Logo
Chương 103: Vân Trung Thải Linh Tú - Sơn Hạ Vong Ưu Bi (2)

Đại gia mèo đợi đến mức sắp ngủ gật rồi!

“Ngươi xem, lại sốt ruột rồi. Ta không mạnh lên, sau này làm sao tìm thức ăn cho ngươi.”

“Được được, là ta sai, lại đây, đại gia ăn kẹo đi.”

Triệu Hưng lấy một quả lê thiên nguyên từ trong hộp tre văn ra.

ln c mất yl ch ,mt tni. lại uihn cướp ưđc nàgr đã hlni õR ,tú ònc b hgônk vy, nhưng
tiếb đây gđn miếu Hưng đnga iún i.ún gxun nêvi li xuống ,h các nhìn r.i Pih thần iruT nh nhắc
th ts xugn gnưnh utr Thiện ,úin iêvn cL li lần ưlt kiếm .óđ áCc tìm nv
vn nh gncũ thụ bc khi của íkh phn vận linh hp íkh ưngH .iđ uic hayt này, auS iurT cp cùng
gln ,yv trai mới Tông oca đã ên,it ông đầu lo mức ht ếnđ ngyà nco bo nb uđ một như không aBn hVĩn êuth nogL nig!ư ghưnn vệ không gn chết
công nói y,nà là ênl họ ht iún có Lần c.c
êthni hyn rừng Voè lên g.m etr, oèM ôm quả ngựa êl unyêng ~
Nuế t Diễn nếu cp àngio chút, hc Tm.a một nv mhp tuir ngrto vn vi bc mta tu,ir khí ir đ hik ìth ònc mc tu
pc Lp pl cp ~
không nb, minh, hìt mới tng gl,n icá nc liền vy hôntg Tnr thấy óc mng nh ngnhư an lo Nguyên rất tiếT tên htu gì, T đi. ytu chỉ “Lão tử chho không trà uit đó ùd được đề ông xuống Thời :i nv ế,itT nhưng kôngh gi gnu quá ing
đều ônhg,k xuống nếđ hoạch tB kể phải ig nú.i thu yah
nưgi àg ohnPg và ocn nđưg rù. ntrê ckáh như ab gnxu iđ núi, nT
!negK e!gnK
“Sắp óc yab gánh t,ós ngư tghnù tngro dnâ hôgnk ưcn ơ. úthc nco gũCn mt noc ngnh hnìn noà ht a.oc nqgua đi bếit kết thể ccáh sớm, nco ác thờ .ir nào hgná iHa nsg
li aih không yth iht đó, mắn xuất ,tcúh ca ếkt àl ngTô thể àgyn bồn .hcn ông sau ngươX gi khỏi kôgnh Tếh May nhưng ,inh nôg ps
ưcb thì etr vận v tr,cư Hưng hấp khí. hípa th thả ngtoh Triệu gaN
âPhn m ngày đnế. uhT bhnì ãđ người cũng niú htgưn au,q ìV thứ tiết đã ít ba, ând
gnhôk vic hc hngn àlm à,vo iak ưgin .na ìNnh chặt ác, c
tonrg ar cốc èom íhk na cốc. vn hnga hiện cưrt phát Lần ngr, đá hc
v gn na cần, Bt ônhkg trở nogm at c.đư hnìb chỉ hắn ìth
th.t “Triệu hTế lẩm bẩm, ?vy gì ta maT gơnXư Tông Giáp “Kỳ lạ ãđ chc gànn
đ đoạt. ba thrna hc ba H đêm ngày
ac lâu an oab ca “Cha, ra?” nòc mới
vọng nhiên hôncgu angv .úin Đột tgếin trong
lên ãđ íkh i.r đến nDi aTm iTur ưgnH k.áih pc bậc thT mc mếhi vn óc,
quan xa âu. Văn uhk íhap ìnnh v cv Tiết mắt lo vi nđg ánh Trọng l,
ghế , nđg uph ynà thân clú ồn, hnân sớm, l. kngôh đ uhk nhíhC chịu thêm nổi, unaq il tm yd gật vc buồn ũcng tm ng mu áhiT hni gn cái t trên á.l..t ngủ
!maT T iDn inếb inD hN hthàn
rcưt ,ir “Sắp Đc ig n.úi Triệu Thìn Mão s gi õg hcôgun, Tyh ungx nói:
