Logo
Chương 131: Các Ngươi Có Thể Xông Lên Thử Xem

Nhận thấy Viên Lệ không hay biết việc mình đã để lộ áo ngực, Cát Đông Húc nhanh chóng lấy chiếc túi từ tay nàng và che ngực nàng lại, nói: "Lệ tỷ, ngươi đừng sợ, có ta ở đây, mọi thứ sẽ ổn." ͏ ͏ ͏

Viên Lệ cảm thấy mặt mình nóng lên khi nhận ra tình huống, nhưng rồi nàng mỉm cười, cảm thấy một cảm giác an toàn và tin tưởng chưa từng có khi nhìn vào Cát Đông Húc. ͏ ͏ ͏

Dường như, chỉ cần có hắn ở đây, không gì có thể làm nàng sợ hãi. ͏ ͏ ͏

Sau khi đảm bảo Viên Lệ đã che chắn kỹ, Cát Đông Húc quay lại đối mặt với Hàn Trân, người vẫn còn ngồi trên đất. ͏ ͏ ͏

mọi ͏ êln gkônh đều ͏ vang ͏ gnđ .ngđ ưgni ếgnTi tục nhhà iếpt ai "rắc" nhh,ì hinkế ámd
thy ,úHc hik nđg hn ͏ mắt v ͏ Ctá L cưn ãđ ͏ ứa ênVi bảo n.ìhm gnôĐ ra ìv ra hnìn úcx nđg
gọi cHú nghe il. hik hnìm mức âTnr s run ͏ bẩy gnôĐ ͏ đến Cát ly ànH ͏
gôxn ͏ ìnhn đó, ͏ ưgin s lộ máđ có căm rõ hđn ,li agnđ ý nph Sua gnhn ngđ ͏ gnas nh ,êln và còn uqya ln.ê kẻ
Hai ãđ ôgĐn àđn thể cảm chy nc thy một h hiểu hơn gnô ͏ m nrg ,gnưl b Húc ngtr. nưhtơg ͏ ãny mnh ayt úcH ͏ Cát iêngmh táC sống óc mch h Đgnô hc gưin ,úhtc clú cd va ra bị lnh ihô
không ìrhnT àv Tiền ͏ ͏ mc ưngi ym iế,nT nhng Ngay nìht bức Ngô ͏ ,L êniV th không .cúx có vi cũng huC cả ôgnhk Á
ra không bưc hnn thì Lễ khcá hcHá !"ti óc uLư ri chgn đáp nào Đơ"nưg văn ͏ phải .hnòpg ar g,onià kih mình ͏ ͏ nnihê tha ra
hoàn nào. b ͏ ođ áp nói li li rTnâ dám Hàn ͏ Cát không ͏ ,tàno Húc Đông
ra gđún nghN khi engh nhận người xngu Húc ón.i ͏ điều bt ͏ gnĐô uqanh đu nôhgk ͏ átC đó ìg
Hcú khiêu thấy nhã. cm mc nhục đầu ͏ hchík ,lnê tb yht ͏ đmá hic ͏ gnĐô hnìN b Ctá àv iưgn
ghknô Đông ngvà cúH đnáh nàng s Tnâr knôgh thêm ͏ ͏ n.a đ,i Ta" Hàn ͏ Ctá s nl ta đâu," chỉ đi đáp, vội
không?" nói ih: nơh ongià ͏ Hồng tyh cgnhú àv Dương cm cháH có v,y Negh Lễ ar ta nêy ͏ nên ͏ Lưu "Vậy tâm
͏ àv xông èr k Những ia đnh tại tê.hm ͏ rt nlê l,i itnế đều ngôhk hin ͏ vừa ilù dám
ht, óiG mi Thần nhất, Quan oil ưNh gưntr, Dặm ôgN ,nưTrg hdc aH ,ayh dịch: Diều Vn nhCí Mãi Đnh Tác - lluf: Đô - nCô hómN truyện nêL hào nQua Chi pG iPh Giới th :gi Liễu cc huti đã
͏ c đ có igơưn Đông được một Cát đám :óni lùng ht nêl ta lại nháđ "Các xông kô?n"hg emx, thể ưing mex lạnh cHú các ươgin ͏ ͏
ca gànN gvnà nhà nâph nP"h ìth phi tính vội hôkgn ͏ at ưgin thôi, nc áot"n! uđ cả, ͏ bua: ͏
chắn. cán và gbn ͏ to ͏ gỗ, chổi khá Cây àyn ͏ cch có
ếiknh .n htíhc gĐôn ͏ phẫn ͏ ͏ gii Cát L ncàg êmth cúH ca iL iêVn
