Logo
Chương 104: Vân Trung Thải Linh Tú - Sơn Hạ Vong Ưu Bi (3)

“Cả Chu Cương và Phương Kiệt nữa, cũng đáng ghét!”

Nếu từ đầu đến cuối không thấy linh tú thì thôi, đằng này vất vả lắm mới lấy được mà lại bị cướp mất, thật sự không cam tâm!

“Tần sư huynh, huynh đang nói gì vậy?” Thất sư đệ quay đầu lại nghi hoặc hỏi Tần Phong, “Triệu Hưng gì cơ?”

“Đúng vậy, huynh đang nói gì vậy?” Hai người còn lại cũng quay đầu nghi hoặc.

hc?ưa inú trước, chh c xuống n,ãm cũng Liễu piGá hcc cđ gưnH óc của hn ưghTn đã sắp Vin ln ý t ar Triệu iếtb i,r Qếu htcú không hỏi: Trong không lgnò khảo ,ý torng ikh
uƯ toàn đi đi mét, ếibt rnêt nògv úin nổi mình không gì. đá h nhớ nữa, hc ãđ tmră iĐ mà ongV một nàoh được thu chẳng ax aib
ákch thì gưni ghen ưing Ba nhìn uiv tm tị. nhá reo gnm rongt những s h nl,ê họ với
Cao khí hi ũgnc sự, khách Đyâ rt Nôgn grotn rồi.” vui việc là vẻ: tgrnư nTgô Lập hnp cười
ngưXơ Tông Thế ơ?c! ìG git .nìmh
họ, ekhó gì ôgnN ca dám ta đó hn,n ?đuâ phúc đu vờ lại hnngư liên miệng có là Lp nuqa đến tn Kôngh pnh tr Cao gi cnhếh .oac lên kiêmh
at Ta... nói âuđ? có
chỉ cohh chắc chắn h,ânt ovà Xương núi ôTgn được.” ta đã Ln thu chưa?” yàn ta hếT da gnôhk ,ih Đông n,l gnưVơ làm xuống ìhnm hP
n:ió hếT có um Tông gnưXơ là Coa đcư ngôT nthì Lp t mỉm aos uhp chứ.” ngôN uâs th ưci chê gọi nhnâ cưi ,ngn
.t Coá
l,i yx ra m gCnhú ucn yht mù ntrê chỉ ì?g ?sao sơgưn óC .cun mảnh núi, tm tm ucc yqau Tần rt ta ncuyh đã đu Phong
ămn. T Tinh Nguyên bốn ch t tầng dỗ háp tầng Nugyên amN tđ Văn Bàng T cnũg dy đến Nguyên được
từ.” ơnưhgT Hổ, êniv iv cáo ,yv L một chp iưng úcht ixn nưh iđ yat oLã nhgn ,bá tcrư ta il “Đã hkc:á ,bưc
a!n đợi người.” gTôn mogn ab vưt ơn đã nòc ,yv mC nói: Thế ơgXnư únĐg thành, gt ingào đầu nhào
cười, ra ynhhu n ghơPnư thu nn đưc Chu òCn miễn uyhn?h “Chẳng g.ì Tn Phong gcưn
đang có Tần yT tm ra rồi nrưtg nòc .hc đng vi sgan bên đi Đàn, đến ênvi đ,u uâc nb htya miệng người ũV àhnTh aĐ ôkgnh ivà nT oignà túch ab otrng Poghn ìg và mặc h Thấy đi uqgn li Hồ tnrê cL àm bên. vọng, nigư có tth ut ohgnP unth pc b ,iđ mt
“Chẳng àgino yx ra ý nchyu ìg lẽ muốn?” đã
Vnă cht gTrn ư.ngi ,ngi h knih thường nhàl oàn, nhi đây yth tiên không thế tầm nổi Tiết đu ln ni chút Người uy quả giận,
urâ ncgũ óc uđ mcâ ê.ln Văn tia lóe ctó “Ngươi niđ itếT ,yd g!inm gnđ nTgr
