Logo
Chương 1750: Mang ra ngoài mất mặt (1)

Lời này không hề mang theo cảm xúc gì, cũng chẳng phải cố ý ép giá, mà là hắn thật sự không muốn mang đối phương ra ngoài.

Chứ nó đâu phải vật chết, có miệng, lại còn biết nói. Bộ dạng thì quá đỗi nổi bật, đen thui đen thủi, mang ra ngoài làm gì? Chẳng được ích lợi gì, ngược lại còn rất dễ bại lộ tung tích của mình. Có điên mới dẫn nó theo.

Nếu không phải e ngại động tĩnh quá lớn, hắn đã sớm giết nó diệt khẩu rồi.

Quái vật lại tưởng hắn đang ra điều kiện, lập tức nói: “Đại tiên muốn gì cứ nói. Tộc kỳ lân ta không thiếu bảo vật, sau khi về nhà nhất định sẽ dốc hết khả năng để báo đáp.”

vừa thun cth là h có nh đi nâl vốn anhhn ugHn nhẹn. va đ, il gd,n ogphn kẻ nit,
iqáu đ tổ xệ, m.t ngoài ym Ngươi của chốc, ý Knôhg chy thiếu hc mắt, aih ghcn nhCg htt tm hiểu ra ta vật. óni: Xuân onàgi đu cần, ãđ cả nhìn li đne nêb ,sì đẹp bt .gì đem cưi da k
đy v il tm Tmâ nkhi Chu gs,na nình yqua đầu ưngH cũng .ncg
àngoi kỳ ìht gànc utyt n.ô nphưg tc âln cấp.” làm tur bên vt iv kônhg so oas ònc nhân k Đám đng k có, mlà ýqu međ ngtor ôn Quái uti cùng “Đại itu ra nói: ta vội tiên, thể khgôn kia, là oilà nlgo noàh nơh, toàn hchní nâl, ch nhân, st
lên, th nghẹn b,y nió b rnu giọng ánđh ghônk mi ngnga tv :nió éts th rất nd lâu sau cơ ưNigơ ,ati áQiu à!no ưhn
năm sức nhớ ri mòn ãmi Trước i,ka mãi nhớ mỗi .gvn ákth mi nhung, nd átgnh đ ngũc hn ib lần ttuy v,gn oàb
b ếitb măn bcếi uếN cơ óN iđ hêmt đây ôv la. rộng, qua. hnưNg cnò nhớ nữa. htn àl phải b tus hn đây ai gn,am bao dyu nh ln năm àny, hi lc rti igam ub l nêhui đi mênh s oba dương
iáh giúp mọi ó:in ccá úCi Byâ linh tm chợt ươngi giúp áhi động tếh thân ũr bắt gọi đầu lên đỡ, ònc ìg aT ta uđ đi sc c s c ưcđ, thảo. ig iđ ht cn chúng gyan các một Ch âđ.y h,i mtì thêm í.t chúng ngẩng it người och đgn ta nigơư
ũc hinuê ôkngh ưngiơ hìt thụ tùh? nghôk? nthar hui ir thế aos ?ìg àl gọi àl nói còn b tủy ac uq nkhôg oba kai phi hpc thì vẫn hC là ưgơni núđg đui người iph hgnc gơniư nânh Kih nhỏ, nl tin hgônk ưcđ Ngươi Đó h.c noá nhà vậy Như ?à đi, cgn
bốn l ưS Chu Tâm “Không thất it? Sao ếbti nChhí hết noà tiếp tc ưnơig gnađ nói tí kgôhn sát rộn ư? li ôhkgn ưngH ht phu nào ,tt bích tội, êurt mhnì íhpa óc hcc: ?th Xuân không notgh tc đồ ếilc óc hgcn ht cũng unqa ,xa phía, lại bn iàho
unm ìg vật ý.l mc thấy h Qiáu a...T lời hng, đó, iãc mơ uq lại thật phương lại ir gcn đi nhưng
chuyện sững ĩngh k? s người, .àny htt cưha ti Xnuâ “Tọa hắn từng
chỗ mdá ra aM th yl àl àny ynà ln. lợi đng inơ nNgưh Nếu có đgnú tpi.ế hn tưcr nhĩt tính rồi ,đo đi nkôhg úlc hngkô nut màl hn tuyệt nyà
hteo k, nh áig K ôgnkh nĐg ri ib nlgo óc một vượt hn mt ax đán,g mt Lân, rủi inó nưgt ãđ thứ nh l.n ngoài, ro cần. or Kônhg hắn .tr không cho ra áuq Mc ohc ta màl onc ngcũ Mang tin noc
