Logo
Chương 54: Đạo Hành Tử (1)

Gió đêm thổi vi vu, trăng sáng vằng vặc.

Một lão nhân tóc trắng như cước, lưng còng, chống tay trên tường, cười nói: "Ngươi và ta có duyên."

Lý Quan Nhất lập tức cảnh giác, hắn không còn là kẻ mới đến nơi này, trải qua mười năm chạy nạn, dù luôn tươi cười nhưng trong lòng cảnh giác vẫn nặng nề. Hắn kéo căng dây cung, mũi tên nhắm thẳng vào yết hầu lão nhân.

Mũi tên và dây cung khẽ rung lên.

tnuyr hoc hpu s về kíp ghnn mlà đệ loã ac ếht ta, Thuật ."ơngưi đồ Hã"y m bí Dưgơn
xuống tay i,ác v ynga. mt nhM định nhảy Ty
.uđ hcm rãi uQy ynHu tg
giống gđn,ú ó,in õg tiu gôhkn aik igưn tử na đnế ưNiơg ac êmđ tốt? nói
,aGi thư biết tm biết, ión kia èrto nó im Hữu Tử t.ưng đưc đã ika gì, viết an ht och Cự tính còn của gcnù Mc T hnân onát t gii h uTi enqu ntg tiuh Nho tm nnê đmê bọn và lão đnế mnu Đại đ V
nhất, rtí của nohkg đ cũng óc tên uqá mũi iũm hồi grtn yxêun ênt gưnt ,nh đều im od tiuê. kôgnh hắn hat gia, av iv nàđ ếnđ ưNghn cách tiáh tại v ,uam từ Tếit mc xa là êđm hntg ucgn không thn hiện tốt ếk ca ahi đã độ ưmơi àm ,cơ di,a cách một người nya căn để óg,i bưc,
cưn mọc ,yl đến cây ir thảm ta ăngr chết ưxa uq thì nvũg li đã lần, mọc ht mi tc cũgn ngoàh cbu at òcn m chửi nh itu "nghưN gsn, ta êtnr pih lên đcư lăng nmă sa?o" ra c đã gnư,tr thế lần có đế vn m ta ràng áiđ hn áhuc gyna đã con rụng sa năm uđ lớn,
àl "Có àm ph gp í,hnt thôi." ngươi ch mà mun hnâc ưhngn ms t,ya nga ngáy
cđ tib Mà" ."yv ơưg,ni ưnh
nCâ áph b bng v.
Thừa Qaun unL] đầu. amT Lý Cảnh [Nhập iCh xem trong páhP htN lt
hgnkô ht in tung. áCi nyà hắn cũ âl,u rt ãđ lngu tuhn vt dgnù ,cưđ pch đã
nghĩ lẽ, Thẩm gia, ơh.n trí tTiế áhcc Có an àotn an s ơNngư
lão tm. ra vhc đục, ácx tiếng ynh ns mt vào đó tếpi ho hnnâ Mũi mt đen usa Nhất ôhkng sàng, nhhcí êtrn agnv tên pđ mt ùv mđê vù ìs ìs ãlo mtr nhđ ãđ ýL ola bị Quan ngx,u vào đnưg trực bỗng nn,hâ vt tm đã grnot àohn nlê trung, đp cong vừa tối, ac ênl
Quan [Ty trong Nương hnc ýL đi hnit Mh]n đáng biết Tmh phòng, yr ng ưgxn ãđ mt bếni đui như yuq ,v còn tNh b rt ysu av t,m ,mt niơg ignư thn biến áhk ê.nl nìmh ýL iđ nh,ĩg iế,ct hnp hânn là ,ms đ epnh, in t cthú ngma Nương nub về tNh hng aki Qanu hTm đã il oãl tm ynã
óc rt tính yQu tl mắt. Huyền ưgin
Lão ưgnx t nMh Ty lớn: cười hnân
nnâh nhưng qyu ân,nh :ión mt hnnâ hmc đỡ v aus, bước xuống thì gàvn một loã ,đu mà nhìn rơi nhgôk ht ânhn àm ,ưđc ,tđ mt gnv yth rãi yQu gãn ãol lấy con tm phía ,ngôkh òcn thngư lão gian lếci ôgnhk đi, không rơi lắc loã voà Huyền nìhn Lão cái,
Quan sc s Nth mt đáy S ưgngn ni, tnr.g hơi Lý
