Logo
Chương 116: Tiền bối, ngài nói lời của dương gian đi

Đại Hắc Ngưu vốn muốn dùng trận pháp che giấu động phủ nhưng lại bị Trần Tầm ngăn cản. Nói bọn hắn bây giờ chỉ là phàm nhân, không nên biến khéo thành vụng và cứ thuận theo tự nhiên là được rồi.

Trên núi ít người lui tới, khắp nơi đều là rừng cây cao lớn rậm rạp. Bọn hắn bắt đầu trải qua cuộc sống của người hoang dã, săn bắn, hái chút dược liệu dùng để bồi bổ sức khỏe và làm gia vị. Sau đó mỗi ngày bồi dưỡng linh dược Tam Nguyên đan, Trần Tầm cũng thỉnh thoảng luyện chế ra đan dược, ngày tháng cứ như vậy trôi qua. Trong nháy mắt bọn hắn đã ở trong núi được một năm, thêm điểm trường sinh vào tốc độ.

Hôm nay ánh mặt trời không quá gắt, bầu trời xanh biếc, ngay cả một tro bụi cũng không có, giống như đã bị lọc hết thảy tạp chất, trông rất tráng lệ.

Trần Tầm và Đại Hắc Ngưu ngồi dựa vào hai bên trái phải của động phủ phơi nắng, cả người vô cùng thư giãn.

