htành đụng nc tM một nigg ũđa chút ăn ngcũ tượng ngược ra, cao nhôgk ngay nhân ôghnk người lại
động igưn ào u,câ tôhi. n trăm My không híck một mỗi ưgin ni,ó
vẻ tcúh nào cả, tu hnào nhìn nó chẳng tm ũcgn Tm phmà Tnr rt gnc. iv hkni toàn Vy iv hntàh nhân àm hn li
imng Đại ôgrnt cH Ngưu ncò ilô bn "H"? ưgtn rất àv ngn dính ,ưgin rTn nìhh đều thức hắn .tôih Tm ,nă khóe
Tầm của ngừng đang ônkgh iv Đại gcnà đ mh.c uT Hắc gnày gcnũ tốc Ngưu Trn mgi xuống, ngàc
hắn cđư của đại đ òcn nhưng im vội kôhg,n vgnà quấy nìhm từ óth nghỉ đều con cả ođ ni rntgư nnh rầy b n,ưgi ngiư không ,Tm nrTgo nhnì uqtá nl óc iatr yha đ ơi.gn nũcg nhn ngùc gmna rnT ôhtn đến hội, có chối. Ciu ia lão theo không ai hỏi ,an đến rưgtn
cho mT óc h. nêb Cm" tyh xấu, thấy rtgno t, àml bọn âđu ,c nói tiu "oàN, đ để hngôk aso thịt: là Tnr nl. mc àcng mc ý ĩđa àl g,ì p,ưc tth gnơiư ncuyh ly uhin uđ mua mt nă nđg rmt vào ênn ônkgh ciá
my hngkô v với đã t tếk sức bọn uđ phiền nc bảo tmì nhm thì aki gnkôh hpc s Hni ,ânth đ goia chỉ đi hn. gi tu tại iêtn bản ếđn
"Ọ guưN iưc bt iĐ uđ lại .nă đáp, cH ~ooò"
âul giới hôkng nlă vi áphp trâu đu êrtn lc hạ gật eqn.u còn vẫn trở nó t Hc c,iá ngtưh, từ Tu Đi ignư tm r.a Tu nd thành khgôn nhi mt ìhbn con dn có nl ưNug ãđ đen t,ph "òoo~ úhtc iênT cũng "
khí yên nơS c vì Khia bọn !?Ph bỗng mở óc nên hai ođ oas còn gànl sĩ tr hpáp tĩnh, c ând của ,tm h to tT ưngd
ayt .li mời.” ưic Trần gưr,tn pch mT ôTh"n đáp
"N !at och
của đo ĩn,th t ođ nơS hnh tiểu rãi ,ngđ lay gtnrư mt Ph gôhn hưnNg rút ac bnê hnhta tmr ca,o hề nh tr ôknhg r.a mt hmc này Kahi v ràng b
i"Đ thôi!”
rTn mếngi, "Đây àl phía Nưu?g ôgkhn iĐ ăn a?os" ml hip mighnê "úgnĐ v gưu:N Hc li tm Tm tgrn lão ìnhn không, ais
gbưn rnT iuv đĩa đi v xa. đang iĐ ym ngh icá Hắc ũncg iơg,n v gNưu cóg Tm phía
mm
yht trưởng… "Đo Ngài mc .ta".. ôngkh
nt nTr khp guưN chân cági nơi Hc gmn luư Tầm kêu nnhì iĐ im cm cl nv t.ri nl,ê đi bộ ngắm thứ, toeh htchí óc th vui
ưnh đi itr guNư chuyển cr mT nêb rãi rnT r oeht nh bọn ngđ gôkhn tM hn cH cnâh angđ hai giữa yv. hny hnìn chm bước vui hná lên. bản td đồ xuống, th hncá tnugr, được Đi ht àgn,v di v ar
ưiơng chưa!” iuh ưugN, "Lão
Loã" Ngưu?"
t,đ mt gưni Hia ăn nưh yv àv chút hòa ârtu hp tm tiệc trên onà. ba c bu nhkgô khí iv ing iak kôgnh gđn
Ngưu của sngá Hắc nnog này T.m Trần iv nđúg " một iĐ ghn không mt ,ênl ggin v tay hai tht ~oò"o yđ, hgnươ ếgti,n uêk àl
đi Tm phải at nc i"v. htc nói: Trn nă thôi, từ ít, chúng từ va ac "Kiến òcn nôgkh c va
Tm ếimk nr cứ s trưc ,àmy at bận rTn phàm có thật bao ìtm ig mhc ínuh giơNư ig ìtm nữa, lúc iđ sgn h.c" niêt cũng .đưc tu nưig thường nhân tu không không? đ ucyhn nió: rãi đi n"úghC ig lm xem àml tt tiên H
cui cúi Dnâ ngừng cnùg ah hquan mắt kghnô ytuếq lên, ôh ita gxnu lệ, rưng gưrn chắp ncũg nyà ngm igi a,yt ưcđ rỡ uđ rồi. nchúg
tổ rtc rgtno xanh, .mht hêt rít hố gitnế n tđ khói Phần untg, cnò mèk ra tiếp ottá m tm theo