Logo
Chương 132: Người Như Thế, Không Có Gì Để Nói

Khi Lưu Lễ Hách đến gần, Cát Đông Húc nhìn rõ hắn và thầm nghĩ: "Thực sự là vẻ ngoài chỉ là lớp vỏ bọc, bên trong mới là sự mục nát. Ai mà ngờ một người đàn ông anh tuấn như thế lại có thể vô sỉ và đê tiện đến vậy. Chắc chắn trước đây Lệ tỷ cũng đã bị mê hoặc bởi ngoại hình của hắn." ͏ ͏ ͏

Lưu Lễ Hách sau khi đến gần, chỉ vào Hàn Trân và lớn tiếng chất vấn Viên Lệ: "Viên Lệ, không phải ngươi nói muốn dẫn người đến thu mua nhà máy sao? Thế này là có ý gì?" ͏ ͏ ͏

Viên Lệ nhìn thấy Lưu Lễ Hách và Dương Hồng, trong lòng càng thêm căm phẫn. ͏ ͏ ͏

Nàng nói: "Ta muốn hỏi ngươi là có ý gì đây! Ngươi chưa đủ ác độc sao? Còn gọi đại tẩu của ngươi đi đầu đòi tiền lương từ ta?" ͏ ͏ ͏

m.nh ͏ ly ͏ hácn cáhH L tnếi lên, ca àv hắn koé nm ͏ iR bất ngờ aty Lưu
ưuL hpi đy óc ãyg nmhi ghknô bẻ nìhh nhgnư sự, sự đến Lễ Hcú hn Ctá ivc .đó uch hắn unm árcth ht Hách, ͏ cm ayt cnũg Đông ͏ ͏
ngươi!" àm! đâu bt ht ángh Hách uLư L có p:đá iươ"Ng ngôhk aT có s êlim ͏ ͏ ͏
ưgin L" tCá L àv n,gi vai ͏ không đgn nói t, Húc ngành nógn đ hn v tếh như iVên đágn ͏ uyc"n.h ͏ ônĐg in:ó
ai t nytru uêk ͏ ynã cửa ͏ pk đấy? nhà người nl hn đến tiếng Vừa h"kn?gô hay "Lmà ònc ếht ưNgnh của chưa gnàio phpá ôgn: hđná ìg thì âcu ơgnvư ͏ mt g?inư đàn nói xưởng
á.ts vừa là cảnh ovà ͏ ͏ iha Người ưbc ͏
dám ͏ ln nếđ b khôgn i,l hHcá coh sống ͏ dọa ͏ ưLu li êhtm ngnhư ãđ hắn Hcú dù s gôĐn nào. cthế tCá ,ãih iđ đua kêu L nyà
ms càng mnìh ếnđ bạn ͏ ͏ lnòg ch .tt cu cảnh hắn ognrT ͏ cứu của hắn nygnu ch cho càng áts
dmá sia muốn ͏ Nưiơg bắt c cưi biết "as?o hnơ Nhạc mà ynà òcn không Trong người ng?ưi ͏ ͏ sợ ágnđ lòng nkôgh nh l:hn Tả ih kngôh ơưi"gN hki gđún
s Hcú v cho otgrn thấy ͏ từ t im áchH, ͏ ͏ tm hãi Cát li tay hắn. L ưuL khớp nn ôĐgn hnìN
gnl Tả l tioh àv ͏ Chu ý, Hiểu ͏ ra ig Nhạc. och nli túr ͏ Á đin Trình
nh ig Cát Luư ͏ hngưn dọa hkếpi coh đã cháH Lễ ͏ b Hcú bnhì c ràng tĩnh, ͏ rõ Đôgn sợ.
͏ Á rnìTh hínu Hcú ͏ hiệu táC ͏ ra ri Đông my,à C.uh mắt cho liếc
id nàrg ng trong n"Tê lên ýL ưuL b khớp nhưng đang gơi vẫn àm thầm thấy hanC gơi yta ͏ al ͏ hắn àny nv ht L aih mình!" ͏ ayt mgn: háHc ngih nói àl oac hai như ttr ênl lnòg, vậy? nhìn Rõ
sẽ Húc c mà ͏ ó,in !"gơnưi Cát không, da. ͏ h,i tya aty a"T áhcn ngươi â,uđ vẻ ayt ênn v tr oàv li hgôkn đe đy tốt hâcn hc nl hnt nếu hêknuy còn của nhẹ hgnn àl h,ìnm thật ta ͏ nôĐg it hnàth
quanh s liệt ytuếq người ͏ cảm úc.H átC s ihã xung ͏ Đgnô hyt ͏ Mọi đu ca trước
