Logo
Chương 7: Có người không ngồi yên

. . . .

Lăng phủ, phủ đệ của Lăng Thiên Hà.

Giờ phút này trong phủ đệ của hắn còn có ba người, hai lão giả và một nam tử trung niên.

Bọn họ đều là người chủ sự của Kim Phong Tế Vũ Lâu.

luâ ny,U Xuân tha kế v khi t Ngọc uiT ar luôn ngôhk có chc chủ vẫn asu ,ưth oi!gàn Tô hTn
động gnđ nêhiT ,ht như vy đi Lăng pơhưgn s Nuế nhgkô h.t
ôT tngor Bên h.p
ingư tgếi .hBc tối nrtgo hínhc ôT Hn đã Mộng ch ý đ
ipết ac nâXu Lan ùcgn nT lưu tr Uyển unah ngiư thể gcN óc luyến chuộc crt !v nh Nếu
ngưi nói, êhTin mt gănL trong ònpgh lên. ánh ab được gnsá uđ Hà Nghe
áci “Gấp g?ì
sự, Tưởng giúp nT mex Tưgn unXâ Hà êny ta ri !Uny ngồi nhanh Lan hgcón Ngc nTh thân, umn ,ir nĐôg, ra ôkgnh iêThn ihk Lăng chuộc quản
là hhínc mât ntorg úhpc nTh Đông Thiên ca ngăL gTưn mt my .Hà
Têhni inmg Lngă .nió m
g,nđ nữa ta nKghô gns s ưgni úgnch nếđ àml mặt, đó gnày chờ cho ra bọn kôhgn ta liên cần áqu clú nghn Nhạc họ !êmđ Lâu, hệ cC một đó ym
ơignư mời ccá crưt iđ. ysu “Chuyện hnT chủ không tiên cn lâu ĩgnh về n,hiu này
iKm ngiư bếit iưng yĐâ là Tế chỉ báo kônhg ih Phong hn .âuL hncyu coh tm khác
Mt hênTi nào. ưnh emx thế thúc nhìn ind unm ứng gnpơưh phản một Hà ănLg
Tô àl chính rt hc hoạch đ àhhnt imK hco Tnh ulâ Kế Tế Lâu. Phong ũV
Nió ôT tđ không t,ht Lăng bn căn nhT trong t.m vào Hà iTêhn
liền s il vết. du gnđ nc Chỉ óc đ tcá
Tô Thần inl nT được nđế ia. nheg btiế nTưg inó s àl Lan uqn
uâL. àl thực làm Qu Tế mt Vũ mt Phong hhícn miK
nh nói. Tử Vân Quan gign ghnTư
c!Đư
,nhT ôT nT ònc đến iđ Tnh ynà úcL giác ípah tc naL tpiế vi.a t bóp nói, hct sau giúp
Tế bên lưt phế tìh óc đối “Nếu hắn imK tay ghnoP b x tay chúng Luâ đnế không hcuyn hgpơưn ar lý n.h at nòc ra
húct !th “Tô cho ôghkn phụ đ yếu yn,à nùgd nên àl ta rt a,i gmn it trách biết do đc cuc âhnt không thúc chủ ngươi Thần, chỉ nnê ngươi ht iơưng ngũc có
n oà,v Tần aLn bên nthâ ngtr là mt màu rtnê đi mặc từ trang ca ungc mặt cười. àogin một
hn Ngc muốn gipú tnhâ là này Xuân hccu hn ir Bt nT vào lúc yU.n Lan hki uáq
“Phó nên igưn như hếtc óc ta vậy hT!n phi hc, lâu cúhgn ngđ ôgknh ihun ìmt ri những àm giết ht, nòc đó ih ngày
uđâ! U.yn uti ni,hm uâXn cNg ưnh ym có Thn áqu mấy trong chút àvo yàn Mi gtônh rtn ngày ico Bt ôT
miệng chuyện ig m óni vừa ếitp: nió Lão
cng iơnưg tòr óđ! ôthi, người Thn muốn uáq tB htcú làm vt niơ ngươi Tô có ôgkhn
l óc ht unXâ đi gnđa vậy hưn vi Ngọc ít nU,y hắn. chờ đi ir một đng Để s hắn kih gưin
gần ít quan .àH năgL hệ Cân với có nhiTê một nch người
cho cuhc Hắn naL Tn bỏ .htnâ óc kôhgn nti
đ nT hiT tm inó lên bàn nTh. nyc,uh ìnhm ếhk Lan bán iđm ar aưđ nàng trước
gia ôn t at aĐ âul gpúi ìnhm được ly chuộc ãđ ếkh ábn Tô hc ri. t,ânh
ra. m Cửa ngòph b
tm niơ hákc.
rời hi at ncúhg ưgTn Xuân khỏi oba gNc s quản Uyển!” giờ
trong luôn sao? âlu x mt ưign uâl cần tí hóP chủ,
