Logo
Chương 35: Tiết Gia Cung Xạ Vô Song (2)

Đứa trẻ khoảng bảy tám tuổi này nhìn Lý Quan Nhất, nói:

“Có phải chê tiền ít không?”

“Ta tăng tiền!”

Hoa cỏ sau lưng, Tiết Sương Đào đã thay y phục hơi ngẩng mắt lên, lực mắt tai của nàng đều cực mạnh, vận chuyển bộ pháp, giảm chậm bước chân, hơi nhíu mày, ngày thường có rất nhiều tiên sinh bị Tiết Trưởng Thanh đánh đuổi như vậy, con cháu đại tộc, đã từng thấy quá nhiều thứ, tuy rằng tuổi còn trẻ, nhưng ở một số phương diện lại ngoài ý muốn chín chắn.

oeth páhp oãL bên t.i iđ tưng đng hcB õV nápg lão bếing đi iDn ,dy ,dy tm ilư cái, ,ig gnđ nch gi asu grưTn H hướng
.v “Thú
cá,i vngu tm nói: nhiêu.” ngươi och ahTnh igá éb t t ayt bao hn tin nTgrư ếTti T
gnotr nig hct tm mát, V ao cái mC tếiT ngtar mtâ nhìn lu gđn oa hnĩt t,rì hoc ýL một ,ác trí píha Hổ pháp lnă ao, gia urtgn ig inêl cuộn. trước có nă á,c một nằm êny nl ca yat bên ao, uânX ãol àl ưtrc gtnr Bch tnogr mn gnưt tí tóc in,v oPghn htn aco
ngia đếm Nhất gln uxgn hti rơi l êtn Quan .đt mũi ýL
đó óc tm ngiư tiếng, nxug rơi nêB ôh ũim c.áhc ar ghnok bn tên
gia ít giũa xạ đ nkgôh óc àyn imà ếtTi t iNơ gn.h
bài chéo gưđn nmé hc ntoá ưc lượng, hC tm thôi. tgurn vật
magn òvg.n cngu Tếti càng Thấy ihk hiếu thấy nơưSg uđ gnh, ndùg Tiết tib ahunq xạ yâc Trưởng Trưởng aThhn hnahT vây khá k, đc ,nếđ oĐà ngoài, tm thay hiếu Tiết áo là ra k ôkngh thôi, etoh cho nình qun tm
thN uQna ung ndug ôV giá.” nói:
ó,ni đ hhànt nghệ th aik ,s Người sinh ùgnd l:i tuth vị x ca sự tiên tiểu óc quản ai.g nói, “Nghe trả
grnưT óni: cười aQnu chúng xem hNt ghknô ?th Nuế tni, ta Diễn iđ
đ nìhn Tiết uxgn gia uhqna ciư ơni có .này Tử úhct
ôhgkn itếT in:ó Trưởng “Ta Thanh !itn
Ngiư quản được tin aT hegn av nói: s ct.
toná uas nhi Những gia átph kinh tiên Ttếi sinh ra b lam b kia, tham đuổi khi uđ ngoài.
đó nohkah tc ngrưT Thanh tay ngồi .gin tếTi
nhgc dmâ .soa nh óin oan Va ìhnm ir nh ,tc phải àl uổng lné
vô ơn, hc nói: nhahT ôc aig c.h nmô hucc htN i,b ãđ Tiết mt nđg đỏ nQau vt nhất n,a lên, ,ha toán ihp úgpi rnêT ngơưn ac rntgư Tgnrư “Tiết ynà, ta li cnôg cm phí ta uti ngiươ íhc đhn
óc làm ,óđ thế at ư,ingơ .onà hco ht óni “Sau
Tnưrg tuổi học Thanh uit ra, ếtTi hnôgk dây nco vài yếu, các,h ađ quả là nb yd hco hàn kíh x tm utyt đt gnnưh nb nnhgư s nb bia, hôgkn ,tên do tt có gai .àny đc ilo hpn ,hng đ, yl trẻ ý, ngđú ếTit lực võ ôkngh gúntr cung, hct mũi nhỏ gcnũ ácc lên ònc
của tm bn ơư.ing Qanu pht,á Nhất óC ưic at thủ đoạn nói: th đ mxe thể
kiểm ưnhgN đa yd Ngc htú cơ hahnT àl hoàn yv ănng pg thể thành. tính atr học vi óc pt, iv nũgc hứng gnĐ chương kia, dạy thhàn àny học sau có ,s th tháng Đỉnh thuận gai theo tr thuật hi túgnr đ hki thể, ra t ưhn bắn chD đ h,n tm bia pmh iđ d lão khái, cl,
Tiết ưgơSn .đu mc Đào tyh ađu
thì Nth ôgcn số hòa để thể đi có nếu có gưinơ thuật Nhnưg unQa nghĩ, ôn suy nói: võ ưnh nói sao? giọng ếnit
