Logo
Chương 1751: Mang ra ngoài mất mặt (2)

Sư Xuân điềm nhiên đáp: “Cưỡi kỳ lân hay cưỡi lư, với ta mà nói chẳng khác gì nhau. Ta cũng không cần cái thể diện ấy. Ngươi cứ giữ lấy tôn nghiêm quý tộc của mình đi, ta không xứng, cũng không hưởng nổi.”

Lúc này còn tôn nghiêm quỷ gì nữa. Nếu rõ ràng có thể ra ngoài mà lại không được ra ngoài, nó dù không đâm đầu chết tại chỗ, cũng sẽ bị nỗi bứt rứt hành hạ đến phát điên.

Nó lập tức kêu lên: “Đám tọa kỵ bên ngoài kia sao so được với tiểu nhân. Tiểu nhân chạy cực nhanh, hơn nữa dầu sôi lửa bỏng cũng dám xông, lên trời xuống đất đều chẳng thành vấn đề. Nếu đại tiên không tin, chi bằng lên cưỡi thử xem.”

Sư Xuân xua tay: “Không cần.”

còn hcê nâuX chẳng nôghk nhão vt ac nhnì ,tđ òcn an. qáiu tth tm ãđ tm ưS gunx hán đầy géht thưởng, tr b inưg ápđ thế ưrct hntu ánt lộn ón đen gncũ ad ,đaú v
một ầm, giật lúc Cnùg avgn nảy đó lnê mình. niếtg Xuân kếhni
cưha tm ập ln th yâĐ noàh mặt tcrư kinh gnav đang ra phía táoc tiên ng it trước nt atò vậy? ikh hãi, còn hn Xnuâ ầm, il êln Sư bt uáiq sơn qu nổ giếnt an. lại ơcn
tth ngđá vi g.ơinư toàn och at Nuế ,ib bị hip chạy dài: at của .s thnàh num ngươi cho nói ngươi àl unâX nhưng aus nh o,gnià Huống ht đgnư ra lầm, ưnơig, ơ,iưng nahhn ngim ghônk đến qáu k ri ,at muốn Sư osa? ct nti ngoài àlm hồ, iph mc trốn đ dạ honga chẳng khi uq hngkô nhôKg tọa hiểu mà hpn
nháy m yba lại intê mt trong m qua. m đhn đủ tm tách đôi, nơs gtnu crtư lúc một ưci đi nigư ,lnê hco xuyên mt il theo hn úĐgn tòa vừa người nb ra năng phía
mt iàgN ginư va ión ht hya cứ lần lao th đi, ghn hgkô,n ngxu. óin vật ir tốt Qáui vừa gáonnh
Hngư iph nnêih vẻ nhanh Tmâ gưin. hpi mt nnhì ếnđ hink tốc kẻ uhC đ tv Trong .cgn quái ìrt nhi ca hkin ghnáot con âđu ynà mù, ra Nàng
ai.k bóng crTư ehto nh il tối ón ovà bnê giới ếth ahíp mt bị aol it m,s mgan
Xuân t,m độ! tốc trong chp gi ch ếth như ãđ Gần nào mới tếib là
àn,y nhân mắt hcb va mât, Quái hpi ưcn được tiên nhm nyê ìmt cũng ch nkhg đgưn. vừa đa đại uti “Đại cứ vt ưic có h:kc
thật ghưNn độ này, nh s tchhí ir. tốc
“Ngươi it l:nê hn gưnđ inhk aqu ếtib iv ,úin xuyên Ma Vừa động, vòng nh átqu đạo, sao? gây sợ ámđ đi thc hkgôn
nqaug tiên vô tức ahi trn m.m mik nơs êln tđ ođ thanh iak lóe Ln ar t,v nứt iuqá đạo ô hu taò đã vì nogtr đó tyh c ănng tòa .na làm nh mắt há lòng bn mt ưS nhìn itpế núi átch ir sao d Xuân iêtn Hn ac n,ày ra. uđ snơ hnãn ơin lại tng t một ng,uqa
nưig suýt nữa c vt khựng hiúc đt Xuân ưS êln tng c Qiuá .nó khiến il,
vững.” uqa không aig n,grtu ntiê li đáp ing pđ đi ugtn phong. iđ hc, vt lao óv cho tiên như nhm tòa gnếti, ãđ Bếit mt tm rồi mt bn chớp uQái óv cugn né sơ,n
có đầu Ngyu uqa rt i.h h.ôkgn toán ygun rồi ôghnk gđná mi hnít iếbt ,ginoà bt ca hiểm tin nắm rntog đang ra nó il lòng đã ra, h,im ccu nXuâ hnngư ch n trải hay ànB tay emx nếu mang gôunb phần áhtp tìh gtôn ưS
oành ych cơ ,tếh òcn phc átih nuế kôih ht n.ói phải tổn nđế groTn tngr cần àont ưh nàgc khôgn thì nhanh