!áol phải gi năm ikếm ct ngân trước gi hNgn âyb ͏ mà lãnh, mt rt uđ tất Dnơgư àv ếht ônghk cả unr il đnế oa"?s chịu nàng a,uq ͏ ra xài iưng, g!nđ nữa, ưđc gnđ c:xú ta ͏ ếđn không iư"gNơ bị ngươi Hơn óni nợ, ta ngươi nit s ta h,tế tiêu đây đcư nói gehn hgàn bo nợ, bc nh nghá Viên gHn ép L
t.o ngã Chính đánh kuê h!n mặt "Chính àl vào at ͏ yđ Húc, ôĐgn ͏ đã Hàn !"at này ch êtn ârTn ovà và Ctá ͏
ikh Luư nlê của ""R!c trt h.kp ͏ uêk ͏ bị xưgơn cánh ayt ngiếT Hách ͏ ngva Lễ
ikh aus ta ãđ Á rõ ͏ người, bt nmu Đông niđ. ưing đã ih Cát huC không? lmà ơiưng lùng àl đhán ͏ gươiN" hln nhgc tn óđ cHú ih mắt óc inếk cách rTnhì yth sao?" ͏ ig Chưa nàgr việc
͏ b Chan ivên chiếc Nghe tay, ra gòcn ͏ átC bt ó,ni gĐôn cnh H.úc chun ómc áts iln ͏ Lý oéb
nh ngnưh ͏ kêu áCt li tiếp Húc H.ách ͏ l,i dng kéo Hn hánc a,l ca ghônk đau còn hkp trật tay Luư ͏ L gĐnô đn ct
ádm áqtu ncôg côn ͏ vn ignư ͏ lối, đ?ây na chỉ v nđ yàM" ya"gn! tao cHú ra n:l đánh mc Đgnô uTy nhaC eohT cyâ voà ênn,ih Cát chháp t ͏
Hcú đnế tàn v!y Cát nrg có ngĩh chưa ͏ H như hnn boa ht gnĐô ͏ gi ͏
mng, c àv hnư Hách Trnâ oth cu ͏ ábt ln t ͏ thấy nên hai tiếng ca, lập kêu Lưu L rt ͏ .nhơ ct ehNg nàH đưc
hdc Cch Đnh - Đnh lio nyurt Công hay, cL - u:lfl mi n,th gnưrt nôC quan Gii iuht Ngô Đngư thể Chi :chd Tcá đã T Đường ôCgn Lc oh,nPg cc nyQu êuiS pC :gi Nhóm
sát. đnag nch âyc àv cầm v àv trên hếcci tM ngđ rongt magn ͏ àl b nhc ͏ pch n,hCa yta giưn inghmê cnô ͏ igàon tm ũm sát uđ, inưg ýL ioa
trật ͏ ãđ !t"a người, đúng !lm mlà ͏ cố ìhnt hai làm Canh, e,toh lên đánh để ncò đến ͏ cngũ chn.g giơ tử hùa hníCh phk ưgniơ "Lý L aty Luư tay gnb ynà uit ac hai cúl Hchá
đi t Đngú ta nViê Hn ͏ kh hngếni đại tha ưlơng igi ri đầu àl đã rồi, răng, của bảo đòi gơnưi Đc"ư tiền tu ͏ ͏ at ml! h:nn Lệ..."
khi Mọi nigo .l ếTni gncũ m Tin hnl ngux ingư toát nkiế agny ôgN ynà, hcn c anquh rìnhT Á ͏ hôi nưtg ͏ ôhgnk chng đều ͏ uhC và
im hổn đi ãđ mp, ngrà ch ònc àv ͏ ébo ođn mt ͏ ưgiN nh tm ngắn. stá vnêi hcn õr il ͏ mệt th vì
bt nh đã "M ͏ b!"t gôhkn hâu,C oat ai Vng dám thiếu li nhìm. càng hcu thì này, icã? unqe ãci unm vùng hoành cnò nó! đng Canh hhàn Xã cvi uêq dmá vci là cưđ nêni vi nên Đyâ yàM ͏ ͏ một
êku an "Ngươi dám hia còn hcnâ Đông cả b lùng nói: tCá ͏ đấy!" đi, lnh ngươi ta ãgy cúH ͏ k,uê ưiơgn nếu s ͏
och C"ái ưhn ͏ ch ngươi páđ iln Lưu àny Giờ ôhn, ͏ ihp ơgưni at, :il h ͏ cũng ?cđ ghĩn àl đ nợ máy Nhà inưgơ mình th,n thế l,àm àm ghnkô đống tay phn. "?osa tcúh nôkgh gnđú ta lại L cá ly óc hHcá quản, ônhkg phủi