Logo
Chương 6: Khen thưởng Kim Cương Hỗn Nguyên Kính (2)

. . . .

Ở một nơi trong Ngọc Xuân Uyển.

Một nữ tử thân mặc váy dàu màu đỏ thêu hoa văn chim phượng, một đôi mắt sáng ngời, làn môi ửng đỏ, da thịt vô cùng mịn màng, ngực mông nảy nở, dung mạo diễm lệ đang ngồi ngay ngắn.

Nhìn qua khoảng hơn hai mươi, nhưng trên người không chỉ có lộ ra mùi hương của thiếu nữ mà còn thành thục mê người.

ýK gơCnư đ Thiên, kôngh nội inx gian .ly bhìn chủ Bt oĐ tra đcư và iTnê imk nH ngươC đã Kim Kính, mhp, lực nuêNgy hai hnn enhk nào,H tnưhg Kim vật vào ba măn
hnnì mt ogiàn tir Li bên chút. sc
nnh cđư hôm hônkg mi Phong lâu.” cch va a,ny lan “Lâu Lâu ch tin tân cũng của tc Kim ynrtu nhiệm Tế
,ar iếngt negh nữ aC nòhpg tm mở nnâh ênl. nhẹ vang d nhàng
âđ?y voà ànĐ oàv ahy T mnh tgếi hn hn guCn hmn ưNig
mt phía bc nhaht m hoa m truyền phong ar. bình t aus
nĩhl nh.m di uếQ
khom l ón.i hành tiến Tn àv,o lưgn Lan
ra ba thành dáng thể yuqến ginư o ànng ưngi có mặt khuôn àml rũ, ui,t t s N ta mt trần s hkogn iác tưởng. png mt nình inl nsih tc,h mươi
íKnh, .noàH gnCơư hni,Tê gyNêun Bất miK ănm ba Hn Cưgnơ lc nội Đảo Kim Tiên
àl àl đu gi ,hnàTh hnáhK gưDơn hhtàn nđg Thrìn ngiư ihn ìtr hc một ca phủ Chu. Đại
nimh lâu của ôn ta, phu điểm chúng nT uâL hu nêt Lan còn chủ tới hnnâ, ch ôgkhn ntâ t chối!” ếT ,nTh hạ, umn chcá lão “Bẩm Kim ôT Phong nào báo
il sáng aih tui ưđc naL Tn nha in.g mắt i,ón àhno ehNg
không Thn yha Cuyhn viện i.bết uh
ìmt t auq óhmn đi. trong nữa, nòhpg gơnDư dự Trình người mt đẩy ãlo mi, ưađ hội òCn ar ưiơgn người och iak ytâ ôđgn
ikh đi hmc onpgh sua Quế ãir nữ ,hik ra. bìhn nlê di đứng ir tử auS
nằm Tn cạnh nêb .óin naL ignm mở
Lan. nâXu gĐún nyU gcN bảng ca đu giờ, hni nT
nói. ml N ontrg bm t mnig
âul t “Tiểu ôT hạ yna nữ Tn ,naL hmô uh chủ!”
một tm di khi Quế nă Sua Thần nghe ,ri .chkú ôT ,úhct uti đi
đyâ cơ là t.a Bt uqá cgnúh ngcũ của hi
Tiu m mnig hoàn han n.ói
âyĐ ac .àgnn mnh các số
gNc Xuân inv hậu Uyn. ny,à Lúc
phu t àl ig ió.n được Nữ nhân
một tm ngoài bnê mgn ênn ta íhcnh là ònc hkó cảnh buông nhgkô t pthá ikếnh â.yđ iã,ng đ uâ,đ mới ưth này it nơi yha ăn đưc, Vũ chơi cưđ tr giưn trác och hn “Là Kim âuL ếbti vi gác,i hn mình tha hPgno Tế thái nhi nh uâl átgn hco k ig bao gnl nmg
gnxo ưgni khi rời Quế nòg.ph komh nói di
uđ oĐ nghe Cnưgơ àl gì. iKm ònc Hai nhT ht hiểu tB nàHo nóm nhgnư
n nógb người óc tử lên. hoàn in mỹ ngád iv gnób hbnì một êrTn
tình i,đ s phát shin Voà có aso?
mở áo imgn noàh chn àng,n nxah mt nêb hna .óni
ôT tử n cư.i êbn rànt êtnr gpn nìhn mn ý nhT m tm to cạnh, mt
àny! đmi ra nhnì không ãoL đcư
pitế nnhâ N tc ó.in
núgĐ goàni igưn niưg inết hu à,yn lúc tm ếđn nói. từ bên
minh “Lão nô cb!h
miK nói â!uL ũV âtn “Quế di ếT àl imhn ìhmn ch hucêi tự nghe đ,ãi luâ của ngohP
chúng at. ih ást này th uanq ca là ln óc ếipT ct mt ,úhtc
ar ôn r!ưct uâTn uli Loã !nhl
mtâ đám nXuâ kẻ nghĩ b cgN hnkôg trạng Thần, àlm ôT yhat cúl tới ngLă ênl ulâ có đến sao, il ta!” đưa đó hcết nUy igưn Hà hc nêt này inhTê mlà
nên unc tnrgo knhgô khí .gnigư nhT ht uưr ,unc Tn Đã tiếp gì cũng huyết nđgó nghĩ với h,nui rtc leo gnu cửa ôm aLn nă úthc ly lên ơc
ngúhc tử, nhi thể óc tiếp tc! ig Côgn ta tối, đã irt
hnp lp ng.h aSu màn
ynà m ra. ac Lúc npògh
niM gđôn chúng at hco lão gây tây kia toái.” tìm hipn
lẽ đêm xuất Bao pih at sa?o chẳng nay nli at, các
làm N v cũng bnìh đang t ahpí biết àngn không ohgpn, đưa gì? lưng
êrtn sầu. đim úhct chuyện nT nói iTh mt ưu aLn
hkchá nhnâ Các . gnàn unh . . rt t tiếp luyện đcư đãi ãđ sớm.
có động Tần Lna chối nhôgk từ hay pnh àhnh cũng .ìg hnkgá
Kẽo kẹt.
thế mâ cgnũ trì.” Knáhh Tế ontgr mnă v mt hhnàT ln âLu th là óc ydu iak do cl imK Phong Vũ rt hhtnà mht
êny nth,ĩ ơgưnh id rt óni đàn lờ. Quế gntor u,hycn êbn mđi Tih phòng lnư gnsơư
tử xinh pđ n tM vào. iđ
xin ign!a đi ôc tm Lan đến thập thu nư,ngơ túhc naL Ncg nhã
pgònh tĩnh, nucg uếQ di nyê àb tiến iagn .đgn mt ínkh đnế
tgrnă êđm hnkôg treo .rutgn tối, àl tòrn Đã
ac yâđ och đnế ưnhg hoạch nhân hpu báo.” nên nđế S kế mb ảnh
chút ai Khgnô iv Tô !ugCn T h ôT àl cBh tiếg vị óc tếbi Mộng Mgn Bhc, Đàn unaq
óc này.” “Tiểu ưngơi nắm óc tưh, nói, hki inơ nuế chc l ht thoát
obá ưnig êmđ hôntg nay “Tiểu óc bao hư,t ngươi!” umn bên ngàio
. . . .
hệ mượn un.Cg ca áit Lâu imK núchg nS cnh bn àm cgnũ iv h anuq gnCu thể l nĐà ũV Pongh huống họ ùncg T với ,ti dp ếT có ta anqu ànĐ ihngp oi,ng nlê nyà h Tử ôkhgn
Quế lời. rt id