Logo
Chương 1687: Sức quyến rũ chết tiệt (1)

Quả thật, cấp trên có thể để nàng Tô Miên đến đàm phán, chính là vì muốn thúc đẩy việc này. Nàng chỉ còn nghi ngờ về thân phận của Sư Xuân và quyết định của cấp trên, nhưng nàng cũng không thể thay đổi được gì.

Giờ đây, thấy đối phương phóng ra Ma khí trong cơ thể, chứng tỏ là ma tu không thể nghi ngờ, nàng cũng yên tâm hơn nhiều.

Dù vẫn còn chút nghi hoặc, nhưng nàng cũng đã chấp nhận hiện thực, chậm rãi nói: “Mượn Liệt Không Kiếm, tự nhiên là vì uy lực của thanh kiếm này có thể chém cả Thiên Tiên. Có kiếm này trong tay, việc cướp đoạt lệnh bài chắc chắn sẽ như hổ thêm cánh.”

,iếmch hniM trở nNh hi gt ncũg hk khiến nt đi tm yâđ ođt tình. nên Ha ôv htanr àmL gcnũ độc thật nTà .hnĩga qu vậy rìT thế nđg hutếy Páh Thần Phượng rất đầu, cvi ctưr Ưc d noHag nưh tâm
gì tngor Hoang nTà giơưn vi ácc gànih tranh ch Xuân: có hcm hNn ayt ,ưniơg th ònc ácc nc vậy ưS im nĐ,à nằm iha áPh m Ma mạch khác?”
một gom mi dẫn mã hc voà ít Uyên nhân cC nv trcư oas bảo ưnơgi ab nC nnhâ hpi yM Tô ,đ mã .hôti nê:iM nghìn được.”
ànT hiun nNh ùd óc àl nh gcn ôghkn vn phải sao? mex nòc htí osa nDgù íhk ihơ nếđ ishn nĐà úgn,đ ,cth iknh ưS mở đâu mng tuyếh htm v?y hip ht óc háP nđế lạnh, nc cht “Không ũcgn hỏi: Vì aM người nagHo mt uhytế làm âunX my
nứt cC iCh àNgn êUny náu ngia hắn, aM b rồi mà otgrn vào đá sau al phn àl píah nih r,a ciếhn ir c vì mưi vn đó ưcđ ,yta Tô hút Uyên, v Vị ovà tm ón vị Ch ntếi àvo hc đánh dùng aM tm v ãyg loạn áph chính nd khá cnò cV, lại, ív thành ht ioga ba hápp ngón chếni nàng n.gt Đa t khngo ban írt tế mới tya nnhgư iMnê hiC ,ynà n ôhngk đ ònH iht với nó, này aM Ma tếbi năm hành đá, írt đá nt huyết uđ cuâ n nói: aĐ. đó nói rnt hòn c hòn k hnhì khi đo ônhkg hmn tm tír khi t tròn nôghk tđ hpáp với ehk bẻ trên đa uư,l có đhc, này khó otgnr đi tm nt hâtn. ưhn nó. ekh Cc nĐà cC hek hư định. vơnư không của éphg thông b hư t Uyên
là có aĐ, gnn tập ôT tp tìm ng: cC tế mlà lệnh Có ếđn yht uếyth ãm tự Uyên đưa thể rTiu .nĐà hânn rồi nMiê ùdgn th hct đ có Chi ruti nói bài Ma nhnâ .ãm
nghe n,heg nĐà Đmà đu Đàn, là ta Hóa hóa Haó à?” Đàn s,oa aM hcn àl Sư là Ma thứ Trì đây ih: ákch thì Phượng uXân igi thì tbi,ế bèn Ma aM còn đã “Ma người và ln còn Đàm gnhn nh it,
Trì ghnkô màĐ Ma hãi rngto ẩn iknh Đnà ?ư ói:n hPgưn óaH Ma ánu sao? vậy aM nghe đây ihp ànĐ
h,kcá hgknô ôT ếbti à?” aM ac ìtm c vị đo ngết,i mt mi tế cưđ “ồ” t Sư àĐn nâXu a?os hi cáhc lại Ma cũng Nió “Phải th utyếh thực trí iê:Mn aM nĐà
iĐ nói: nôhkg cc mêht ba cửa ònc oàv đó nói Sư cih àl ĩd soát, p,h hcác Ma ,âyđ hẳn sở cvi nguh bất tnhí Ma sau huyết b vn ,Vc gđn od tm àov ùncg Ma đã àvo khăn, âuXn khác, voà nl tch ođ hơi k ổn, pih hồ Trưc iph ovà ùrgnt đẩy?” chiến ynà khó tiươ tiến mki nch sống heon lối linh thúc đưa Vực
lắc yđ lhn ch vị đầu: àib, tír để àl pgiú giNơư ttyu âđy đối cpư gưinơ các noà mt sứ ânuX vị àghni nthar nhé.” huy vc đó nói nđế đừng hc ưS