.keh uM nm nơXưg âthn. ôgTn hếT cht tay rt mu ocn nhâ,t
“Hả? tđ aT ir! phá
Tông trước Thế Lập xut Nôgn Rt Ty ươ.Xng nh,nah đã mt Long nhi Nông ôTgn oaC Vhĩn ac iámG
mC n.ơ
tt n đnh t,t Tt nh sẽ th Tt nũcg ckáh nĩhV nhất Tông nh ôTng đến yàng yd d nùgc tt. cảm đu ,mnõh nnhâ aCo m tạ.” ciu icư, c nt Lgno nở phào ca đi
à,yn ivên ac chưa Ty có kinh đ các ếkhni ai ôNgn t thời với thấy Ncưg hco vẫn bti đmi gcn. at ưign ếnđ ,kách il li những đặc
đi phía qua “Các aih ơgin...ư đá iig nlê il núi. iưd ađgn ch,thí bai hnđ Phong cưtr Tần mt cbư, htc nhnưg tvư nhâc
lại “Nói ra l, được it thêm thu trên i.nó không gưnl nhPơưg uqa và chẳng ôhm huynh ghnưn biết oas ămtr một tKi bạc.” người xgnu núi, ta il hCu gì, ũcgn
àv ogàin đi Tn yth Chu đã .ơgCnư ar Phogn nơPưgh Bốn người ,ul va iKt ra
Vnĩh nhân oCa xem.” trai Tông đến: cno iđ ig Coh Long
ngôT tm.â ca ucnyh ácc v, ghnúc Đư,c ta đhn Tgôn tib il người. hnt đ nXgươ hai gia hếT s cáo
lúc Trong iếgtn găcn bu khí cc ênnih truyền điểm, ênb hôkgn gnioà ghtn đt knih đến đến hô.
mắt .đ ánh eoht cng quét động rtà áct chiến Tiết àBng yth thuật it, pl gnrT tức nug Vnă uygNnê nhưng
ngihm đu Nhưng tm tác ghnc kinh riã ca cũng hắn Văn tay nói với Tiết hắn tđ ht ôgn tát vn lý nếu Trọng, uti hắn lên g,i được. ,áic cmh
!vy? ưnh Sao lại tuh nưgi ,iơ đó rTi hcoh có ?ai ln
ăn, ly “Vậy hết con...” Ôi onc y,àn không? thân trong ach,o ul đi để đồ óc cho gy nhìn mẫu đói tm
:êln cmâ iơgưN à,ny hiT gnhnư lười nhn lại ưign nếđ hco óđ ưđc Văn đ Trn không gnmi Tiết Tếti lại at! ý rnTg icá táqu iht
ngt !hnui đã sau gnux ,nmă kih inú đt b ýL êyNgnu đến cũng rt nữa pháp ctưr àm lên guêyNn Pohng tnếi ưgơntr hơn, akoh Tụ hik núi yv thut tng Hơn càng !íhnc thì Thừa T ònC
gnâ.V
h của ưgin c về bai .êunq liên ,tnh ngnh gnVo uSa ìg àncg ra đều inú xy m gãnl ikh nb ký Ư,u đi núi bước b tt đến uqa đá đi, hngn dn mi quan êtrn c ntêr
ngơCư như aV .tiK đnế còn óin Turi hhnuy đó, nhắc àv ir Chu Phương nđế nhhì
aCo hpi hnđ nsg “Ngươi...” ,tếTi ra ...gni Vãn giận Lp đang òah Nông nuâX nổi ãLo ni htì :igi bưc sốt, ưĐng nc
ànBg t.hy áp.đ uNêngy aưhc “Vẫn
hôngk uaS đó con. oác t, hoc riêng gian yat hn hai nhường phc ach
ânhn sp Lgon lo, hc nưigơ ignơ ,mât uđ nh nưigơ ,ir ãđ sau “Ngày .hat iêtn ra Lp nếđ quận.” cần ếxp ngươi inó, ccá hng kgnhô ôTng mắt đó ổn nưhng oaC aig otrgn Ngôn, s iđ nyà hĩnV đhìn uCyhn i,đ được ếthc yên
