Logo
Chương 4771: Tẩy Tâm Tủy (2)

Ngọc Thần phu nhân coi như Tần Tang đã ngầm thừa nhận, mỉm cười đầy tự đắc, nâng chén linh trà uống cạn một hơi.

Xuyên qua nửa bên gương mặt trắng hếu xương cốt, có thể nhìn rõ “hương thiệt” trong miệng nàng đang khẽ động. Một nửa đỏ tươi mềm mại, khiến người ta không khỏi mường tượng xa xôi; còn nửa kia lại khô quắt trắng bệch, như thịt thối đã mục khô.

Linh trà vào miệng, lướt qua hương thiệt liền hóa thành làn sương trà bốc lên, không hề đi vào tạng phủ. Nửa mặt còn tươi sống kia càng thêm óng ánh rực rỡ, trái lại càng tôn lên nửa còn lại thêm phần tái nhợt quỷ dị.

“Xem ra đạo hữu quả thật mới đến nơi này. Chẳng lẽ đạo hữu không biết, đi quá gần thiếp thân, ngược lại chỉ rước phiền phức vào người? Hay là thiếp thân đã đoán trúng rồi, đạo hữu vừa mới thành tựu ma quân chưa lâu, nên trước đó mới chưa từng nghe danh Thanh Phong ma quân…” Ngọc Thần phu nhân nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt sáng quắc.

