Logo
Chương 115: Tiểu tử, ngươi muốn làm tiên nhân hả

“Ngài chính là tiên nhân...” Tiểu nam hài nghẹn ngào nói, hắn không có bằng hữu nhưng lại rất hay nghe ngóng nhiều truyền thuyết về tiên nhân.

“Bọn ta đã nói không phải tiên nhân rồi mà. Sự tồn tại của tiên nhân mờ ảo vô cùng, không dính khói bụi trần gian, cứu khổ cứu nạn, thậm chí còn xé rách cả thương khung.”

“Ọ òoo~”

Đại Hắc Ngưu không ngừng gật đầu, bọn hắn cùng lắm cũng chỉ được coi là tu sĩ, hơn nữa còn là nhóm người tu hành kém nhất.

tn,h say hcưa mặt i.l óc còn niên clú itar ngu hhnta orgtn người rti ghôkn gtrná nă ict gđ.n mt qua hưng iha mmè gntếi bóng tỉnh gơnsư iđ uêxyn v thôn àhnn Mà này, ámĐ ,mc
mãn, giữa ,ph hắn nđg giáp yunl ơC tiếp it m dự một iác nB iah hđn hâu.c đến Trúc ri nơi ra đây iênv iđ il tu
la. con cếhci ex đẩy úcl gnđ đgưn olã óC oék grnu ìhnn nông và đi âdn hn, têrn
kônhg ìg hcưa d giờ theo ,cno uđi gòhp,n úl.c amgn Hạc gốc yhnuc Tm vn óc th Lihn Nhưng phải rTn làm byâ có hắn chỉ có
mhtê Sau ácc cả Tnr tt đã đu họ Tầm trời ođ sĩ phát ,mt nâth àvi muốn đi ònc li cgn lên, ig nữa. sáng, gnhươ khi ngày nyh bọn hni
con uđ vẻ ,úđc nhík úcl tu đông sầm uaq ưđng noá đi iưgn thì ôghnk c lại nhiệt. ra àv ôbun v, lúc ngừng, vgn bán ngv hccá thì tất l đi c Những nhogp
tôn àv .vy aưht vậy trọng gngi như an ođ người ,sĩ vy thì ưign mọi sẽ ưnh at tt tôn giàn kôgnh cả trọng cười ta s Đúng nhạo
àl theo .đưc “Ngươi ta iđ
hôm Ngày sau.
ugưN usy v ó.n hcn ĩngh Đại trm àyn Hắc ndg ânch mT pđ tư, và knhếi Những Trn
oxa bản hgnáot ôiđ nnê hình hc cđư mh.n loáng thể T loi tm ưđc tm nông anm toàn hn tầm ngữ mt nghe xoa của ,ct rt torng có àl hoàn nam chỉ ếnigt gôhnk và tnâh hià Nhưng nmh. iut cgiá đp bn gtnro hpn biến hià ,nc ca mc ícth ynà htt tiểu đang tim ãđ ac dngu
tìh nhân là ra ignà :nghchế tiên chính iTu mna ,sĩ n oĐ nhinê hài gbn gnc sao...” cưi n
trận, mất. ra cCá không đi ngnh ar hoàng it hmt đi ngày. kih ìnhm tr ym hoa Trngo nàng ãb gnkôh nihên khuê hucn tt v il 30 ych ucnhy ca, b buồn đu âm và thôn uđ nhà crt n itu tự gn đạo
gain ncò bn trần ưnh dù ũncg angđ không gian, rt aso cửa. nđế rối có nh tìm hti li gnDư niuh ohgnk cr
Đại mhpà linh Ngưu óc tụ điều hội chút nd mT có vì chính tay. kíh gian huin ngứa cho không kngôh Tnr và ếnđ ht, nên hinkế Linh Hc Hc này
gin âtur gayn run điô hn khắc àl cbư! cngũ il ĩs nhưng nìhn itr ngđa gnig amn mt đen tm nôghk inh ưhn hn g,iưn ni tgorn Tui nb như yht rẩy. cnó mgn hmc đã tnrê lại, tcíhh hck vn hắn, hài nình sợ ođ nth hokhn mna .mc nhất là hài ac rt con c hn hn ãri ,ành bgnó tn nêl nđag li kphếi Ngưnh ưcb hia ,b uTi nhanh mt nngg mắt t,il ms
...
ha, aH nb hl.nĩ rất
gnVâ, Tiểu nam đạo trong ưic nág.s ygnâ nụ thơ ĩs. hài n
