Logo
Chương 1489: Đại tiên sinh đã đến (2)

Ứng Cương ở bên cạnh nói: “Bây giờ không ra ngoài được, đại trận phòng hộ đang mở.”

Tây Hoàng bình tĩnh nói: “Ta ra vào, vấn đề hẳn không lớn, trước tiên hãy tìm nhị quản sự Điền Thâm của Chu Lang Các đến đây.”

Ứng Cương nghiêng đầu ra hiệu cho Hi Toàn.

Hi Toàn lập tức bỏ lại Ân Hứa đang run rẩy toàn thân vì đau đớn rồi rời đi.

gp chng hyunc ,chká ànthh cưah? “Đã lin :ih va Xuân àngm gnôc đến mt ưS
êTrn ưln nguyên đã v ohT nơi Tâm đáp sau Sư a,r nrg mt xuống hot Khỏa dốc. l t vt pkh âuXn mt ,êmđ hi trong ưsn
iBn.h cơ e lúc vì rngt tm tốc h ca vn yàn ôv .ih óc nh, đã nhôgk hết cảm nôghk ac lý. tênr àyn vô òcn biết kh,iá d ùcgn nấp Sư cưđ hpi th năng sơn gưN óc rằng ch nổi Xuân mức bảo, àn,o đ vì Tht yunH kgnôh ùd tin đến ãg mà anhhn mtì ,tr thần ẩn ũncg agđn lmà Nuế òcn och
híđc b đều i,h nhtâ người exm ,chết thẳng còn m. hp phát đã Đoàn đáp úic ngũ thể ưnnhg ânht Công nih H,inế nv nxug nêb ơhi tx,é nhc ưign gnt lục Ân nt Hồ Ninh nh
thoe vào cũng đã để Phượng ábo Thành, rct xng. gn,đó ànng đng đmá ếtip ýl. tùy a.c ,ynà h ênli àhnth Ân Tại nb Dao ưil gnôhk với haThn hlín ca li gNhe đôi bắc oc dn cửa t x nói Sơn cl ânht ùngt igàno vi nb Nihn Bình hnp nàgN nhac
tại inó mới iig Bây xem gần v, Đây óc như ihp th àl snơ ácc như nyà hết uih nh được ig đã lc Têin vừa hc êtrn cao íkh. dè. không phần ámđ cảnh hoàn khiến htn có gnêik th ãđ oas Địa iđ đã ht nào toàn
không png ha ưic v ingư hip đớn ađng ha Hứa âyT hcc yTâ gHoàn chọc, ánh chọc ah ha…” nnê n đ.c đau ,noàHg áon đã châm ìnnh bỗng n,g nhiên ngươi mt tràn
chiếc ar nió émn ,ô gì, auq. Ngư nihB lấy ônhkg tm tcr Huyền iếpt cnũg
Công :iếHn Hồ “Phải.”
nyà ghukn tng bí nuXâ thể nũcg hmt. ovà lnh không làm àv hitn g,i ưS ô yqnu chắn itn trgon g,i ,ô àum tm ht cũng uàm cđư aòh hpi vàng vệt hln những thn hnkgô đã at mkh tiễn cná đ nvàg như c không màu nhyu yht hC nh iơn đen chc nêtr đni, yth suâ ô
“Hồng âyT ar ri, ,t ogHn,à Cgôn uc Đại bắt H nàng…” Hniế nhis ãgqun: đứt Hứa htt những Ân êitn il b
Hôm il: T là h mò nếđ. gưhnP pđá âm ncgũ một ai yan nmô, tiếng, nđúg nutyr
Ân ìg? “Xảy Ninh ar ychnu hỏi:
ãih ưngl nâuX Thanh nv Lão hâuK sua Tây ìv run vẻ ưS giờ ry bọc, Tổ bảo đnế gnoà.H thấy s Nàng ìnnh óc rất muốn rằng àngn ca och ngdá
Ân lúc H.a gôhkn nc tại ang Lcú xe tngr nih gan Tnìh hắn ca trên đgan này, Ân ,lm n Tây ag,n noàgH máđ c àv ech của ra một đ yđ. một thhàn Hứa ac nhcíh inưg xe ex kih cỗ
như Hiến thể rnu sua dường íchk húct thể Chẳng il đ.gn rõ ,lên t,m ym c,hc gônC có Hồ nhìn hồi khi óc tcrư iãr hcm gưni iah mắt, âhtn hồn, m
à,vo ac ôghkn huc người lạc chm êiln Tử tên vì ưctr unm c mt ếHt thì không vậy gNư cần được. giấy Mu nhận nôhgk hcc,á khác ếtthi àyn nyuH quái t thể ngay ,hùP uến inhB g ũngc hknôg
đến .ht iMnh rồi ,hp â:nuX hẵng tcíhh Sư àny “Nơi igi ghkôn
ohgpn gHnoà cách. b itn tức: gntor il H s gĩhn T thành ra tỏa, yta ntr ta phát đã iđ Mẫu Phù âyT
Thành, nNgà ,ãlo âm trn đi thẩm òpgnh ngưhP ra nv nđga Phượng hưngP Thần Khải âuhK ri nêb coh Tc Bình ênit Hồ Mu T hPù lao ếnđ sihn Tnrog rnytu oaD đứng hahnT oàv ngb Snơ ,nSơ muốn aTnhh chặn iđ iĐ chn ãđ h exm tức qua.” Tỉ: mt Phượng âtnh T hoc chđí yl rtưgn au,q àhn,ht lp tm tc tc cb ca il. ac b ãlo ưnr,gt tc ãhy oginà xin
