Logo
Chương 1488: Đại tiên sinh đã đến (1)

Chuyện dùng xe ngựa của phủ thành chủ đưa Sư Xuân ra khỏi thành ư? Ân Hứa quay đầu, ánh mắt tìm kiếm đại quản sự Hồ Công Hiến, kẻ sau ánh mắt lảng tránh, cúi gằm đầu, không còn nghi ngờ gì nữa đã chứng thực phán đoán của nàng, chính hắn đã tiết lộ.

Ân Hứa giận dữ chất vấn: “Ngươi và ta cùng tộc cùng chi, ta tự nhận đãi ngươi không bạc, vì sao lại bán đứng ta?”

Hồ Công Hiến ngẩng mắt, có phần bất đắc dĩ nói: “Hồng tỷ, ta thật sự là vì muốn tốt cho ngươi, cũng là vì muốn tốt cho mọi người…”

Tây Hoàng tiếp lời: “Nếu ta không nắm được tình hình nơi này của ngươi, sao có thể tùy tiện tạo điều kiện cho ngươi được? Cho nên hắn nói không sai, nếu hắn không cúi đầu, thì làm sao có ngươi đứng vững gót chân ở đây, ngươi không thật sự cho rằng ta thiếu nữ nhân hầu hạ đấy chứ?”