àm thường hn vi gĩnh.a câu gi đi khi, il ý tm Đôi óc Sinh thế im tm éb nuhyc tr Trường
t,i không k ra đột t ìht tu háp phk Tm hn rúcT rằng niơ hp tế cúrT haó ũcng nâht như tưởng s uxt bn ãđ kỳ trùng vậy. li otghn Cơ rt gnod nTr thực ếnđ ơc ,ch hiện đu nhiều ònc
.a.t. gthé ưnhgn Đạo bn h rt sĩ, “Vâng?
“Tiểu ,t muốn tiên gnưiơ nhân ?h lmà
Hc ếnkih noà s vô iĐ nkyêuh tcrư áit xong kgônh Ktế Đại xong lớn… ngừng Hc òoo. m an Tầm Trần ón s đến hco nngg đi sẽ ruộng rng thì mnh Tm ưugN âhm hcng nchgú màu khôgn Trần gùn,c rnt đã một úcL .mtì lin yàn mc ukê tìm Đan ta mt nh ư,Ngu m từng nói gnr Điều iãh hegn ht,n
m dc có ra. tếh àv cổ cH lúc l thể iig còn nung nhn uc,n hccá ahi trên ìnhn ôsng kiến Ngưu Hắn ihk có ngnh gin ngdò sườn khu tcúr n,iú b hnpgo iĐ mang chy òl ca ncu gnsô bên những à,yn
dọn gipú tm ,iĐ h.úct dẹp họ iđ bn
tc lại hn cH il Ngưu .đgnư hắn, tni iĐ thế piết nêl bọn
nữa. ngma ưNug man ít này thể nglà t chỗ nhìn àih s mT iut không iut đã ngùc ghônk việc đa cần tmh th nthô tiểu tb chí ãhi đạo bắt hcc mT êrtu v áhn thầm vội Vci đu hpn vgnà ais hngkô Trn nâd i,đ li àny gôkhn ngĩh đến óin mắt iàh ,cti bé kháng mna nòc dn dp, ihà nàb mc màl ghế. rTn nngh ĩs atyh đến cưđ, mìhn nên iđ theo ãđ dọn anm trưởng pd iĐ nyà đó. đu nă làm púig cH
Sau hknôg tiên n,âhn mng ôht.i nghĩ tiểu xem khi qu xngo sĩ ar này àhi hct tnr suy amn nh tònr nhiều hgen đo vị li inl ahi giống ,mt
mỗi v tài ngcũ túch theo yàgn, không hắn tín. ht,arn s nêinh thời óđ hắn Đại pách vô Hắc Trần mT c.nh àvi nht yTu ac kém một Ngưu, một aus tb ,mđi thá igá im của ca ndg v ah inuh ơin ch ac ao.b iếbn âm tm cgnũ Tm một lại phong Trần bọn hgnưN iàt lcú rtanh ôĐi hđná
haxn c osa ngiô ếyxut magn thưa cúl mọc, Mặt mnhi, lại hưac cảm hákio sảng mđi tràn đều hnt ànlh ghôkn tir tt npg rti hln cnò nàt ònc ub ìhnb ortgn khí vô giác iơh vài trong thớt, ù.ncg
,óni chưa?” ih: no nhiều cười mT Trn ôknhg “Ngươi ăn il
rừng k, cTrú ĩs nào gtn ìtm tth hti hku uâs .c im àm nhưgn ênTi tgrno nm nôm tưrc àl ath Thăng ãd mt inú đi mth ãđ rừng uâl, Bọn đyâ úchng uđi có nuih rt ôgtn úth ml hiện nùcg Cơ có nh Ch mt vgùn rt một ht.ôi hội có gkônh tm átph yha núi tu bọn hc
nggn tôi,h ôhnkg ltó ư,gnđ vui cm mex àoN icgá ca cầu bt v tình cũng itr cũng đi bọn tâm nh oa.h tb nưgi cákh là as gcái ăhgnt không
ơnđ tay ch nh nhaog quen bọn ơmc mà c,ưn nig iSnh rognt thôi. uống tồn mt nă ưnh knôhg nơi bằng hay trăm là
nh inơ gdn mà tiếp chút, cihơ đa cgnũ iênt vi il ưgnNh đường phk gặp đại đó, cxú các dạo nàb đcư nuhaq đi ac Đại thậm nođ ntôg nb sau Trần àv ôm,n Tiên giới nhìn c một Tu chí đi ùđa. ngày nkôgh Nuưg Hắc từng Tm tu mt ưcha ig trên một qau nào. hngN
ta no “Thưa r.i sĩ, ođ ăn