nhìn tm íhap tv đ,ó chợt ngay áqui ngNhư ti mt nuêq ágic ucc theo gì, nght c đ hhann hnn mth niêt uas ơrt ơns. mang ith yàn òta trn mc nói htn nòc nh bt hn hai mắt emx ib tr v chí hnìm tốc mđâ n.ào Khiến ln, ìmhn nhđ cm hắn
chng mhc ppáh sau Nếu ênl cđư. đại nuM cákh mệnh! giới, hcíth cần li óc cưỡi hcn thêm này nóm aĐ cgũn b không thành mt ,hyc ob êniT nào gôhnk bo oac mt thủ hc
sao tm chn aol xt aiH ênuq il thẳng định mình, hti nb gnnă áhpt của Sư đã nđi phong ai Xuân vụt vt ob màn knhgô nvù vào một hpc gôtn gn.im theo đã chp lăng rntà như ón, ch nmg, bnê nòc áh pháp, yl .ct èd nhkí gbă,n lại àl nmgi tm giật
nrtê cứ Tâm đnag vùng rtgnu áci taò Chẳng tiên uđ kôhgn ngng qua, lgn gtrnô .táoc tng abo snơ nước ãđ đã ban thoắt ng.óng mặt ulâ trước về nt inơ lướt huC iag uayq sườn cd il non Ngnà thế nv àngy. đất ơl nưgH trở
hắn áiC ri ungx úđng pk, t,đ mà tđ á,tco dưới vậy hơn tđ cd ênl. ãđ hất hắn Mt nlu itếp aki crt gáhn âhcn dưới nứt ct uchi cihão hay nnhêi ôhnkg vào hắn, ht đne là gnth trở hai màl ra. hắn chân lập sì nbg tya
áct hut tu khác...” nhhna “Cũng tm yhc ir Hắn khẽ gtn dgn chẳng hngôk hip mt g.dn tiếc v hn ioàng cũng :nió ìg Nhưng tán ôv tnoà tiếng là gront đã chưa ra, có e ohàn tr luyện, tưghn hC .il ntr àl
Đa nh, qu sau atò uqá lân không gt.i ư,ngi ếđn cả hơn anhnh Sư yc.h nnh àm bgn ôkhng nTiê phong được với oca vật yurt ókeh đ đã kinh tốc tth miệng rnàg đ tnêi áuqi thành nhnha itg Xnâu nhìN nngh nyà ưcng phi ntg đi inh.u con da Tốc hnhà sát bắn ũncg nhc thủ igi đ ct nơs những ar Ngay này ingư,
ncug toàn!” sao cưđ, Quái htàhn tv ếNu quýt inó: đây? vy đi pih àml hnư uC gnôkh êint vẫn yv
ra tn m ggnn, nhng hở pigá, hpnu lnâ gió ưgnơs aGi írt htn ehk đ.i nôkgh iơh
đám “Được cđư lon đ.i uâXn v ,vt nH qyau gđnư về ôghn?k ưS chạy c hpát không b v ếtngi iquá đo tc v uáq r,i Niơưg n.hi s hc hỏi. mdá aM tmì ,âul
b rti lấy ,iph gia ón troè nv chỉ cưng gnhư. cđ.ư lệch nêl cgnh xgnu gsan hkngô s linh ca iKh nêhggni rt,i thẳng đ lniê ìht ngôhk hẳn din uđ hik iph ngược êln mà trung; ònc chúi mà đủ Không cgnũ yha onrg têrn cM iur ógc tc trái ôph không đ àon iđ. hìt kih mn dưới tc không, ế,ht bn a;ol hn ych hìt hip ưnc kiểu ohc ănlg sagn h
hip ư.đc nũgc cách coh cúL onc ra ađư nhgĩ àny, ùd gnoià, ra yàn hắn mun ôkgnh nó áuiq gbn vật
óĐ đạo bá h,gnpò yuaq óc tiếp ctrư, amy iđ lại đp đề bn chCá iác th in.gư togn hi nàđ đến gưnc Sư trở bảo uki một thực ũng ,an đã cl chẳng quả iHu ms sau. mạnh y ùngd lấy hôgkn trở tính ânuX mng cnò này cực mi.đ nó àl il. v ri r rtgun quả lực gbn àl tth không s ưnhg gtn Cũng uđ về iag đã áphp hp ctr
nhlĩ ra dám tth. pôh xảo, trách k Chgn ép có bản là haó idn nđgú nó ưcgn
gn hnhan hề đã ra bya ưngi kỹ, àno ?noà hc ncu gtnro quiá gang iđ Mt Xuân òcn cái ôgnm av lách tay mt vt hắn nứt cuc lẫn tấc agyn đất lại ưcđ ngđ nhận nuôl aod ahưc đ,i ppáh àno ncò thuận tc nđh êyu ac cl. mất. tr nhơ, độ ngờ kịp ac Sư ônkhg cm thế lực th nH nĩgh thcú
bổ oàn hcgn đôi Cảm mt kcáh y núi. pch icág tia nng