đi ãLo xem.” cũng phu
:nió vậy, mâng hno Cnò nghe ri nói uaq tay chưa ao, htn tm tng trong mi lát, thôi.” iđ ưnh htế ác uxng mTr cách
àiv uanQ Thanh ln, asu ,ntê gùnc ih nug,c nhìm các đ ac bắn của có Tiết lượng ihuc v ếk mt hai Nht dn Tngưr ácx kiáh nd ac nhn òngl trọng iv hho.c d đại ,cn li iũm mạnh rnotg đ hká,c ar vn đó suy nl, đ l Thanh lng tlo rưTgn ếtTi cao liệu
hoặc, nhi.s đu, ngeh heot inhg gật có tniê hưngn ói:n nũcg onTgr gưSơn Tt lgòn oàĐ tyu itTế c chỉ
ãLo ơih s, thuật giả aso lại ìv cH iđ huín mày: nrưTg? Diễn Võ
nSơgư aunQ iut sao ípah kngôh về nhìn chứ?” ,ưht à:oĐ Nth tiếT ýL ếitT
,rõ gùng.n gncư li chút negh Đoà Sương Tiết ax ngại
tr ta cười ni. igươn htN s Quan Lý “Vậy nói: kghôn àl
hnig đi ognm hTt hoặc, óđ cthú tếTi s ynul gTưnr Din uas côg:n nahhT iđ gưrTn ?iđ õV có
ch ol người b nb tnê nogrt có Tiết ca tử ngtrư thương niD grnto mn đệ d ghkôn ch,ká lắng ôkhgn hgnn lc gia .hng hbnì môi tuần iơn ógi ht b Võ tu tự ưrTgn ngưi bắt aus xạ phi óc Nơi đệ hia t iếnt ákch àm ngdà tp sẽ im ,đó hàn, khgôn hơn, đ, gnôc àl tm t nthg,ư làm
tT nhiên.”
lực, t có uti, ncgũ nh nngh ,hn ,nhg ct nên ,ir mới tnryu ciư hcíht phải lên, ônghk hngnư sau lại hn ókh tu ngd iig uynl cnò Quan hn đã tựu, chká. Lcú Lục tám ầm :thN núhgc ưrtc s hc an từ n,gso ,nođ thấy ht nhưng gia hgn phụ tcá i nThah Ttiế chê Têni hNg nhỏ xạ ohc thúc x hy ngh bất đã im Trưởng giận óđ iv ĩ Tử ômn bối hc at tht iêtn ì,g iga nmu nyà nQâu x Lý hnhàt vọng thể nhsi
mã k tuyệt iếTt hiênn do óin àl gán:đ gcnu công ơgnưĐ ,x kỹ!” chính ahnhT ưTrgn
quá ct ntáo Ttiế nish đến mình, ir lp đcư tỷ trọng tr hkni ngoan tiên av pG mới ònc tnô ongnã. ca không ca nên haThn Trưởng t
ib Bng ra ngoài, áo gdnu ônhgk atngr tóc tư rtên kiều ngọc iơh ít, xanh, cs n,xgu r diễm.
..............
bià lý. cn thêm toán vật ca cl cíhnh Chỉ hnư không áxc th ontá àl hntí khí, hôkng
hào tếTi nói: khí ?êinuh haThn oBa Trưởng
vậy giữ .ha Nưh li
nqhau rt bia biết xung ehgn v hgknô unaQ ti.hn ,hNt thỏa nản, iuh ìth rúntg ,k võ đều iàv gortn àml hntu mlà Ttiế lát nTrgư hnahT gôcn, iag thế Ttiế huiế nìhn Snưgơ hpía áhnc Nhất người muốn ãđ không nrTưg ìth cch náo ahT,nh ýL unaQ qunha Đào âvy im dùgn httu ln đcư nào, xme cũng gnôkh hn s ếtiT
gun đaư .úbt gxnu ngồi ugdn uanQ nói: đ,t gyi at “Xin thN cho
“Ta ngưiơ gp đôi!” cho
.ri ưgnrT iđ Thiu Diễn Tui õV iGa
Tiết thN đi thường thấy áo đến, hâcn, cưb vàng đã hny,uc m,t lưu itếgn nghiêng Quan hyat àdi cúl chân hn.t thy umà hiơ Ni gnhe Sương này như im oàĐ côgn bưc
Động gi công?” tác s h li, k của võ hiơ ãol htuT trợ :inó quái ndg
ig aki itu Loã ýL t àny th tmì nào? i:h ogntr gươnS óC đế,n Cm không?” yd áton đã đưc ao, Trưởng ưic iênt ũcgn yan àĐo Thanh ihsn đcư Hmô ưnh kinh thế hnnì
đi igưn s nhanh hgnóc nuq óC i.t
“Vậy Quan ?ìg íhhtc số, kgnôh Nth ơgưin thích ,vy il icá ttuh hty i:h