aM ugi ôhnkg đó Hóa cV gntư hĩtn Ma l,i lạ.” iG ig ha yâb đây nĐà là aM ođ có che sự ca Đ,àm Ma nmh tugn ưTcr ta gì ncũg biết cgnũ ùm nhgĩ im páđ: trí vị bình thật do Minê ra Ma Đ.àn
suy cngũ Tô này gniơư àv đoán, đây cũng ôv kôgnh “Cái thì ích.” ihnu at ên:iM at khgôn rõ, nghĩ chuyện nnê hip
Đàn cưđ Ma mt để ìmt hay Đàn ihk cũng ôxng h tyh óc áckh mạch triệu aqnu yth hyt ,ra gnrt. m có cnah bn ngăn kia nên thể àvo thứ Ma mt Ma bn Đàn, aM hi hai một vô đ mtì Ma cưrt Nhưng ơưĐng coh hnkg?ô đi niêhn, cùng nếu áchk mở pcư àĐn nên ra bn c,a ?đot h hai ai ht Đàn ìmt ig ikh at ihk trước, Mt ,h icv trước àl chúng nc cmh h
hìt iNó óc Sư màl nĐà nôhgk rồi, người ra hỏi: vậy?” bén hkgn Ma yth Xuân tìm đnh cách soa đó, đã yhn li ưtcr đyâ ếnu điu nhn cáhk, nưh
cmh ba sống htc cùng htt àvo .v uhếyt th.y nh h uQ im níht M:niê ac ngôhk aưđ tam cáhc ml cuối đủ mà ếđn th àĐ,n nb đã có togr,n aM àl ưnnhg tưiơ tmì vn ca tng ếtk rcưt ưđc đành vào, vẫn tgn im họp linh aCo qauy ôm khăn ùdgn hkó pih quả t
tựu đmà àl nab lời đầu. iig uth mn đã ó,đ chỉ nàĐ âhnt v ut Ma đưc trong Ma ít im hcnâ trong mà.Đ gưhnP nơi ,màĐ hci ngr ca ch đạo nnê đầm Đàm Tương tbếi gi nư,c trí.” Ma ch ưnc àmĐ hC một Li tại mđ Ma số ưcn Ma thành aóH Hóa thuyết thc:íh nđ ntorg Ma cao tầng ortgn rnytu mới rìT Hóa t đm ruynt t aM luyện am
cửa êbn nhận ai hưac có h đ hoàng .ac níhch ml tức ođ,t có nhưng ola rgnto giành Xnuâ tnà Tìr gùcn nòc đ.ó tứ cáhc khác àv phương hiu cưtr ìht mới ànĐ kóh có pl Pgưhn ôgnkh ,ar nđgá hiếm đgún hiểu xông hmnì àby aưđ được thì hội ra aM đ uci y,v khăn pưc h ơc Sư do đưgn ht kngôh ar công đối ra Niưg Ma ngcũ ìtm vào tư m m,t hnìm là m c.ch Bên lý th à,Đn đi ý hnl thiên
th óc ênb tiếp óc Bn óc nb ón tìm đoạt id truyền cn thống hC ig.i ođ, là hiệu óc chư Ma óc gnxô oàtn rct ob, ac ta ếhcmi ta b thế. Ma gtron rcư,t nMi:ê ai thứ bộ tnh ly htm nhận t ànĐ t Đàn s nàto được Ma tàn hnl th và,o ,tya ưu thy aM chí mi trong. nrtgo Tương háp nihên
kia othe uhk vì chỉ gi i,đ uưgN Chi trnug ìv yBâ bởi của uih phi mât đi đi nơi uhy nh hn rưct gọi cnihế lại soa óđ cC âTy bảo vực .óđ ãđ aĐ v phía là Uyên hướng
áh,ck ra hi âyg hki ngốc unế xá huyết thực, cniếh óC Xuân hẳn icv do grnot không chm nhn kẻ gnùc ơiưgn ca bniế đẩy Đại óc ưci: nàhth nàt hợp tay, này. ácc ngươi mếik .ra bt các “Nói thúc chi mi ìhnm đ hip thế ách.k meX nếđ mạch áchc chỉ diễn cuối cũng nhgôk Ma đ,yâ ácc knôgh th Nhĩg ichếm átc iv ar ,ar hmc tự độc cV
hínhc mã, :tngiế ta yđâ my li sao?” Sư làm đ huyết ghìnn bảo âunX thực là dùgn nâhn tp một Trcư hp
oàv thực Ma â.hnt .ưđc phá khó Ma àl lại ihếtt ùgnd áCch iph là sắc Ma chất hpgno ut nàĐ bén đ ênM:i aM unế m hhncí của đ hppá ngôkh nylu tm cn t lập, tth t t yta vt nìmh tổ, cần Ma ép ch không ytHuế nổi thi thì cửa ôT ìg vỡ.” àĐn ấn gcnư ònc hiện thc od