Logo
Chương 2192: (2)

Chỉ có kỳ tài trong thiên hạ mới có thể lọt vào mắt nàng.

Chỉ là vào lúc này, nàng lại không nói ra lời ước định như vậy, nếu dùng lời ước định này, thì không còn là Lý Chiêu Văn nữa, là tự tin mình nhất định có thể dựa vào bản thân để làm được những chuyện đó, hay là nói, nàng kiêu ngạo như phượng hoàng cũng lo sợ Tần Hoàng từ chối.

Hay nói cách khác, tâm cảnh quang minh lỗi lạc, cái dã tâm nuốt trọn thiên hạ đó.

Là điểm giống nhau nhưng cũng khác biệt giữa nàng và Lý Quan Nhất.

mt ta ikmế! “Ăn
uCâ chuyện ãn.m như êinv ioc
cui iNgơư giành phải hntg chiến cùng.”
gnôc Việt ghưnT lcú n,ày yutrn ht ihNn Nhi. hoc Còn nohPg iTêhn
Trù đi mặc hu b grTnư cho ccá ôV vic nc. nôT ăVn uCihê hnuc
đội là tm nhhì gđán .s Đây k cc
cnò oãl uđa dày “Dạ !na hôkng
trin mười úcth tử đuổi .ir itến cgùn oãl cuối oteh óc nă,m cũng nyhuC hơn
eKhó ,git đưn,g lạc lạc àl miệng giật ô.iht đường hc ión: “Chỉ,
ra ươigN tihên .h áith mở nìbh phải coh
cho éb hn hạ, Long ct giờ. ,y ht tr tiểu mt ct àny urynt igi y nêt ưxa dcư aoc dhan ngôi úlc niD Kình đ Trung nàhth hco ht Năm hnt phát átn thiên đỉnh by ơC bé ơns n,h trong võ ơns nôcg tướng cc ưs íXhc bộc ênt nhỏ miếu aus gcôn tynru
uânq xuống, Páh điu uqnâ đội, đui v ngày cui M mình, đi Thu khí thN cũng xếp Thủy. Dung Quan Ba việc thm Dung x động vi gnùc, ps Lý tướng bn nlĩh vic ácc b binh bu ýl nương unâQ đi đã Mộ gia, n,gđ htì của sm
imếk bím snâ auQn kiếm Tyru oal aih Páph, nTr il cm gia, onTrg ,tuếyq g, íahp chân Bộ Thất ,uti năm ásu Tnhi ogknh Phong một min ũ.c ac là ,cót pđ tNh Mộ gia B v tư,rc ípah một buộc tya thanh õv ýL ch Dung
iuCêh ýL t đi. ir nVă ndgu sái tiêu
không dặn dày môn. ht nCôg cũng htín xuất như quá danh gnhnư thân àl ,hcc ngv coi
Trù: gTrnư nTô
cuối ùnc,g iuC g.ùnc
ôTgn gntư htn Ba Tnh là vị iưmơ đều g,Bn gnưT đầu đứng sư.
“Ngươi onhà gynnu tâm mình.” nhàht hip ca
êln, nụ nuyg àlm Tôn Chiêu g?ì đu nu,qâ cười hyt Lý gnươi ac đyâ ìhnn Lão hmi gnng “Trưởng nưtg ă:nV
ar ayb pih bay, phía il ưcb tm chynu, rủ quếyn mặt khí iưc phần khó ũv têmh h,iơ cht tnorg yh,ếttu “Võ khẽ khăn.” nh Hoàng, ngNà nhàng kuhnô tóc nT nhìn đôi ntruy xuống v ivà nhiên ht ahn chuyện đo liư mỉm cũng ưhnpg bgn mt óc chgn bnế:ig ,nói đó, mai trước,
hngĩa ha!!!c hp a a, loã A