năng cc ngươi emx này hnnì đây!” Ta kgnhô mnu phá óc lực
bản không nguy cuch n,l tư căn ânht. gnnà iHn cơ tâm púig hpi óc nh gặp tại
cch átS stá còn hapí unq sua t ln stá Ph. là Lâu uc amN àm húgnc nhất đ uQ xếp at thủ chc Cc nh hng chỉ th chỉ hkôgn àl Lĩnh b,c pxế ơgưnph quận Nhạc tổ
ơnĐgư giúp ia mun hắn tr innhê Lan Tn xem gcnũ chuộc nhìn àl tr thân.
Lăng :nói giọng mtr Tiêhn àH
Tui cnh ânV haN ct ghnTư bnê gni ió.n T Qnua onàh Lan
àno! cơ ih cho hôgKn k hn tohái áhct bt
ôT Xnuâ nghĩ it Không Uny. Thần lại oàv ntr cNg
nh sắc mà ưNhgn bt nếbi. li mt
phải ib àov mun đã ơiưt vì iggan ,ht sao nh hồ, t động aqu lễ. nhmì itr máu gũcn Còn hn chốn vì ty
Ngọc bên Xuân cúL ưngơs nhòp.g trgun, này ngotr Uny
ikh rời ba ihk. Sau ưgin
T ânV mc thái Bất ,gì ưnh Quan li thn ubi uáq ìnhb không Tưngh tưgn.h có
“Xem nôhgk ar ginư !ir nêy ngồi
các Lu ahíp uh vn.i
rtiô ãĐ mấy gnyà qua rồi.
gi tức gin m miệng lão Mt nói.
Têhni ri mtr tlá gnLă âgnm một nói:
xem nhT. htngư ta Là ôT
h mt cc, quá ngày k ngoài, lmà cht ra t hnPgo Tế my tht .ta Lâu luôn nv Uyn, Ngọc ghknô mKi lâu s óPh qu h,c húngc tiểu mt nay này Tnh mũi ếht nâuX
tonrg óhp óc manh một nH không h v cm mi tối, đi cũng hc muốn tiêu. thấy gưin htcú nào hkông mtì
tay. Thần b Tô ra hncu
tya sẽ sợ Thần.” ta tr òcn lúc tm Mộng gpiú đó grnut thành iv cuc Bạch, nb ôT Rốt h ít ra có người nguyện nếđ vẫn
gnđ ếth ac đgn Hắn th mt muốn hinêT ít xme gLnă người, nhìn thĩn itếg àn.o
dễ tr ưgin ngnh uyhcn là óđ X lý d.àgn
àH Lăgn u:đ hTêni lắc
cuhny ãđ rồi, àyn ơni ra nhưgt ưgNiơ hnT xem óđ unế nh sợ ôT ngc xy gôknh rồi!” hc
.eló Thiên tm Lăng thc orgnT sát ý óc
hắn chuc giúp âtnh, hắn n!nh đi này muốn vậy Nếu nàng grn iln phương och
cầu iKm ũV luâ inl inó hc v êuy Tế ghnoP ,loã ,nycuếh “Tưởng Lâu có unXâ nUy gnơiư ếđn mt Ngọc trở x tm vic s lý.”
ngưi Xem ứng t.i hc ca rgtno những hpn mex
Còn lo. có nữa, bo h hắn ht tàon ênn không cao na
Uyn uvt naqu .h ngày đu ũngc nhưng trong ânuX trong hắn Tuy mt Ngọc chải mấy any ít nrg
oK t.k
àl ognPh là nh n iv đối Kim nh đi ngiư Luâ sẽ ctá. Nếu tưởng ý ếT cho vi hìt đgn
ghế idà ngồi ngắn Thn ôT tư. gayn nđga rtên mrt
ngũc nmu niàgo a,ty nh umn ênb ar ingư gi hTn y.at nHi ra àm
nên ar Cho gnhưpơ th dẫn .ưrtc ch đối
Lăgn ón.i Thiên mở miệng
Hn hi óc tìm .ưđc
giọng nói. mNa guntr t innê mrt
ihnTê hán nưh nói y,chun tm Hà nl.h iđm Lngă Thời gơưsn nh
. . . .
usa nnhah rời ngLă l người iđ. chóng đó iêhTn Ba iv hành
nògl Thần bày đn.g gnrto rctư ìmhn khế iơh bán ,mt nìNh
.hgnĩ ôT nTh tmh
Thiên ac ngLă nH hiểu dụng rõ .àH ý
người ntgor Mộng hcká ũngc ti B.hc muốn diện ếtgi Một thử hc phương ãđ
ôT àgNn T,hn iđ đnế n:ió mặt trước
u.qn Lĩnh Nma khắp cC id anvg d hcN Dhan âuL ac
đagn ôT uys này. cnuyh my đim nghĩ hTn Thời
“Được!”
thủ ếtch hcN itếg Cc nhất sát nghe ig cch õv nió u,nq nl hnT k. Luyện tng tổ hnc Lĩnh mNa hậu Lâu