vn p,áđ àno n thật điên nên đó: gNưiơ là thật hip câu s utry nhưng có trở cũng Hứa nói nmu hỏi không cuồng, không?” đ aT ,ta iưc il
nhcâ ,nvg lìa, nên thảm ếngti ngàn một ngã ,cR nưnhg Ân xuống. mtú aH xương đng ygã ôgnhk tóc kêu người ìv ,ihtết đã óc không lại
tc oal đây lp mg.n hnư Mi htáp với at byâ nmu lui Ha òcn Ân giờ ,nhmì ân ưnh điên píha o,Hgnà Tây rc,há b niđê v li vt yàgi cuồng, l v ái
tc Gp ig Hoàng tm h:i yat Tây tiếp nhắn ?đuâ tin tênr
tóe. ra Nió ưtiơ tia áum aH, hn li đứt nbê yat của một ăngv Ân r,i ungt éx
osa itn yâT tai pùh, ânXu Nưgơi cho có Tiện mc chứ? t ig lấy tm ônghk um ichcế mén oHngà đi, ám nhắn yat h:iu
hcrá nhtâ kih Hứa nếđ không ontà óct A b uđa ht .gnng b run nêl ht chế, chỗ hcy mt kngh thiết, nhưng kuê n kgnôh thoát gađn thảm tniếg tânh túm máu ,ry
rồi hnìm Cương oa?s t đm gcn “Ngươi là :nói Vậy ayt êln. Nói hối đừng .hn ãlnh igươn hìt nơxgư nghĩ gn t igơ
àgo ,ar n b iếtth: đã Xuân t!ế chỉ thoát gnkhô htm Sư sẽ chết av ưiơng lừa, ônhgk th ưđc t btếi nghe ht Hứa oHgàn, “Tây khóc
pih thể tth inó hpc nru ingg ươgiN óc Ân không?” ưci ônghk Hứa gưdn hi: ,hnn num như là ta,
ônCg ti đt ra vic chỗ đt, ãgn pòngh Hiến hnô xuống ngột, ht.n ôknhg xảy S ăgvn bt Hồ chút bị
la ếnđ nkhôg đy là nữ hỏi của chứ?” Ứng mt k nrêT oci ưngCơ mình đấy nhi T nà:gn v Khuâ mức sự mt hhTan lên quái, Nưiơg id nmhì chính nkôgh c htt iươgN th h?c oãL
đy nhahn hồ ngóhc kia gà.nHo tm àM lông ita chiếc thành Tây tay iếnb notgr ly tai ếccih
n à!o
ìtm ng mnu có Xuân, mt chịu inag tih ưda ngoan với dyâ cách bớt biết nkôhg được inưgơ, khổ!” Cg:ơnư ta thcú ongãn Sư Ta pih s
Ngươi âm: ar Điền và liên Thâm àogni ri ih âXun ãhy .cl
inếH mt iuđ xuống, cúth igyã H ônCg aH ãng .ra ưnhng liếc ng ,óđ hná mt phản thoát thể Ân hônkg íhpa cth v li agi
như nêb bội hn gnưd thma Lại Tây nig ãđ gn ámd này tm t!a yta “Bảo éln nói: túm oas kôhgn gehn chọc một nhp ,gia ngươi gnđ l?i ào,Hng tia ti giọng lấy nàg,n iL lút
tm hắn a,yt ngxo rơi iếchc s hÁn s đã chặt trnog hi mu hn khóa glno hn uxgn t ghnn tm lấy hpù hákc kiếm ó,đ mìt chiếc hgi đ.t oàv hiệu, àm
thấy pg htn lập iv “Tây hđn cận ra ếpit Ân nhpươg đích mc âXnu s boá đi vẻ báo bi thét pg vy, ngươi n!g ơngưi n,g lên h,np đã đó, Ha ac liền rưtc l lúc tai: lc tc ưS trgon nàHgo, uih s tm kih mnhì cióh lniê
mt li ti nhưng rtn nưhcg Ứng Hoàng yâT đã my,a tđ. văng ngxu nghc cách Thế nàng mt cái, mhc nôgkh Cương rt th đánh àgnn áo nuvg yta gnnà, my ungt ir
nnhah trước. uXnâ sao, oigàn rt dn hi ra :âm ngươi Sư Kghnô Thâm gp đã nĐi mt
ĩnhl tgiế cgôn ođ s ưigNơ lão ìht pl lại ta t ành rntg Hứa ct dữ đi, t!a óc nhìn h:n nhất Ân mt bn coh nhđ iòđ ta ing
cũng hắn hnưcg đmá đngư háđn cỏ. goHàn đmá Hồ hao dc phun ámu gnôC gcn aoh nđhá cỏ, ra àvo bya nnêih lên khỏi ay,t đt Tây Hin,ế mt ra tưi m! ra ươti
còn aso? Hognà có àny un Thmâ :mb hkcú nĐi Thâm…” Đin Tây ìg ml
ànoT tm ónhgc tóc, Ân ếc.ht ltư rt Hứa yd như ti hc cno nhanh kéo nàng, úmt hếc iH tay hộc ra um,á hóc yat nàgn qau một lê
Tyâ mt nac mẫu tay h.n pphá t mt crtư nươv tếpi tng ,rnogt trực khôn ngl ùph cnà ,ipth Hứa tới, yta xug,n đi Ân ccihế tử thi ra lôi ra goàHn một đng bcư trên itg bnê eo
lên: Ta at ignươ mg ghnôk c, aH Ân !iđ ếgit iếtb
nàng, Ứng bóp â?đu ưS ưnơCg trước :hi mặt cm Xunâ ngn,à ếđn
àml bình lné đồng mi iưgnơ gHonà ý, thản il soa mt ngũc nưiơg hỏi ta?” ưcgn ki,a đã Tây sau dừng lút ăn ngưl i:l “Bảo làm
mxe, uhi uXnâ “Nếu dngù nh âđy at ml, hip nói: với để ưS hoc Hn không nlh cl s đưa àl ùnlg Ha êlin chiếc k?gnôh Ân
:gCơưn hyT rượu mxe x íaph ng rượu nkôgh v cáC li mun àngn Hognà lý.” mà nug ngươi cm yâT mời gun th t,hp
ng xem. voà áts ghé Cương
tm il htế cước. Hoàng thuận Tây đá
iưnơg at! b óc túm phía Hứa quay at ótc al chỉ al nhìn il yâT đầu, ta, Hoàng, đu yuqa Hoàng: thể goà nhngư nigư Tyâ thét unm ngôkh Ân nưiơg về thể
xme nch chủ, Tây vì hco ếnđ khác?” ngH cho giao óc gniư mặt tt Công trước óni ,t đng iếnH đã iv bước niưg kinh H ht gànn “Vực :gnHoà bên mun ãih, aos