Logo
Chương 2193: (3)

Bên cạnh, một lão già lộn nhào cười lớn: “Hay, hay!”

“Hay lắm Ninh Nhi, chọc vào nách áo hắn đi, chiêu kiếm này gọi là Tiên nhân chỉ lộ, vốn chỉ vào chỗ hiểm, nhưng con còn nhỏ quá, đành chọc vào huyệt ngứa của hắn vậy.”

“Tuyệt, tuyệt, chiêu kiếm này hay!”

Chính là lão gia tử Trần Thừa Bật, lão và Trần Thanh Diễm ở lại Giang Nam, bảo vệ Mộ Dung Thu Thủy. Trần Thanh Diễm vốn quen biết Mộ Dung Thu Thủy từ nhỏ, ngày xưa có chút vướng mắc, giờ đây ngàn cánh buồm đã qua, lại tan đi như khói mây, quan hệ hai người ngược lại tốt hơn nhiều.

hiệp hại.” ihP Nhất óni: Quan Ninh Nih hợp il nữ Lý phải, itu hpi
Thủy, yut mạo Thu ngtor M gman mt đã nm Ninh nDug cách rõ ưhngn đáy dugn iđ, lại một cọ heto htárc êyu àB sự gDun gnhưT ítnh và gnòl Thủy. sm ưhn ung thương hc íh.cth Mộ đã bất gnũc bé, húc như mắng c hiN moè nagđ uêy thuốc lão, uTh dường knghô ocn
gtorn s hân.t th àl ghônk để người tụ nođà cghnú hy nió với tụ nói rằng, đoàn có h exm, hip gưin xyuên ngv noC ta có thể ntưhg hiênt con ưđc
dậy, t ít gưđn về ihk êhniT ânv nhcâ nlg nco hcy h mi bầu ,àny lại nêl lo nghn cno lại đánh thi con vàng bưc à, in ,gnia ml đến nb vi hpt rất ,rtn niưg ákch óhk để khăn hki thỏm.” inơ ơg,nưn at thẩm anig iht tm khiến ghonp vi óc
.ưhơgnp phu trượng bốn thiên h it Đi híc
ach úlc khóc voà hơn nh iang àov ãđ Giang sâu ihun đó nkhôg cưđ Châu lúc với .c iòđ lúc ýk dài bé ìhmc ũgnc so Tih iut, gàny rtcư hcuy,n vn êhtm Trung này, m, ngcũ lúc mt đến, thành, iah oàn dn mi Nam
nói: Bà phụ đu uTh bé ngDu htng ý lấy àvo ,c hpía cn,g Dung bay n,i Cô nư ,ni đc bổ ahi M ghaĩn lòng M inưg nngg r!i Thủy v uTh ,đà cọ hgcn cno nohà h,nn quya Thủy, tay hyc ti,
đời.” gi hì,nm hk ếĐ cũng sống óc y,v là một ĩnhg iga hy ht hcynu vọng bé iác quang có suy bị hcíX đ hôkgn dựa l nghĩ thể b của itór tộc, có buộc, nĩhg ích “Ta những bôgun và suy ày,n àov uqá tnr ý con ưhn vhin
Nht uQan Thy. nhìn Thu nguD ýL v phía M
nén uQna lo vô nhưng Nht on,à cùng Nth hn M in hc óni vài tm nhỏ lcú hntĩ nói im ĩn,gh óin với hnucy unDg làm Quan ab Nhi yTh nhc lời ôtngr Lý nlg Nihn ôv Nhi hntâ hnycu Qaun tòr chuyện. hơn Quan Nnih đến nà.o tmh gkhnô bằng gơnưn ygàn nhiều đíhc os ưTgnh thN nhiều, tếh x,ưa hgnưT in,m ýL cm,ơ htì lúc tm yên hôgkn hNt, Thu
ìg óc im hơn tr c?h chynu ht uti, hai đcư aĐ nh
li uhT Mộ đgna thở :ión i,ưc hTy Dngu dià hưn
hnkgô éb, ita n:ió ngDu ngón tay đaư Thu vui M nhéo hTy
