Logo
Chương 33: Thiên Kim Phong Tước (2)

"Ôi, đây không phải Lý tiên sinh sao? Hôm nay đến sớm quá nhỉ."

Có một tiếng cười trong trẻo, là một nữ tử dung mạo tuấn tú, phong nhú nhĩ.

Lý Quan Nhất ngẩng đầu lên, nhận ra người này là một trong những quản sự của xưởng may, trên mặt lộ ra nụ cười ấm áp, ngượng ngùng của thiếu niên, đứng dậy nghênh đón nói: "Là Khúc tỷ tỷ ah."

"Hôm nay ta đến ngày đầu tiên giảng học, nghĩ rằng cũng nên đến sớm một chút."

đất không gnuv còn ngã na hắn, óc lấy Đn,g hià :nói vàng, Lão uxng yat, đui ý uâđ, t ustý ta hc !at!! kéo đ đgan noà iv H notà na hưgnN không, ưgniơ ưgơni, chút oá uM ống il tya
sêgin sinh êtin iut là cK"h khục, thật năng." kch
“Ta muốn, !H ãoL chính ,H Lão Mu ôgnkh là uM
htN t này, Lý nghĩ. hài như Quan điều suy nhnì
uQn óc ihp th ũgnc óĐ cư nchg vni riêng háchK a bit “Khúc ni:ó óc S một aso Knahh
gđan h,ìmn ad nhận vn không oĐà oàv xoay nđh âcy thức cú xem Nth sau đệ trná cỏ hmn igưn, híap cm nưh il ncò được có đá trí ý hti, im ìh,mn ckh Tiết đ mt chú núrgt mm ginư êrnt ưhnng uicêh văng đá Sương b mình. a,r gnĐ đá đá v này ,hcnâ Quan àl đ gn ýL ngiư đ
nơưgi àvo hisn. là chỗ êtin Kinh đó, “Thêm tính hhcní
nhtưg hntàh ncgũ đây, bình vài àl àvi là “Đáng óph ,nhKha nhập bộ được gtn uêi,hc của có ihp gnôc hại n,hc chưa h hc tưv mt Kcháh có Võ õV T, hpi thủ tr lợi ãđ huP Puh tiếc, trgon nếit còn hNân nhận nKhha ít õV hnt hgônk nhất umn àgnc ac th đim cch áhKch b,c số iđ được.” Lão õV lời iđ
!S ếingt mi iHà là muốn ngoài ncíhh nươgi ói:n at aki “Ta ra ôhngk ln học la t Thuật mu,n
miđ óni nmu khó khó. cũng nyà “Khúc iênt khó Lão nhis cđư uTi cngũ ưic ncgũ ch óin soa? nhị T ý Quản óni: Ciá kngôh S khó,
ưcđ c uđiô mc uTi ayt ưgn,t găng, nàthh chiến ođe ngựa, ôn nhu lúc với da một cây lnù,g hòa ákch dây ngcu ưhT tm nô trước. vn gVnò mm hnl tc Đi neđ nhá ,ưxa đeo tay eo ráti phi như im tóc
m th cnh Khanh phn nmh cm ếnđ lại hháKc à?no
inhs cm Lý iag không tỷ.” mt đã cũng đến lưu tiên àny tkế b hết đnế cuối ikh ngtro đến hyt s, tnuh luyến ưci đều ln thúc, uiếht t n:ió mo ngây itbế hut nơh, ìg i,uh cgi, Qnu ih óc nói ht nihu av dgun đệ v gnd uê,y chuyện biết yà,n vui niên t,úh cho S ágnđ tỷ nnhì uit Tiết hcynu cúKh ùcng đệ, nli đơn gônkh kchá htúc nhỏ n mới ơth
m.ngâ li một mrt Quna ãđ
tếiT Ta,hhn n Mi ra tmâ tuiếh híun gưnrT lại, hn iơh quát: ây!đ
hiếu k T đơn rTnê ch gamn tun,h nth điểm theo sắc h:i tm a.” “Lão
Hài t thng lên: ếnĐ r!i tđ gnnà gnăc đnế ri, ênnih nyà
Mnu! Ta! Knghô!
lê,n Quan thN uđ gnn gnng r.a hơi Lý
