Logo
Chương 1686: Ma khí vô nghi (2)

Đợi khoảng nửa canh giờ, hai người đứng trên sơn cốc mới thấy ba bóng người bay tới, cưỡi phong lân lượn lờ trên đầu họ một lúc, sau khi dùng tử mẫu phù liên lạc xác nhận, ba người mới đáp xuống đất.

Ba người đến rõ ràng đều đã dịch dung, không phóng khoáng như hai người Sư Xuân, vóc dáng của người dẫn đầu rõ ràng là một nữ nhân, còn bảo người đi cùng dò xét xung quanh một lượt.

Sư Xuân mở dị năng mắt phải, dò xét pháp nguyên của đối phương một hồi, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên, lại là một Ma nguyên ở Địa Tiên đại thành cảnh giới.

hnad gm gn này ìhĐn .gii bao dù chư vưgnơ it đại cả nngà Thiên nêhTi gn t nght hnc nĐìh cnh nghĩa, đn,hì vẫn rênt sao trong
nags ,ng lệnh ưS Tu uc s nên nhử. đang để nàng ònc paíh nghi gp nhkă h Hgn đưc mt Xunâ không cả là kih kóh ãđ Ngya itn ưtng hành ngũc làm thoát, bnê bài vt mồi
nH nit nilh rmt y “Không mt at ta Sư gôknh nêhiT .ìTr nàng th trăm, hnc hta thấy, hngPư och nbê iggn kônhg hôkng õr nràg nà.ng chỉ ih àvo nói inó: đương nt gửi lnih ba àl nhận, mta hênin ngươi h ,inlh ignơư nXuâ nào, nhìn
sao hào khgôn ,c nyCuh ai?” nhỏ, ưS ơigưn gsn ty,a nói: uXân tph
qu .vy ,uđ vn t gNhưn gt yth nngă ý m,ình nưh ta nPhưg rìT aos? othe tht là bn thầm git
cùng nuly ckáh thấy ntoà gnhPư ơgđnư lên tht vẻ ntgro Đại ìrT orntg ngcũ cạnh lgnò lóe ar b. h,nưtg được g ma đứng únt nhào gncũ ut icu ,ôgnc nbê mt nàgn aig nhận ihk ,hết
ncu tay lt,á ch luồng tới, hkí lt vậy, đy đt tm vào lnê thng mặt Xuân một vn Hắn hík gơi ch từ iđ h.n ưS bốc công aty lòng nhiên ct lp htc .pơghưn phun tm cuồn Nghe nbà at,y lin ngul
mượn là nưgơi rồi, ri ta rt thật nió Kếim sự lo ơiưng ta tLi nói: nôKhg ,đi không an. ãđ Vn không phận cần htân Miên chuyện iv lộ ôT
ưgơNi .Đnìh gkhôn đầu: ưgniơ quá ca yđâ, at đ óc nNh tnh nhTêi íkh âthn v pc nrg vy. uih nv hai gdàn àov Trước iưnơg iơưng Ma trọng, gt ihu gchn đủ nêtr k đồng osa nghi ulnô việc .ngiươ đã ra của đủ s inươg at tth sự hkgnô phận không Tnà ơưing àm imhn gưin iph ng êiln minh gtưn lần áhP óni hmc háck, hik Ta lớn ni ìtm .gơnưi ếiuth chứng li nưh Ch giao àl thì đo ahưc gniá nMiê ưgnnh quan, giNơư nhgu vn .ýl ti phải tin hco Honag d để này hồ ếđn ac cvi ôghkn ad
ếtib không?” mi ngnă ìht gì tth ưiơng ý .gì hip Xuân uig Tô ra ac s óc hyuncế đúng đ ht đi ta toàn niêM at ãđ nv ươgđn ,đcư mc oic k mun muốn thì ếđn chẳng óc ếth àv ếNu ngươi ión nĩgha cưtr ngốc sao, ácc đíhc icv .gì nnh cũgn rồi, bếti làm ưS lại: này at ácc tay hce at hC nhiên giơNư đã ếibt ngươi ta nên nói khi im cd làm hpi ,ynà nti kiếm làm gì, s cần úgip cl. giơ phối ,óđ làm àl các ưcn inó Chuyện ênn mxe nưiơg àl hp nào, ònc tìh
ch nào?” thắn aty ôhkng Xuân Ta xòe :hi ngth
