Logo
Chương 34: Tiết Gia Cung Xạ Vô Song (1)

Những cánh hoa mềm mại lần lượt rơi xuống.

Thiếu nữ mang tất lụa trắng, mắt cá chân bị che phủ, Lý Quan Nhất tuy vẫn cảm nhận được sự lạnh lẽo như ngọc, nhưng khi phản ứng kịp thì đã buông tay ra. Tiết Sương Đào lùi lại như điện chớp, chân phải bị nắm bắt điểm xuống đất nhưng như bị điện giật, thân thể loạng choạng không đứng vững, đạp đạp đạp lùi lại mấy bước.

Sau đó thân thể nghiêng sang một bên, phải dùng chiến cung trong tay làm điểm tựa mới miễn cưỡng đứng vững được.

Đôi mắt hạnh đầy vẻ hoảng sợ, trên mặt ẩn hiện một tia đỏ bừng.

hoàn i.r nn Mai Nah Tiu hánc thư inó: il cười tuyếT
iưmơ .intếg ápđ iah aiH ohàn tm tuổi han
đệ nùgng Tiết nnhì oàĐ còn nói: út một nìhb a,ik tuếhi ađgn tíh yth uâs gưSnơ thĩn ig v thanh ,hiơ inên gnnưg đ,
đầy xu Trên hổ. vẻ mt
chthí àrt, aV hỏi: uq tNh hôk có điểm ghnôk pha, ongn hơn im gun li,o s? đim tại m tm Quan sáu sao ,oli uás một uq mtâ hoàn ilo ri loại, một na ònc ýL ngụm tươi nlê ácc trà tâm, “Ngươi usá hutt ít nmga nha
đui,ô là chmi đấy." bay mình L"n onc rtcư không tc vn nuôi mt híhcn s od
aTnhh oãnng Tgưrn Tiết l: áib àhnh kiến sinh.” tinê nhaTh ngnoa Tgnrư
uci oĐà â,cy ngSươ lặng, iđ uas Tiết nhiên .hìnm hncâ mt chạy rời bước khi nyê của iut bước cngù hn,nah auq bụi qauy ìbnh nvi ignư đ,i ,uđ tđ gt ovà ĩhtn hcnâ ăgtn li
nbê nước idà ãgin ónng ítchh có t,m thư cốt. itu vào, vgnò đ ếiTt nrogt ưdc aco ba thước, itnh ái [Giám] đ nước mt nsg hưtc ngàio tt Rt liệu đeo có gnâ một có hoàn bị nhất, rng gnd iđ hia hp ucnh thư, được iga đ đ nth chiếc lớn, hi,nc là il h bảy htú, thước, ba c nnhah tm hna
lên trước oTnrg ànoh óc Thư cc ,hanu yu ,đ c.ao đ hnc mt ncùg unyq ln Trưởng
cũng gcnuh tnoá hki ht,y chút hnu ôn ti ni ngược hpáp il kia nhnì suy này xấu ikh phá nôhgk li uynêd mi va chiêu m nìh,m nòC tốt. b syu ginoà của ênti bộ đi iđ nhưng đ dáng có h, gĩnh giải ưgnl ytuếq hisn nbi đ li,u kinh ìn,mh bên với óc chuyện nhĩg v dáng b ngược vô
nư?gơl nhận àmL bgniế
kai lưng đã n tay iva hai auS ùndg innê uiếth lên .hn
àv ìnhn mt Lý iTết Nhất Quan hanu. nahhT rtgn rTgưn
lnê, hc tếTi chân Đào cũgn thoát, tiên isnh sao pháp nahohk màl thân tchú cảm rnt qua Snơgư Vị gì, lại ,gin aki không och ôhgkn phải. iếbt ,h ngkôh xu tyh bcư óc
Thính hPgno nh.Đì Niơ này
xugn ôđi bên vào otrgn như kéo cởi h,cb bàn ,tđ b gnc đám la lên énm tay ,gn như ném tuyế.t ph,i asu chiến nmé Chạy vgnu tt chân tt tay nắm pòh,ng cgun gtorn qua la một niư,gg đó ra l
lĩnh, tên phải hútc ri cngu nb dâm âmd tc cngũ ìtm !ct kghnô àl !ó hCc niđê S mt đưc
Bp bụp bp.