tr hé.n về cno yđ sng stó phi ghnNư
hè t phụ ôhgnk ,ngnó ,nh uihc hácc vì rc thấy Nhi từ bên olã nTr híđc vi Thu nihN Bật buổi này Hoàng lyun yTh ,rt ánh âtnh lớn ìl Thường tr tử còn l .ihN úcL nêl gia r, kih M li íhtn cnh uáq m.l bnê aùm có Thừa õv nng ihnN nT Thường Dgnu óC chn
c hmt đu aig thái con, nNghư t,bếi ngcũ của onc, nương ,mà ah.nu oãl ngig
nuâq Tần amt ngày tth thân oáhtng nh bên ba icah nhanh, tc t, mng gonrt Tih nưgt tu onàHg ếđn amt hoc cưđ ìhnb íđhc nhhc lâu iôrt ìtm thân ngc nhng gnia ac gnuc nohda, cgi rnT o, ĩ.s qua ưgin chc như đem mt inđ gn tương Hoàng ig quân nmă âqun
i!r thắng tiếng “Con pl :nió tc lớn Cô viu éb vẻ,
rênt hối thấy ar lên, tm cố gn nlg n,g ,nHàgo áo hNt một tm l inếg,t kmiế rt ovà mt kêu chém cô th v ý it, Tần ayt Nhất nQua Lý cưb aQun phi .nh ntgúr a hợp ,tm n,gnag sgná han phòng
nghnư th g kiếm thanh buông a.ty trong nđế ,nh tM kgôhn vn nh
Nhi: óc ếipk niN,h vọng hy Lý con này.” nưghT Nhất gưhTn tâm ncgũ ta ,yv nhìn auq ưTgrn Lc nuQa “Có ht an l ihNn gns
ccá đưc khi yàn onc thả luôn m,àl chuyện hpi th noc hkôgn thành, “Các nũgc ngnh lỏng cuyhn hacư
àB n,i gọi ngưi iđ nội at già bà uihn.
nrgtư ahpí uđ yv xoa Mộ niên nói hTu guxn, nDgu s mm trưc nh, cól, đu ogàHn khác, bà ib gnkôh gào uy khóc hn bậc đứng gia grotn ó:ni icú nhng yat àb muốn lại.” nT ghnn Nhi, nhc mặt, ci,ư v li N,th cno dậy, nhìn h yhT nànhg ahnht itnhê như nđhì ta người Li nQau ôN tt,éh
iơn Nht r,i asy àny, đến liễu ,nugx Thu cl,ú nũgc ng cc gontr rtnê ùđa hơic mch đó Thủy. cbư gian, ãib vy. c hic rãi sắc tđ ôn óđ lạc cái hênit gi ulnâ thần miđ niNh ãđ Quan uas nhân tm lòng hncà iNh M đi ò,ah tm nTghư Dung
nói: Tuh đầu, aus aso? tm rồi đánh yhT tg Sp M ntr úlc gDun lâu, bà
cuc ý ngđ ugi t iNưg con ưđc ta, óc thẩm đnế ht “Đừng cười: mỉm óc phụ gì, ai lớn này? nco hết uti ta nơngư đã oCn aso? nyhuc ba rt nuôi nhđ có n igu nêu,q
iht ahpi tt làm Nhnưg gnai .c nhạt sẽ
nhàng cô gần gDnu ch tí yunch gnàc cnò ev ngày m ukônh “Trước s huT yTh say, ocn ,hNi hniN mt khuôn vut ón, at bu đây bé là nió: yâđ, Thường bĩnh, iđ nhẹ ngủ mt ih ih va lần cha M
hiN nhiN tuổi, mới m. cúL hai hTnưg cha đến khóc nhơ hngưt còn nêxuy điò
nix Thy, tay iv nh uDgn Cno thn .v tm nl,ê nco Nhất ànb tig,nế ghnàn huT htm nương, sẽ rt ư,gni ngẩng ión: ly Mộ mn uQan định ht nh đu ýL
àgon: còn Mộ hnìm Tmh ưgnơn khẽ Dung thôi.” gnnh hyT noc il Thu hc