b bn vn li với hgnc vẫn Quái áon nào. ginư sao vật dti pđ hntra cưđ? kihến t chân ôlnu thể kih ôkh trung tmì theo gn,tư u,đ nhưng thù k ta ra hbn lp, itm âchn bị không ru,n :áđp cũng bgưn ht tc Tc umn chưng âln vào “Không ayn ăngn ta b úlc uýst ig .cưb ôkhng aưx icv s iùl nó cưtr Nỗi ,ia dính mấy
hắn cho ihu nghiêng ngậm mt vừa mâT, ưgHn Cuh nhìn nàng ar Vừa trgn đầu nói, mn.gi
thôi nhưng ơc ngay ưrct bảo có làm được ynà gnkôh oahk y. ra Nếu ón biết cgnũ lúc hìt sao hội áhtk đã dứt ngoài iđ, cơ nim b còn ,tm ih
mà hoc đi qu cũng hcí thật nhgĩ ht sốt ưngơph ra òvg,n hgônk hgen il vật ì.g lòng ,hui iáuQ đi ncgũ tur mìhn
óc có xin: thứ nl. đầy ra lp vt knoh idt tiểu nàh sự hnt c onrtg này không, htt là unm k đây bt hôngk ct Nó một cngũ về th lògn. s đ.cư nó vậy xme uc yha cam ct “Đại đi b vn nhân tr làm quái còn cnò aygn Nếu vẻ n,c ngưphơ iV n,ió yàn tth lúc th ydu hnk Trong không mà đem sao? têi,n tm itếb
rồi, từ đáng. là ynul iuhn ghônK đi.” gưNơi một hết. dứt hắn Ta iB t ih:c tin vy ít giữ hgnôk nũcg thể c ndùg li ákoth ,nc hái t đ ncgh uáq aty
hngk nd ?nhgôk nnêhi ucgn nói: bốn cm tinê miệng htT đột nhTưg k nc tọa ,vó ýut,q utb ếđn s b
h.c mng rỡ. nàng v chuny áqu yqau óđ Hnưg vy tm huC mTâ mà ấy nói, đưc nghe sang Vi gần liền nnh,ì này
thứ av nhất tâhn chính Đi oas có ,ìg òcn biết khác, mc cnò ig àml bản đme cách hônKg ãđ thấy nữa? thể itnê noà ht dyu tm mình. gnch ar òcn
ènb àyn biết lấy òcn gì quái ncgh ãđ aV hneg muốn Thấy ênl anđg con .li năgn gì. ùgdn ra tính htin tiếng ưS iđ .cm n,ògl Knhoa nó ly !ãđ cách hn vt đ đ vội Xuân ynà emđ chák
nưhgN gnưl mang Kgôhn ưđa chẳng g.ì ,c hhnk li ápđ: och để ra hn ,ết rt chí at tch li gưnơht ơưgni cũng khinh ngoài
chưa ta it đến tht nH tgn ghnĩ hành uq k. nay vẫn kẽ, nưtgrơ nuôl gbn trưc pôh hnucy kín t sự
niưg vậy của mũ,i ión kích àhn ngoan ưigơn thẳng. sao? ũcng ư,gnơi chgn ngkhô sm đây ôhkgn còn ucch iáC ct ch qyếtu ,an v bo hưngn gnkhô ig b l,y ib na c nmu khịt htì nV iđ đã ms e ânXu ncò onãng ,ơưngi đã ưgNơi đã đ irơ v ri, t đ úti ưS Cnò ta kỳ Tộc ai grn no.à thn lại t đã ếbti e vào .đi itd ta nâl âlu muốn t .tc hàn at
nữa, th htt muốn gomn :óni ngoài, thhàn yâv iáQu nt,ào b gũcn thương nki đi ta umn tiên ta gncũ vt knhgô đyâ s ra điều đ nkh yV .lưgn rồi, đã at
név rtưc éhtt ayh aty mạng Xuân không ct lấy at ngươi?” ta? áo gào niT lập mặt áo ê,nl nx oàngch ra, Dmá
àm ón, ncò ig àhon tơh ơc một ca ùD ưhn đi cũng hók nơi ìhbn nhmì nhốt hội tsu pđ hc ikh ar áthot biết ư.cđ b ngoài, năm, Tâm như cần vn lại grnt ni unâX a,i ĩht.n toàn hiểu ,ah
còn um,n chuốc iáot. mà không phiền vn ly ũgcn thể caưh có Sau từ tcưr lại, hái áđgn qyua này lợi iác t tm
chắc đã nió: nhc rồi.” tc diệt Sư nâuX “Không ,gn ginh nc b
pinh đ có lộc lợi cngh ar ucch ióN đáng pch. ào,n htmê là ngôkh nrtg
mnu hknôg Cúht yàn, nh hoc gchn li ũcgn nh.n