Đnế pl nlê r.i đi,
ti cảnh, ,ngrưt in.hs sẽ aoH óc quấy ti niêt ohgnp tới oaC dạy vào Tám, hthn átngh Thanh, c,ưtr T Quế ti trăng, huynh rầy, niếk ngoạn thoảng đệ ưnrgT thỉnh naThh nyà thưởng rằm đ mnag đây ai êtni ngắm và đ nơi hgôkn bái sinh Tưrgn ,iag nyàg mt có cgnũ at iTtế cnă hni òcn chút bản
ra l,cú kia áp ng il. rtn tức mới tm hnahT b gâny Tnrưg Lúc lập iếtT vừa àyn, nph
nói: n tắm!” aT mnu iuhTế
nàNg :ôh Tuyết hưN .aiM Vâ,n
qua cũng a,so ta ,mtâ at gnig gnđ mc ăn nnì,h :óin ta iđm ta, hkôgn đến, non Chúng inó vi dạy ngươi ly mt uyc,hn hip cưđ! tỷ số, đưc ìnbh khí nhkôg áhchk yth liếc thù khắc gnhôk đây tuth s?!oa “Dù ngươi, nớt inó không iđu nH lao hgntư cần lại mắt tỷ ri
.nnh Đồng không gôhkn Thanh cnũg hip ếNu nh,Đ chấp nkghô th
ir tới “Ngươi a. đã
Đào iơr Ánh xng.u mt ếTit ơưSgn
téqu nìhm kia lại ccư tới. àm nưhgN
đaư lưới. t Biết vào nmhì rng
nig gưrTn àl v Đào uâs t ,đìhn phớt phục đ ìh.nđ unQa Lý Qanu ai, Tiết Sương ôikh tỷ xugn v dàng onrgt thN biu của ‘ngươi mc dáng rgn pih ưignơ lần, hnìn Thanh hn mt ly li mô aíhp ,nmìh sợ Tiết hãi hik dịu hNt đi l khôgn irã bên nửa đ mi àvi ca gio,nà htí gnig at
nôMg tb kêu lắp ê,ln òl lên: xo hnư
tâm tt sẽ ânV ,ìtnh ignã Nha htì ưci :nói ơhn mt gôKnh penh ,oas hoàn Như mt htư .inhu ar
ĩhgn ưSgơn ghkôn uđ nmhì ar, tya ,ig ánhc b, iTtế ìhcm Syu ly ôm t n.ugx đ hai Đoà
“Ta kgnôh mn!u
..............
ơi,nưg tiên gưNiơ ki!?a iơưgn áic nhchí là hnis ưniơg
hòa nghôK ến.đ sợ ađ yđ của từ mhnì ibu t mnu cm Nưh ngiư là ếhhcn gĩ,nh hiã ón:i lên, ngmi nhng chính S nô htuT as,i hekó têin mi sihn ánrth, trẻ, trong at ơiưgn
a!” nuhiê ơNigư bao nl ràng nơh nghôk rõ ta
Lý ... inêt nis?h
gnd! ưgTnr vì iB Tiết ôv anhhT óni:
mm ,ìg od aHi ếbit clếi không nha yngênu pđ nhau, hoàn iưc ytu xinh ngũc ng. nhìn nưgnh pđá
Xin nhu đi ta ihp innêhg dnág ĩtnh thân tiên Tếit ìhnb i.nkh tm phục, tĩnh, ht tr, ipág ôn y àoĐ nigg b cứu náto chờ àl chút, óin :nió tâm sihn tahy ưnơSg một ghnkô
nph tt óc lụa chân, thương r,nt thể đnhá nôgkh b ngd ba đt àov tm hisn ing ,Đme Con mt nêt ht i!đ nt t hnkgô nó:i xấu có tm ìhnm, ági àny ghnnư ht chỉ il tc kia úthc, tiên mch ,h gncũ
này ươSgn tTếi nay oĐà .ar hmô grnot nghĩ nigào gin uncyh đến [],Gáim
nói: nhiên yd hp tử mt hDc gNc Nht ếqu,ty đó nugd tròn t hutt sau đ này rt Đỉnh ,yđ ,s ht mới phải ađ mà iđ unQa này pih hahTn iga là crtư Khgôn t cần có ki,a Lý pg được.” mưn nug íhtc olã Đng cnuyh Nhưng
nhanh, t Vừa hoàn aùđ aqu tNh ngôc ux gkôhn hck kia “Chỉ cản đến ápph, h, ch cước đang hc mxe một âhnt nói: ôi.ht ichơ có quá tonà Quan tiểu vi cáhc thể rồi mt ngăn