ý đắc n.ùcg nâhn ãLo
là là ý ãđ ch ovà utihế iđ a,n mặt anig phát nêni gì. ciú nãy hyt bn chm tđ, rnotg được rơi àn,o mất có gãn không nng có inưg rút,gn vtế av nbếi lão có ôkngh cố nux,g tm in yĐá gxn,u đất, căn a,ik mâ náhđ chút gkhnô nnâh nugx dấu đòn lại àl hin kia hnhat thay không tih gnĩah hgônk
hcnóg b du nhanh đgn đng đã ty,h utng gknhô không hNêg tiếng h,uanq ôhkng quét T ra, hutếi chân cũng Bcư c émn xung đã hcít hnư đi. nh đưc ngay ng mc ãol ,tih âchn cưb nnâh niên hni ar phát mất, áic htn in a,ik Cung li ,đi một binế mt
cười ah". nânh ha ln: Lão ha H"a
đ sư đnh ưtcr thôi.” hnp chỉ danh any “Hôm ácx
ônhkg tự được. nhiên àml Hắn
xuống t.đ nồi đonà""g óĐ ciá st, một mt tiếng irơ
nãy rốt phiền uihn ghôkn ưci người torgn iơn có gơNiư" Loã gôknh khnôg trên hc,p chú ignư;ơ mt này, người iph để igi nơi óc àcng tm âđ,y ý, npih anđg người boa ý rt ngươi ihêun biết, ch,p hin, ax áthp cuc htế vừa hp :ión đến li àgnc .n"tưgh nhân
tđ chửi tc, mi thế ikh htì ilo pih ũ"ng giới gian "Hai tc nngh .nhhàt" tnrê mà cđ cm kihn những iđu người ynà, sĩ hnnâ ra thủ nvg yh bc htn ếth nưvơg hngkô nuât này, uyq ntrê các giáo igưn "rt,ngù là nv tử, quân ùndg như ưgni b ra chính quy v ta là nuqâ đu ignư
"Xin hc hay Nth li nói: ".ếnđ hcđ biết nuaQ aim b,n người không ynàg
s'ư hai chữ iuC ra trước.” nói ãđ phụ' cùng là at
ũncg an gn uqa đã rồi." m", mđê, đủ
đmê liếc đt âtm." tục, p,g ngàr qyu tc thì "Người àm thì ùyt vẻ là mắt tyù đ nhìn, k tầm trên ulâ đồ đi, kẻ ưhn coi đêm àpmh pg ca pg trò để ý ưghtn vui khiến chuyện hc nyà gp hìt gii nđè, ưgin at mun đi đến buc dài, thế
auQn ca hty Nương nih tên Thm nhnì mc gunD đu đi Thủy níchh mươi đã mày hiệu ra, cnă hgn thánr một M Nô áci giặc. hi"p mt aty by nb ra, ãđ aquy thú, iuhêc iơh Nhất còn ni" uytt nyã nồi, v vừa ilu Lý cho Ly áitr gnnhư huT il, hđán ơưNng ,lnê gpnhò Nhi khác, ar mặt inên,h mTh
v ãgn một ng,tếi lên nhân kêu apíh sau. Lão
s thiếu âht"y. "K u,đi ndgươ int hmp đi hôkgn tyù mxâ thiên tcếh ămn toàn hìt k tir ơc sửa thì mâ
Một tướng ag,i phải là ca páph ptáh cn hk,í ni mũi .nibh Tiết ar ntê
là lại.” Nngưh pg chúng yàn đứa tr sau at tốt, s tm yâđ
đối động ctá đ d àL của dàng phương. điều theo nhch
nxi rt:í ygnà Quan àl kôngh hãi, miũ ếđn, cp kính nmu nhưng uht s bi v gcnu liù đ, đêm ưngi nvã êtn tn,ưg ýL nhn "li. v nugh ưnig gi t hp,n htì k "Nếu tỏ Nhất bna àl sẽ đ, ũgcn knhôg đ bày nxi âhnt êygunn trèo na iph lời, vn
.tm" ,nb ab, "Ngày mn,ă hai, đếm, mai? aT
k yunhc nói phần uqá.i Lão nnhâ này
àl mnh aig ếyt vi mhP uh, hnâc và it.m àmy, itár bn
g?"ì Ciá"