tya vẻ sẽ để tm y!l nihàg gếbin xau yat at bản lưng, vươn nhgn òCn Văn i,l ư,gin tiuê oàv thu gì thần đi chắp thái hia avi tan sau t xoay siá cái, muốn, Chiêu dựa ũv, nhiên anh i:ón tâhn ưli
ra chn kia liễu, tya tm của ưnc ư,lgn il cm iđ dgnà il ayt Phong Nth Dugn git éb trn Thiên tibế Quan tm ,Tyh nichế mếki chắp lên M cm iếmk b.é nua, pt ,mla oal d lớn đu. ula Lão k,iếm ênb g bào mặc Hnàog õv tr cnh Tn usa rưgnt ayt Tuh già h,p iVt oá tới. quyết nghĩa àchn thấy hc xanh v,
ếhcni uthn c đ rưtgn ếc,th Thường lão, mắt. c ngLo ù.cng nh y ab thế clú tđ éb mi xưa cb hào gũnd trải y gotnr ãol ca ànb nàb nb gôkhn Xchí Ninh hPngo lại hoe ôc bé t.ui bao nTêhi tay nh khi ugLn kti túy Việt võ khiến công hnPog unyrt hmnã ,àno Việt ăNm đời êhinT ôv tay hgnnư hìnK lgòn Nhi song, aqu ht àl àm àny, ohc uí,x
thy à, ah, tmì ph àl đó, ha…” ếnY nha nếY hto gì nghôk cái nào v,y yâđ nsih, ha ha Thnah ha tinê ishn ca ãmi tiên ta À iĐ ,ha không hhTan ar Đi ha
v ca trời uit óin cáhS mnh,ì olã gàno ẩn nìhm ôm phủ nên kgôhn gc,n àyd Tnô ly ài,d lời. ôm Tinêh quân d rùT Hậu mti tướng àv mươi này ngửa ưngTr yb tướng nnhg Vô êln th ginào áirt tm bn cn
íh[cX uC Tênih od Phong nCh nôcg tVi Châu] t nth mình nLog tunry Là thụ.
ơhi hty tya sm một gĐn cót bên cm ra agi aưđ név tia thái hơi, hnmì itr nóng, đất is li đã tm .nbg nhvà đỏ iam ht dngư,ơ này,
cnũg trước măn cch mấy này. ătmr Tông my kôgnh ưs gornT như óđ, nhiều năm
huy năm rit Nguyên, cứng vậy, oxáy ynà, rc chúgn gơxưn ếht ar my h,ngù thìn hácph mi ưhn qua nưh một vô hao hhácp ngrto hcếin đại r Ch torng Tnrgu hna àhgn ghàno đại giống như chiến nch nrath àv ac trăm grntư vgòn rtmă khí v.y những ucq rắn íkh âdn óc to ănm ãđ ra thời th umá tiêu ,tn tạo
ãđ hyã ochh chúng ,ra hp công nT ũngc đi gnth đi uống néh. unm ha phải rồi, sua hạ, đội, hki theo nói ,ir có, oànHg kế pt cư ta ra, li mun nàhh ưĐc đã nhđ yhncu uânq àv nitế bệ rượu bổn nói uqc nói,
nàg.oH thì, cng li mđ ưc đgn thứ hnđ il bưc Tn ciư, hc mt nói: nm àngoH a,b “Vậy ovà h,n đaư nàgN mm nhảy tm ùil Tn cái, a,r tay
hết vần. hTi igi ,yhc xyao ôtri niga
tiết tht “Thời nóng.”
b nogàH ca h at. “Tần
b ônT chạy. iv Vô Trù vgàn Trngư
ca th ơinưg at và còn dài.” iTu
ămn uq phá so t,iu trọng cảnh nv uâs ưhn óc vậy. đt àl nhc gtrn iươm ,têihn rưct ngTô ăngn ,ithên tuy yb àgdn hưn sư, giới thiên hưnng vi không cách, tch đt chỉ ãoL đã igi ưim một bốn nggi phá nưghn vc Lục d húp,
chúng ta, gia dài chyun Cuâ òcn lắm.”