cínhh àno khí cm gnNà uq cs cho rồi hìnm công li khí! sng giác hắc Ma hp htcú vào óc nhinê t.m mc lùi ,giưn nôhgk nhận, àl hcn nhđ ôT ulng nMiê nhưng t knhôg tấn sai,
nv nâXu a?os hicến nlhi ,đi t đ nlhi ưS :nió “Thiên óc ihln ìg hui mta hiểu khó
iêMn tth nMêi nhp ếcht sống âVn cn giả, ngươi âXun cl cM unh cđư s thì ngươi làm sao thní c,u cm .c ôT ngươi nqau íchB k àl ghcn hya chạy, tâm âtnh cái gC?un ai sự at đnế cCá bỏ của đầu: ccá ,ìg àl ch ùd ohc htt ếikm tth h,c
gCun môn tử ilo, nti meX Bích tay nhad “Hân naq,u .nhh xét igh chắp hắn ôhgnt đ liên âVn lại thu hn ,àny nió: iáph sách, các
ôT hTgn nói: khi itu chân linh ưgrnt hnt cl gnàn nĐgô lộ Sau hnàn bách ,undg đội.” tht uhp Miên,
Tr nnhì rồi nàng nhkôg? hnm của một hgntư ngnà, ònc nưgơi chất uas không, nuytế yh,ta nv đó s ếhiut hip mt urêt
này, làm số ynà tâm ch nôhkg tm họ. ca tiêu gáns ati ngd óc phóng rằng hik àl idõ ghnôk mhicế ibtế hnit huy qngua ac t,o Pih êbn hiệu, hmc hmc ch một civ theo nó rt nh hôkng sáng bn cl lỡ tí để rugtn uinh đã
đi adư aki ,tál dưa ntâh dây ht ếđn đây, r,i ydâ nuế ôhnkg vn ygan va hiện s ych mt kôghn Nữ đ ngàn m.t cũng im nlg cũng ơưnhpg nũcg aos ra nâhn ôv ùd đ mà gặp nghĩa, áig đã cíhđ tr không
gsn e hnôgk tbiế lnih mà đi biến iph ika ncò nhiên đnế gi nv nàng rằng sờ xác ếuN “Thiên Xuân mt, đột chấm không ,s tma haíp ángs ni.mh vn linh
về tr nưig yùt tm gùtn h.nm òd ir xét lượt phục quanh aiH xung
htáp nnhâ nòc h đ n ob li bất sơn mt ưS gi iha hnn ngoài gnhôk àđ.m mình tìh gì uiđ âuXn cc Xác xung ưgn,ht người hiện gác, bên canh ika iưd ar
lp nạ nghkô đẹp, Nhi. nlu mặt b l tc éx mt ơgi amL cs đ Tượng Nàng hann ihxn v dung giả, kém h gcũn tya hnc ahnn
ý đ ulâ. đến một ni hà atm hết ihln khiến chgn êhTin nào phải hc ênrt đó chuyện ,ngi mt âmt chú đi trí gurnt hcN ati c inhl rt của sơn ,àyn tiêu uit vị ugnqa huy nli gnàn đến ước
uih ơgiưN nhân tm đ là sau “...” mat ràgn nghẹn lú,c nói: tiu N li đi. bách t nói mtr đó êinhT giọng
mộ li ãđ ul,â thắn h,n gơniư nhạt hntg nghĩ nói: nnhâ ý Biết oas? hànn n mnìh nX,âu otgrn ngưỡng Sư
ra uđ Địa ămn shác iig lập nhanh vi hnda đi ìtm inưg, ưmiơ danh nch uđ này Xuân tức ưS ógnch thấy. nch téx, yl sh,ác ưgin nthhà nêTi nđg ngnh tu nihcế htam quá đạt xme iig nh kôghn
ngươi hniếc i:h Nữ của nió êi?nuh đó bao Thiên ưcTr nhân nìĐ,h nưgơi đi nào ucth hi
áhn t,gnư lp s hânn n,hìm chẳng ưt n?hm uys Trong hồi mình ra nh l n ct mt v chút hngi gn lộ ac hncíh ika htt
mt ,gniào hạ ãĐ ncũg nàng, ưS ir nên ếđn ácc thì thắn ov Không vgnò cth.ú vi cnũg Xuân gnth: người nght ión không òcn
ib Được mt th r,i óc ươing yncuh phép phán, dit phải ôncg t,a ungx, là ôv ta cấp c hTiên an, ac iThnê ưgơni ir ct .ukh uếN tm người coh tay nyga tth daư êtnr ngươi nìĐh, dây ích.” cr am tha ,hnn n:ió đã ca kih ơhn uyln Xuân cũng gếit Hạ Đnìh ếđn sẽ .gnơưi ov gnkhô qu l, àđm cũng êthm igu vòng nhìn Ngiơư ta tu đgn