th đánh xuống ,ưt m hôi .r..i haưc ơc hln trán đã hắn ơgnưV ưlng tng cyh ta kịp asu cn,g hote chết ônhgk thấm cứng Xunêy ôih gi,t đã lhn tới nghĩ M bị
i!đ gian hc!tế bối, Tni nói của Tiền muốn aT dương còn nigà chưa i!b!! lời
“Ọ ooò!
ait hni ãoL lẽo: Ngưu, i.àt mắt unaq lên nTr áĐy Tầm lnh m
ânnh Vừa ưnh clú nhìn úgnđ rtgún Trần m.T “phàm
như oic khí của là ba nb h,a trong nêt aH iđ mt ươni.g tay hpúc tcếh tiên nưh ânnh mhàp ưđc
ù!Bm
tội, ngiư Pht ml s ãhy aht yđâ hgôkn àt ta.” hig th T ôncg ôv nxi ư,guN cđ, áts s tu, nh “Lão ũcng oàv coh
mđâ ngôhk vào kiếm àv tr hoet oith il ntgur, tsá nơh ưhn ión ng ảnh kia àl ihp gngi gamn ảo óđ i,ám ý g.óns tchíh úđgn nv Người âmđ íkh vào
ơVgnư nhạt nh tê trong cây đu lạnh vẻ oc liệt. châm, nế,đ nutry mãnh đgn ar Xnêuy mắt nàhht mt giọng rần, hpaí utyt sua t đã nió aHi t lộ da ta ngv lại
héo np một c ngux trời, t onx màu ingết, aQun r.ũ ch ênl m mt tn m hkí tb tài t ttuy đầu nuqa hoa ám, c uđ t qhnua ugnl ,ra gnhư gv,n ,ar tài đen
òoo~”
th,m bị mât trọn nh ihsn b nuốt vgn tm tià at hắn htét unyêX unt Vương êth âthm a.t enđ mạng páhp ch nđga cl iôtr âxm rnotg phn utty nỗi oàv cgnh, ađgn ,auq quan gào má ac
hn đgn bên không gnitế, ar Ngưu s. quan gcũn đốt coh Hắc chs m h tm ngoài, Tầm tià Đại tm rTn cưn bt ngụm áhtrn và đổ
òoo~”
nb h.n hicm tgn tm cây mt cg nnưhg đang k tu ,nb úcl íKh xa ,này ánh ĩs nyuL nình ngđ uas xa tm lớn chm v cmh ưng Thế ngdù
“Lão iám ưNug, quá đi. thoải
!A!!
n.Lê
trở ókh uđâ bit ng nên tth xuyên kia đâu ,uaq àl gsnó Sau bt ảo gnàr đầu kiếm hik hip nh ..gi. ânhp nhơ,
òoo~!”
oà!n o!?sa cghn đi yâđ l mrt khí phàm uynXê nơi nhân, này Đt ênihn linh cch th tngor ưnh ẩn phải gônkh htế ngòl Vưnơg nhc it gu,nx ôkghn ghnôK ònc tu
ò~oo
đ!i haaTth ,bi mt mạng nơ,S cho là thấy ta ôkngh iáTh tm “Tiền at
hào trong ihn tm quagn, cH nih giữa uưNg dứt ,nurtg khoát nét. một nuyq lên hôkng ánh Đại ln tM vẽ xuất s
nli v.gòn tyh nhm mb yba iđ, uXêyn iha Vương ta người hpi đứt kiếm muốn đầu ac vào Hắn nh. quanh tv êbn cổ cắt nuq ón ,yta rTn Ch mT kh
tm ơgVưn ngort ếđn đốt ig nib rot ttihế ac nhỏ, Xuyên kêu ,nl c thảm igếnT còn quan nayg tài cốt bị mẩu. cũgn lửa nàcg khnôg nđe àcgn trở nên mt ngày
at thét gào gn.gn điên li hắn thịt ăn knhôg y!n?à ucng ưnh ếth gnòl tm h heo Trong giả iơn iA
!!A .A..
là .cb nêinh sáng ra áo uàm Xuyên chú, tiu nh tanhh tia tay tđ c c,b mt átph màu tm at ếmki Vngươ imn
inhnê đ lực ta nđg sai rồi!!” uêynX đột thể đậy sai ht không ,ung pháp tm c:ưđ to, Vngơư hcế gotrn hai i,r rống b áp Ta đnế cơ mc
nh th hơi hinnê kuê Xuyên quya ăhnk cảm gnón riã hpát ta uđ hmc một gnơưV chí đt cr usa htm ncò A!!! lại, glnư, ãi:h hnn sợ ếingt ưđc ar khó
đo “Mời tiên!” hu htgăn
uếN nhỉ?” hic ođ ti tm uh r,i cúl lại nnê ãđ nbg
òoo!”
Tếh gưhnn!
lên. yab nhươg dưi rTn xếp tr khói lưn úit ,tđ l Tầm tv ign r,a pl ayb ưL gnươh Hắc trong Đi ưgNu ca bằng tức
hưn nhân lại at nhẫn “Bọn h?ết hu c ith,ô tàn mpàh ch là đo sao
nyà an ưgin óc hn ca tử hài àl dò Đi kh ta nâ,nh một ht mtăh ênb Nưu,g phàm qua, Vừa ncò nhc hnơ cạnh mt să.n đã ngăn hcc con Hc ynã
tb ếikm thn ac uđ rntg hniên ưngt ếthc nH i,cư hip người n.mhì ưdi mth o ta của ynà
dùng nắp thôn ith một che háyn Đi đầu ógnđ tm trực nưig cH nx,gu tếpi ghùn Ngưu hp cũng ngđ lực phpá anqu iàt ánhđ àyn Hc iTà otrgn i.l qua Quan ta hn nhđ hậu đo
Bu yv, h hungc vậy, vi hưn tri hưn iếcb uqhan tĩnh yên nếtgi ta vn ch xanh igó vn vu.
cnhuy ra gonX r!i lớn rồi, xy
nTi !ib
ôhkng mi trong mt hn tìm tu tmì gnưht Vương mya, mád Người ht ihP th nnê chy gđná ícnhh yat nth. không uyXn,ê ht ,ut Vì úni àl muốn là ynà nhân v hn vn tm giá gnm ntá là thứ iếKm ta hutt tên htế nhưng k,ếim thử kiếm iếgt để va nhtà.h àphm àvo at luny onrgt ta snă nh iưgn ginư
nH đgn chiếc nòc đ àit utrâ ưuNg cno một ca ưln nêl, lờ. hgnt móng tyh aqnu cH t khí hìnn đy tràn một at
nmAci uq kêu Xuyên tià tngếi ếđn ,ògnr nưc đt, dọa qnau chảy il một pháp bị mlà mức Vương ,uxgn dùng itr chứ! tiểu hbc trách kíh
tài!” uqna oàV
.m.r. mR
áo!ikh Trần iĐ ,ishn mt to cốc ly nước thoe, ưgNu ukê ndưg Hắc ámt thấm nũcg mt tươi ngs cm trà uống gan, nug ovà Tầm nếgti nmg tru
Vù!
êuyXn n,ưgi oas th làm ưđc at âyb hnđ Tu nrogt hgkôn v htn hn ếun đó êhtm icư gi itgế gì it chưa ti ưngơV một tgnă giới. ênTi sau tồn l,hn đ can ihp m,đ hoc từng tìm
kinh Sc cái lớn, hgánot mắt nđg khắc ênn nhgo ra bếin tr t nhiên mt s tm n,ht Xêuyn áti th co cđư. khnôg ơVgưn int bỗng lộ ngạc xảy l,i útr ar iah c ct
mức s .vi mát, yàgn đưc nh mắt, đoạt tyut htt nhận mc ôiđ rhtna hkpé nàl Bọn quá ióg h nkôhg hgknô tháng
bn mc nđag nc nh ngng nhkôg khổng hai bóng áic thân rt vô hty nut pth hnn,iê ncgù l phảng hn nên at ,éb Đột .ta hn
ũgcn nhkôg đầu. giưn lại râtu tếv ngay du đ v trở nauhq c grtư,n hin một phục một c bna ôkih gánd đưc xung dn Linh hTy nào, aoh tM về quyết uth