rồi! cC àL ac ra ưngi viên iL có Thành!” il
bạc, coh hnt xne c ghen .t áiuq, chuyện l ?H Tn cm gCnh kỳ thấy nl s ngđú ơsn ncò l. hPngo
bảy, ưim tmá ưgnl đến Số .iưng iưm ít, knhôg
vì òtr tếin hôgnk Trạch ch Đgưn Tiêu unâX ac ivu, “Cao .ìg àl khgnô ngài.” bộ hắn nhân, óc úcch ngm ãVn iđ cảm thấy
Cương ìg ckáhh g?nhkô hut nT hoạch huynh, íkh Chu h.i
oaC ni gmn đó có nghkô hội Tông nh y,b Nguyên gônN ãđ tb mạnh, cúhC hoc hke T thương.” hcúc cơ gmn sau ĩnhV th ,ươgnX mhc Tếh Lập Tgôn Tông tầng goLn: rgt,ưn
Thời tb ra lê,n gsná tM dậy Trn .nioàg ola Tếit
xuống htiuế okè iếnt nình Tụ không gtn li ra rồi chúng nnìh niú í,t yb, êgnyuN Xơưng: ,agi áb Nguyên đã li thành.” hTế quanh ôngT đã ơgưin “Tông ta, cùng gaoi xem bộ hoàn
Ta inó gì chuyện Tần Trong nhỉ, rồi útch gđan có m av ta sao?” nói mt m.t nhgPo
cngũ v ônTg L vi cgnũ mệnh.” chắp chút ta ơưgnhT Xương: hcp thấy ếthui ayt iag, Hổ Tgôn bá Thế chúng vậy và
yênNgu H ltư ,túhc lần Tơnhưg thúc, ưcb và ghnn ơnưXg Dưi núi, ncgù cânh Tông hik ar ếTh àmn chák sương. nigư
xu lên, ngt gnàn ưnXgơ ter kêu ,bc ơnhưTg thế ?âuđ gnũc cl tiêu by grnto ri? c hTế os?a tM nit hp Tụ v,nă đúng, yugêNn at tgn ,ir li Tông ta knôgh ơ, cũng cht,ú iaH htế ir nươig ưgln gnôhK của chín còn?”
cóhk đi igàn oaC gônT ul đây, ir, hVĩn ir. cưĐ âhnn hcê còn iđ h,nân nói: ưtcr huín đng gLno àb icư ihknế a,n cló yàm đi... aCo àvo
tgn lên tầng nTôg đ rt bộ êNgyun nl. đã T nhảy ìg Tụ hia ãđ bảy, tiến háp từ tử hếT ,nh tv ưhngn tuy ápph tđ yâđ utth gơưnX ìV đc ý knghô ncũg yugNên bn ac có
“Vương Đông nói. nôgT htn .ri nogL lnh ếthc Vĩhn
iag nhận iđ ràng. óc Tông bản hânt ithếu cht khá
lại ac uaqn invê iênv lưt ccá quan đang ngày ôt.rgn các nih,u Cốc núi nxgu càng gnógn nl hpn phủ b đu cáC tnrgo Thành
nth chính Niưg vui Lp Cao ưci Nông.
ph ôg?khn lao Người óc ng?hkô n thương nniê hc “Sướng ơi, ếhT mô noC nhìn nnìh Tông aty óhk ri! lập chu ùgnc ct iárt ar cht cuối hácn nco b ơgnXư hi,n cũng Có nturg hip, noà ocn nđế,
glnư tài Một phát trăm .ir hưn coi b,c
k Vạn của nSơ nđế đã grnT mà ta, X,ì tgn chín yv rồi?”
ngưi Tgnô ct không ếhT lp li húc .ý thu ôgđn s hút nuxg Xương ni,ú í,t b itnế
ta ynNêug ntg by Ha a,h T ha !ri đã
núi, là đa htu số ưngi tuh hc Có hohc mya trên s mắn, gì. được ít dù cnũg uđ oas gcnh