gian nà.o vào Dương thật rtmă áhp chuyện đ, giữa anThh iuđ đ ln hppá ynlu oĐ thời ếkm,i auqn phần ếb aưhc ãđ gdùn hĐnì khôi, tđ hnhc th đu xen từng vt uq òcn m,ăn tyu gnimêh của nl hơn gưnhn Tn hcnh ganT ,Tr nghiêm nv uyln haò
h Tang t là… im phu hồi c,m Ý Tn unm ànnh tm ânhn câu tại ?b rtm ac bgunô nht: uâl
đến mth đ hki áp!ht tm âm útch nl ôv cd i,mn ut cd sĩ, ôv n tu uqyt nơi tng khó kihơ ma bộc niệm dy óc t,hc ma mạnh, sâu l ògln miu hit Thiên sĩ, ,ưngl iđ trti th nhiễm s áyđ chín uq lặng hình
này ãđ tm kỳ, àgnn ct ưcb chn igi Thể nhm Thần nânh ơs nT luâ. cgN Hp àny nngưh giới thấy phu íkh đủ V cgnũ gaTn vào bc, t cảnh tuy nhơ gnrà
ũgnc ,rtà ođ Về c ihptế đôi ý thân, nôkhg uếN một thân hêmt nTh đạo hu chẳng b,tiế ếuN Hội ônT muốn ânth han.th Tma đ hgne chút Ngc thipế hup gv.n đã tht nnhâ hnôkg l,a gnũc ohgnp chmâ hữu ođ hnge inươg ió:n nỡ hco lần ihC hncé ếnđ ày,n ncgũ nió cưđ hiếpt hề nghnư ìtm uh ìg. khẽ tuy
cuối léo tin, uhi phẫn v cũng cùng oànt Tần mio bình, nTga dn ,đó tb ếipT ar ut bộ. gi éohk ct ếtip
cth hmn.ì giấu che tu tr iĐ ànho của àont vi gcùn tu nch nid ókh ii,g
l il thân hếtpi là aH .ir ah,
cứ việc phải đó gũnc t,nhg umn cn hạ â.hnn với oà,n phá tại v!o nhcyu tại hạ, huP nói cn tđ từ gì tchíh vòng riêng phu khi igi nôhkg Còn óni ca gnhôk thì àl nânh
uhp il mm Tn “Phiền Ggni nhân iđ gTna ti cho nhp: gii vài h. thích
tt nhất!” “Đó àl
nhất ogtnr êThin hạ tu pếki. àl hcníh i Tu ln sĩ ca àh,nh tinhê
thể n,mh sạch tính hoàn dục imn ưđc nạn, tmâ ưgcn pkếi thiên toàn. chưa équt đã Có ưhgnn đ trong vtư qua ma người pé cch
hc tâm ma ma hêint ơc cúl lại bị ma nêtih hin s,ua ait xtu và âmt mà iếkp iêthn thành V bếin am ,hmni ma cih ,h htm piế.k s ihc mni mâx hcai ikh hinêT ti mt ma hết độ iếkp thành thiên hcí tam grnto Mt nid gayn kpếi đ b ,pnh âxm ncò thừa ma tâm ht yht. pkiế. thn cướp
yl oba iv s imô âmT s h biết ibtế ý ânnh gì? uh nhiêu càng cuh ar giơn?ư ayh nb đậm rốt mun ncũg trên Mun yV Thần uđi n,cư ìbnh Ty ln hơn: ânqu phu Ty, àny tharn muốn ếtbi iưc Thy my xuống hn ođ ccu Ncg am
tt vị ?y iúc tọa đu cm gi àh hmok Nuế mt đến hip ntr, nôT còn hnêiT
li puh hnT pl nnhâ ar Tang, nhn Tần chỉ gneh tếin chẳng iu,l nhg Ngc nêl ũngc ym tếign .ý itbế được thành tức là tibế hnp ếcti với
hpu hiện ig T Thần nv hcn Ngọc hàno của inhM ôv Tang thô .nơS nhân Tần nhưng iL ra hnge l, ngùc cđư ca
trúng quá cch ,ăgnb ađu khác, giận. Tần oàv đui ngiư grn Giọng tiếc chỗ hln hóa nên như tl gngi gànc như Tang il tai tnh bị
lại Tâm đã v bt,ếi dâgn giận cưi, hôkgn ,đ Nếu hpu ,d ếth d Thần cB dội, ãđ tth gi ig s cười hoa gNnà ccá ihp gnhc là như đại hpương còn cũng ngày n:ió nở. mnu cũng cao thật ibtế khó. óc Tẩy đi vừa th lực ht uht hcc bèn Ncg hìt hữu ôngkh úcl ca đang này cưđ qu ma âyB nghiêm ưngl Ty bao qu úlc đnế hẳn cm nhân nhiêu…” ungd uáq càng ra pnươgh, Đo sự igng tuir óc mạo eđm muốn
ôtih sgn gĩnh lg.nư hC ưgni khiến đ lạnh gcũn ta
thật căn ar ônT meX đồn hpi ihMn lạc il không ncyuh c. qu vô vẫn
rnàg ý agTn là ihp c uc m nàng im gmin Li bặt, chờ dứt, ih. va liền Tần
âTm còn nTh ar c diện, ưci đã áic buồn già một Nió oãl ybà ti.ôh yl nếđ đài ế:nitg người vy mt nhl T.y hnbì nl. tm gnũc gtôn hngc hnt ra mà ,il nngg kia ếnđ lúc lưng nhân ưcđ ra mắt Ty chợt cú,i hngkô trong này đó htêm nói nhiều ếNu rgtn cs Ngọc lếci thể khom â,đy chỉ môn một phu hc ámĐ ta Lần chẳng vứt lun ly
cb. nhiên, do ac tình c ãđ đó lấn nh Tần tếh ưlt mt dò át nhân Ch màl ncũg vậy. Thần ng,i íkh ơm Đương ngắn thăm h uph b nTag mấy gcN aqu
hải Ln e ưđc Tmâ ihln ih nTh i.l Cih Vmêi h Hi lợi cchá chạm bn rằng chẳng ti ph, đạo yutếh là Tam hn, khấp sao?” tch ê.uihn tv thật Ngọc đã th t “Còn nào ,uh ngũc mình aob lão thần Nhân ohc ca quân gkhôn k lc đni ra nb .nhgop s uh đảo cnhg và ly ngr ưvt àM đối hại. với Đo hNư Tnô ng y,àn hpu cũng Phần nnâh ngt ma ngc gưnc tranh nđh âhnn bnh.ì qáu
tc đt hc nhơ nh àm áph, vài vi gvn vừa nũcg vngà hík oS ca thôi. mi ihk hpn
nht ânuq chính Thân av anrgt phá ali pl clh hnp tốt nT tđ một của mi àl !gTna am ohc yng
đ một uđ hémc vật đám sắt, iol hiểm ìg gt ưnhng pih dùng uyt uđi đâu íhc ihp Thn nigg mạo .y ob cn ma ch người iđ đi dịu nưh uph Đo gnux: âhnn Tâm trên ri có cNg bảo niệm, bỗng iv uh cht Ty Ty páđ àny ar đinh ?iak im
ar tG am niệm?
ra gì, Tâm mặt Tẩy lio iđ ra nc ra ihp ob êrtn đhíc óc htt gnhôk th nv ganng nhgkô Tâm gman hgn năgn ahrtn “Dị yu Phn vi Tang ihun ìth nT k ?ođt ãđ mTâ s như uếN thân t,iếx lão khẽ đủ ,vy bảo đoán yT hnnưg đại glnò t sức sánh cũng hồ động, Tủy? ìg gànoi Ty ghưnn cam: gnnă vật nào nhảy bo t tv hưn Tgorn mấy
clú Tần ưgcn t:ay ngu nph “Xin hpc uhp oiá.g icu Ngọc tối, dung min Nhìn lúc nagT ùcgn ch nâhn trà, sắc nv uhp nhT nhân mặt gásn