bc khí vi .amT íhk ngũ Cấp iế,nt ut vận nv là tđ rất gnnưh bc đến hók hgnăt cp Din kih ,hmp vận đã
mình ém.t nhcg nháy Đoán mắt s hny ngựa óc mình .an gti khá hoc gti đu nL túhc ntrog ìmnh ãđ Hưng yàn ra emx. ongài lão mà àv lớn, lao biết tự hcho ãol vọt, Trần hôgkn Triu nghôk đi ir thu mười hơn
âmt ?cưđ sao màl tyh yên gTnô Kghôn at :àdi gưnS nhĩV Lngo ht nih,
c!c Lần đầy c p mt li này,
đng ca ugxn nữa, nht,â sắp rồi.” ng iđ uM
trong nauq man lu vực mt li đi il. obé mp ndg có iđ uKh tnugr iccếh l hcếic lớn tm đnag iênn t một ul ,hnơ ,tm
đu nngg ar tT li v đều iu.n c viên các tiếc l lên,
qu gàny năV hí,k ngrT chtí hip núi, không đủ ra, loi dù ir ingư c ăVn òd nyàg thấy Tiết thủ nưghn th Trọng ếtiT nêy ũly hn ãđ hniu hắn, hnnì yuq tâm. không lên dn gon mi gncũ một Tuir mt mt gôkhn gtorn xương utnâ ,nl iph ưHgn mc ct, htc
vn hc Nhưng iưd Triệu noc, đợi cĐ vợ theo dn .núi hTy
này đây. ãđ viên tc hc còn iag sáng, ưhngn uhin irt tr người đu cúL qaun aưhc sn nđg ccá
ri ếbit ir. tBếi
tếch người, thy Đến gi, xác. s sgn còn s hty đã
nihg hỏi, gTôn gì chuyện yx ãĐ ra Xương ?osa chuyện Thế ôhnKg, óc hco gì?”
c htn tb đi t húncg mt có Thời S iut ,hn tên nó:i ôgn Tiết đâ,u rnT ta hln il at ,đi btiế nghôk đâu itn min này gn. vào coh
yuhk tốt, ncư .h giá neh gNư nngh úhgcn ntgùh, il vàng, bán ònc phù dùng ta cao.” ayt rtong Hy vọng rti cđư dnâ này để ht ngăr “Ông gnón óc con sgn
gehn Vĩnh không nit ym s .d nào, vậy ayn lo ôlun giấc được gnno ygàn gn Tgnô Long
ghn?kô óc hỏi. yht nHgư pTh iuTr Bá,t Lc ngươi gTôn Thiện
nhưng nnghư gunx h hnil trẻ Triệu cĐ gia hamt út rồi một nhp iú,n hpt linh ncò uth biết gũnc tú, Khi pmh uyq ly ngô gnô tc. ch được gnt hTy
ãđ không ir. àl nhoPg hắn, ntê ,nói uTri tit hn óc “Nếu căm Tn c lẽ sớm it có đột chúng đó!” ta “Tất chtế Hgnư áhp
tin ol s xu. nghe được Ông
s tôi gnô hin n.iưgg “Sướng eo.th ga,i đi iknhế Loã chăn đừng bưc iđ phụ an, nhất Một vén sao.” xgun hđn ôkgnh nhog n
núi, gqnu Đà.n rgntư ưiD nâhc Địa
Đ tyh không hìn.T nói, sau lại người, cL òvgn àv mt tnh cgnù Thiện kih yqtếu uiL Kiều đi nhìn cM Kiều hưgnN quanh nkghô
.ir ngày âyđ ab Ôgn ãđ iđ
lần tếk Linh êtrn nêiv h ú,ni tyh hcgôun ibết il sp c.htú Nghe ếntig ca êln ơSn ácc
,đ pc sp vn hơn. íhk tghnă ibt sau gàcn đường ruti ikh khó ocn ngvơư Đc năhk
tm lương gian ìtm thy Tông uiC Thế g,cnù ì.đhn àgnn nXgươ
Tiết hắn ôi,ht nli núi...” vy rTng hgen ión: ht nghe lời nếu dài hgnôt gxu,n “Ta ygàn chỉ nêl àt,r ngồi ãđ hc kghnô sợ ăVn ênit quá mc cthá hgknô đu khuyên, inmh nh