Lgan ànoĐ thẳng tòa xnug páđ người cnó àm vào hínhc lầu. trên ac Chu nũcg ac ônhgk đi Nnih Ân sân cC,á thượng
ìg Ngư đ Binh hngkô tỏ thái uHyn
ac cm tu hia thế nhận vi gưni c.đư mênh th ugln txé, h ,rgnot ếikn pháp nb giải bên mông hpá íhk òd hpi dùng cth thể ôhngk utht óc hKi cđư
nbg th tìm ô mt tiếng: Ngô đang ơin nêl ihcếc ânm Lngư Cân mx.e “Xuân Tih,ên
họa. i,kến ngay nc ca nnhì tnhì hTy nhc nh Tây kgôhn nàng cánh Nhưng tĩnh, như thu ãđ mig tay mngi, xuống ôn còn mặn lhn vn nhìn giờ hbìn oàgnH ònc mhn nêl ybâ th hk đang đi, nào nồng. ngàn, mặt ùngl nco hctú nàng kếinh có gương tựa một gặp chân,
nhanh ưhn gn, sẽ ihp hắn chút có nghi sao? về Nưg ngôhk inó lại it àM noxg civ vậy, ht hgôkn ayn Bhin uHyn
:nếHi gCnô aV va rồi.” H
n Nnih Ân Hoàng ?aH âTy bắt h:i
mt cũng gkhôn gNya iv hỏi il uyq .eoth ìnnh công hoàc chủ ,nđh có nđhà ínn đã mph thành hc cmâ cả iahk
thì Tây ar n ‘vừa bắt inlê tỏa cgnũ phong ,hacư iv ãđ péhp nnàg kôhgn lp cửa báo ct hhtàn nih c ly pl Ninh bèn àl đi hPưgn hay Bình, giữ! ,onà chaư tnhàh Tây đi, khi ct lc ri ahThn ir T ig nếu v ht ct ghnt một đã khi Phù, Mẫu oab ikh chng hco ra àh,nht xme ia mê goànH cho ob ac v nh bt àl gnàHo, th ih cái ,ulâ phát hn tiếb nhgc hnô pl pih ac
ònc ànoh htì tìm ui,h kiếm, ugvn ,rc Hiến, oàv miệng miệng bốn mt tc ngưi ra ntgù đỏ ngàn Ân ny tùy ming inêv nt Cgnô phun ra tl ra nhg Hồ yat nh. Ninh lp
ioàh hgnaĩ nam Ktế qu ì,g đui aưx ế,đn yàn liền đó sợ tình áođi đến ũ.c iuđ ânnh h àl chng
cgũn ch nhanh, Rất mặt thành ó.nđ ghênhn đích ,m ca thnâ đã ra
trực câu Lang gnkhô ôgkhn osá hki ovà ,b hc ihp iđ Ninh htng Ân Chu hhànt dn àm đến ưlt khách đi thành, nrtu.g ivà ếpit ayb người Sau qua rồi ,Các àl
ncgù rt oá Binh crưt v hếicc uHyn hắn. anđg nâC ư,cb đã gNô trong nàghco iđ Ngư một Lượng
oãl. thẩm ãlo giận mt ,đi lửa cngũ bng tục ghônk nén tiếp trút, vn hc kôhgn Khi Hắn nhp
ayt àv Ha chế, hgkôn nên ut ychun tu đậy. iđ Hoàng. b vi ưdgn Ân đu biết sắp trú đủ th căng dập. ôh yx hnư gkôhn ncũg hấp b ãih sức nghk đng gì khống hkôgn vi vi nưghn hcế iv thẳng đến Tây ,v nàng s ngNà đ nd ra, cũgn
ayt lưu cánh nhtì đó. chút Hoàng gmi âTy cR, ôknhg ygã
rtgn tay đưa gNô tấm úđgn ir ntg. s àl tắc ,ob e,v Đây tth uvt ưcđ ânC gknhô yl Lưgn
Ngô òt Cnâ gcnù li gưnL Xuân nqua va nhn ,yl hai òm sáp ct ,ng ưgin t.ás pl
thi.ô “Vậy Cnâ đi Lượng: Ngô
còn họ nCgô nHiế gin nhìn nha,t đã ,yl ita gục. ônkhg ntêr ai Công nyêgun pđá yth thcế ãđ mt énb nhạy cgnũ máu hình mùi thượng ếHni sân thấy Hồ ưcah cáhk. h Khi hiện H đã hty ,ungx
tás tham nào thể làm bắt v ãđ hápp «Chư Công» Hắn hínt thế ysu ca để đầu âCn ng óc ưngT ac ôcng th ngLư này. Ngô
thành. Thâm hắn sẽ na in.hB paíh ct iph gpiú nữa itn Sư átL nàng ôngT ht ca htotá chắp oàv làm Ân Ha ,tm mt X:nâu xem ãđ d gkôn.h phin ión hay ưđa iNó đợi gn còn nuyH vội, nngà, khi toàn nmh Điền Hỏa txé itn dàng liệu ihơ có ra òd k.ôgnh Kôhng tnâh bối Ngư tay pg at ignh Nàng hc.tú v ri cC
ly nhp lp Mu nBìh tc cho tc tm đgn nSơ ànhth một áhck đ.i Tử bảo nit Phượng hùP Dao là h,hnTà đối cho ý, ar chủ yrtnu hanTh hKgôn
mt mình lại btế ế.tith tm ênl umá ngửa ym ênl mth Ân gtnếi thét iưtơ trời aH “A…”
hi: nà?o xảy hNni kih ra Ân Cuhyn