àhi che mngi tTiế hNt k vẻ ongià, t ttuy lớn, k uhn híap nhìn gni oah mại otgnr ,hn ôn il mm óc ar c Hổ rnt ưđc t Quan thể Đoà gcăn sp tt, đám Lão ,ưngi a,i cuộc ưiơt không hắn ngSơư Mu mn cc ra àhi ýL aik một tr thể iđ cùng Hn kia. mt bụi thẳng, asu kia sau là hiếu orntg
c Đã iuthế chân n. nắm đcư
gọi nam ràng ,đ đầy gcn Khi đ. tiểu õr hià tên
t “Ngươi u,đ sao tpếi iùl trực unQa ó:in ika hc n,iêđ hn úK,ch nv phải i,tu hyt dung an mạo Quan icú il nxhi đẩy hNt như hyc thN tám ngẩng đụng uđ nuQa nTr ,xn khí yb ni ýL một thrgPnoá bưc, Lý ihà N,th chuyển hià khoảng hgkôn t
Hổ Lc Titế chB óc nQuâ giáo tr,à đcư hơn ưs g,Tưnơ hệ thưởng amgn xuất T bối ưđc dy .êtmh họ hu Nghệ”, sát t T àl nữa Tngô páPh gcùn mt ct điểm, ban gặp im ,cs Muốn Lão kho itd ch T s iga ágthn ,ln nug chỉ mhìn trong cho Lão bn
ãđ này những ."ir ih,p hgnĩ yv ni:ó ngượng nùggn lợi ih thN ưS nuQa như ch đang nô"hKg Lý
ngươi hc mtâ hco na, Ra ,iđ chuẩn cho iđm ir. ngơiư b yâđ đã ôkhng
Tổ… Lão
mặt trời oghnK mnă đã hncg .gàdn ud giờ áhn uci,h
t ưcđ mt mn bt Quan aókh Lý yàn.
sáng tm n,êl Đào nahnh uđi nữa!” nghịch nhanh “Ra nchóg ngđ đ,i theo, Tiết gnm Sương hná ón:i
sao? la iph nv chẳng b iNgơư
Thiếu mm áp: rầy.” iênn s quấy định “Nhất cưi ấm
Võ T óKh ngh ch,n hc thưởng nâth hc.t đ tt àl Lão mt cKhhá hanKh cn ncò nhập
s viện, hơn Điã tốt ht ta qnu nhiều.” gn ngoại gcúhn
một nng iđ it dưới nÁh pgiá n ehk mặc itr. mặt hôik htân thiếu ếuihc ánh aqu l,á
,đ thuận áp th ly. bắt không thế tay đaư gKônh xuống
Ta umn gđn nuQa tđ đnế hté đ hNt nđế yutrn ax nkgôh niêhn tới, Sổ!!!” Tuth gitến oĐ,à hĩng tm dy l:n đ ươSng t Tiết iđ Lý hc ca
cười một nniê ,âyđ hcếhn n ntrê nđế tm áp: “Được, n,êl hiện trn lên hơi ùcgn ta thiếu i.đ imng Khóe ấm únghc
n,đ xng.u một idn mđá icư in dn lại haíp chuyên nêni in,v S hpân mt cihò ,iđ nhìn ýL hânt tm một đã óđ á,mt này về oe ,tt tâm, nQu trường nưgi gnh đy kia iln t nayg liền hcúK voà trách Quan ưnđg ýL đ nìhh thon ếnhik õv hc úcl hán hán ưign ôhgnk nd thiếu uanQ lui úcht sua
.hi tm hNt gnơtưh Quan ntàr đầy Trong áyđ
hc umn trốn óc ayht đó tếh. hpi asu hắn là, ưs đụng gaĩnh ngũC giáo
pé gp “Nàng Thuật sư S giáo num !im ta iđ
ưgnơn ca ếTti Đây iđ? cnhíh đ đ àl
S dy ,mƯ osa Thuật
đcư Lão có mới gnôc cơ tếh nào T t, cKúh ch a?” hi màl õV miđ
tú nhìn thần, mun nhg àyn cười cũng s làm, quản có ing iđô trên shni ri ?ônghk" aty xuất tnêi i"uT innê tm ìnnh công av đá háck, crtư iv nut th mt gsán thiếu ivc õv luyn cúKh t,m hnng invê gôkhn ó:ni ch ontgr giưn