͏ Lưu Hchá ͏ Bên nDươg văn ênb L grnot icv đã ,pghòn im Hồng nioàg. nnhì ͏
L đni của Đyâ cho đnế ngay." hn chứ? mẽ học đã trấn! Xã s ͏ bt ìg hnm đã "S đầu c cáhH ta ùd uCh,â bn ra lo ig rồi, ͏ không lòng phải gnV th otrgn Lưu aT ngl. ͏ t
at gi? c"h? thấy igưN Là"m Đngô iát gnH ánđh gi, Húc egnh sao nươgD i:h ͏ kai ͏ ͏ mặt hKi s átC ybâ gnkhô
͏ L uLư ac giải L pth thích. là c",hHá g"ànN Viên đi ͏ ͏ ggin tẩu
͏ óiN ͏ Cát âcy hci cúH xugn nhặt mt đó. gônĐ ,noxg ͏ ng úci
Cát nitgế chuyện õr thì đã àv âyđ các ͏ ión c,Háh đ Hồng, uưL" ògphn ưa?ch nl ri rồi Đông trước nDươg ư,gxn nags mi vnă ͏ phía uếN tm ayqu L đủ im nhìn ͏ v người!" nhìn cúH ngơưi ar :gi nhìn
v ͏ tĩnh s tb ùcng ol lắng, !li ͏ kêu uhqna ưign ưgơhn đ tìm gôN yhã ngươi phó, xin kih Á iTnế "..i.l ͏ ,ânht ú,cH nhìn Cuh êln: rnTìh đã khí trong Mt bình àv đầu iv "Đông đi vũ Các nTi nàvg yhã dgn
ãđ nìhm kp hgưnN ͏ chiếc b óni h ihc ônĐg b ͏ g tm Ctá ũ.ađ cây câu, trong khi trước gãy Húc hết ayt ưnh ͏
iơ,Nưg" ͏ ngiươ i,t àlm muốn Trân Hàn hn ngoh ͏ Tyh Cát vào gì?" ͏ lắp sợ, gnĐô hc tiến pb: Húc
cổ ͏ iah nhm cHú ânTr àvo mẽ ͏ yl ,gin ca úmt tc ͏ Cát quăng ti Đông ànH mặt thêm oá à.gnn tát icá ưbc
cnò ênb gnr L ͏ hgnà chồng nói miệng inêV bỏ đây, nưgi khác nlôu rTnâ có ngân i,gnào L ͏ ép vì Hách Trước uưL n. ànH yđ ͏
c ln árhtn đ tCá ͏ ưign gn,l đi nđáh cũng gĐnô ͏ úcH va bị nHà ͏ hê.tm đã gng Trân, bị tát, mi
hc hnđ,á átC không nguy ͏ rằng cúH rt nnh ͏ ͏ Đông .mhi ra H bếti còn
đ cái tát gì, num hc Hcú Cát ăunqg nTâr, "d!ng a"T ôĐng hn àHn ͏ tm oàv khgôn ngươi điểm nói làm n:ói rằng thẳng aih người hip ͏ ͏
yht ͏ ,vy quay ôkhgn ngsa hik mc ͏ nehg Lệ. Hcú nĐgô Viên Cát gn, ingh nnhì ͏
cHú sao? ͏ ͏ ͏ gọi b umn cưah â?uđ" gKôhn àny lại: đòi "Ngươi ihp Đngô đ,i ihk Cát nơiưg hđn gưnơl hyCun gox,n ngươi l!i nưhNg nàng nđg đi lin
ãX ôngc hắn này. ͏ ͏ ca lc Vọng ͏ úcth người àl ch an ađ uqny nđ ghưnpơ có mt sát Châu, nB cảnh
cnhuy ưhn nhận đơn ôkgnh ͏ ͏ ig l mi y.v h gin ͏ gnưNh r,a có
͏ đi ͏ đầu n!ngà hnà hi ãđ s, vô hn này, ònc đại L ưLu tin L mêli hn lại t của tẩu niưg đòi mức Viên ͏ lưgnơ nđế Hách đngú
cổ Ctá dám sẽ lạnh uếN ir iơg"ưN ca đừng chân ͏ ta à!l"m óc ihk eđ Hàn tay ngươi dám Húc áo gãy ưntg Trân. !c ͏ ir iđ không bugnô ưing,ơ lgùn đừng b uđâ a,d yâ,đ at Đgnô ͏ khỏi
tiền nnghư gnk!"ôh iđ ͏ an àl ͏ còn gnưi t Hách, tu àml ngươi Viên gànn, ngươi itbế chuyện "M iòđ õ.r ưLu biết L hcc nêl: thì Lễ ͏ giữa vẫn n!ó yV áuqt hcká àv ơiưgn knhgô Hn chắn lương dám Người