Logo
Chương 105: Triệu Hưng xuống núi: Pháp y của ta đâu? Ngựa của ta đâu? (1)

Nghe nói là quan lại của Cốc Thành, Trần Thời Tiết và Tiết Văn Trọng không thể ngồi yên.

Các quan viên khác cũng lần lượt đi ra.

Tuy nhiên, kết quả lại khiến Trần Thời Tiết và Tiết Văn Trọng thất vọng.

Người đi ra không phải là Triệu Hưng, mà là Thẩm Truy của Võ Ty.

lại mộ. ggnnư cnò Chỉ s
cướp i.r ia? ac unQê nCò
cũng nTgr ăVn yên Tiết nàot hoàn âm.t
uđ Hưng rngot lòng, ê.nl Triệu ơns uiT miêu.” snơ nnìh con êmiu cnh icú lại nó
đến lhna âm yâm mù. Một agn rtyun rtogn từ hln thanh
ànho ganh hcl còn toàn hchên nữa. hik áqu ưNngh khgôn ý ĩgnh tìh n,l auđ
Tiết lão, ac sao nữa.” nch s đ.âu tiTế gnT,r nH kôhng um Thi chắc hc v hcút tay nTr bàn ănV thêm itếT
nb ggnưn cnă ,m gnưi hrTc mdá và hnôkg Tuiê Nam sánh. nVă hoàn khác, Tnh,i os toàn hgnn ònC thì
ao,c il chủ quan àhnhT, út, lnih đương ông nlê mặt. pc tôn Sơn cC Hồ àhthn iv Đông ông htì có ơntgư óc tích ưgntr k,chá pnh ngưtơ hàn, hnLi áhi ưdi ũcgn àl hơn ađ nếu tt mt huyện đươgn uhtc hiLn ácc kỳ unyh tm không thi nơS chút với
ù.ngc gntro kóh vô chu pL ôNng lòng Cao
Trần .nychu hìnm mhp ếtiT iưng àvi năV Lcú này, Trọng Ttế,i iàong iv mươi Triệu ,áhkc Thi nói thể àv rntgo năm óc ưngH mét, mt tm ch
ahi ignư có thấy Cnò .xcá thì thể chníh họ, nnìh
hn nrT M?ã loã àv Ty nôNg Trúc lão trúc, hộp Hn ưnh hn nkôhg tặng hình
đ lễ ếch ,àyn cm óin !b toàn V ut mph trc mở uc iếtp
òrtn onc ơsn nhìn Vãn ênl! lập gnNô gnưĐ đó, pL ,nuâX mắt Cao tức uêim hty
ýK ngnưh này nh Trúc ư.cđ b đã uTri hắn thúc Hgưn cưp nh c Ưu con gắng g,hưn ơm chc iba ếtbi hìnm nh c li, Vong nh có là nch rằng ơm hc ,h h
li n!ih xut ngờ, ôKnhg ưngH ruiT
ást nrT nhđ itTế hki vc hku lại ănV yaqu đ Tiết hc ihT nrgT yaNg unqa .đi và
hoch Xem â!đu htu a,r hn ôkngh
hn!oPg nhiều ohhc ln Thu hếT Tông còn so ưXnơg àv nơh với aTh
khác áts hin hìnn qun của ôgn, xuất s ágnđ unT nđơgư Thành mừng. viu hniên và đu s htêin t,ià uinh dưới yth, một qun đ qanu aci Cc vinê ca
táĐ á~tđ áđt
ìv Bi uđ.a có ganh đây quá còn trước ntrog th lòng hênhc clh l,n
agi ũncg tham Linh ba tbiế hình ra, tong,r mọi óc qua êniv hNng ácc không s hôgnt ch vào nthì .ábo hcuyn yx ntorg rnêt nêb ngày kni th nSơ hc quan uqan đã iđ il s ênb ginào quên
“Triệu……”
Lý yth .ynhcu ãđ hc ac Thế ngô Tông iha ếtni tự Thừa pL Cao đang Nông ca màl b cth ln Xương, nPhog nãm s trò nyà vốn cảm nên
đó úTcr ãM c,th a!ig của úht óc ôKgnh iếnk uqan ôngC
ông uiTr auq nhgkô hcút cũng mât Trần Ttiế ihT loa, của óc ôKhng tyh câu pđá ư,Hgn một i.t li ahưc nhnì ch gtrn vi.u
n ha ưci h. ihT c,iư Tnr Tiết n
“Sao gni g,an li at cưỡi nưgH ang? hútc h. nrtê lưng rTui óc
nh hc thì ,rõ aqnu cũng Chn bị nơs ôhkgn nh ưtgn nhớ phương hệ được, ưghnn hcn miêu nv im h tgun hoành ôhnkg tượng hưởng. gncù bốn nhận này còn
ct sánh, pl lu .m os hưởng byâ vừa cgnũ tương nhưng được t, ckh r,tưc hắn gi b ng tM đãi
cgũn đại hcp đi .ânhn tTếi Thi àhhn Tmh nhìn .l thấy Trần Truy áBi kiến Trần tya tới,
ũncg y,v lo ìV lgn hí.c
Hưng? ar àL i!nogà uriT Hưng iTru ãđ
ýL nôkhg rất ,tt nm tt “Tốt gn.m gn mya Võ thực Chính Văn àl vui đã .Ty phn cho mp,h giơưn
ar lại xung sp nh lời ngắt Chíhn suy óc ,hn nào. nưh Li lặng, im pxế igtến iưng ión mọi không ănV tức ,lc lp Đgn mt phát động để gĩ.nh ma ac nahqu ýL
ưgcơ,n vn Thàh,n bản khcá viên Cc mà.y các mặt kéo dây uính Hgưn iTh hn Tiết auqn ca nh đ, gim ếđn Trn tc ưctr năng theo Triu hik
nNghư li .rõ nhớ c ìg, nôhgk hn ht
ưnthg Võ bái Lý đến ôtn Vnă i,nú ac huyện gunx Ty là Truy ếnik Long. Cínhh tiên crtư uanq àv hmT Vương
m thú nòc òcn hình cno bn phục?! Xem D mạnh nưgH ón c m,hp b hơn hnư ra, tuh iTur nhp !h
gngi mhp ac nháđ th có sức nm!ã giả chiến sánh óC nu,ah đu về ut với người hu hết ngang ynà ccá ac ânnh i.ol d cno ưhtgn nnâh viên cu ếtK iha loại, bi úth đu, phẩm cu th luận
.uhc nH, gront ưHgn Phong cảm được phm ìnnh rồi?” haT lòng ruTi quanh, hnp yvâ iưgn il yth khó mi
Đột inêhn
ngưi a.ox Mi xnô tán àbn
aig,i T nugêyN nhập Từ t đến phẩm?!
uhT dnùg iưgn nhHà Mihn ũNg mt Mt nuQa người áSt Vt. gdnù ,Hào
như sao?” người, Bàng nH Ta ngyâ c?h nhìn nmh ũgcn Nguyên hcoh gnôkh lớn vậy thu
aus ngoài. lưng, rtí ac Mã, đeo ưgnH ,Ưu Trcú Triệu ôm mèo lòng, otgrn hp nh cưi ognV Tại ra yab noc bia mt v cútr
đã ưcđ gnũc ymà .mt it n Thẩm n ôgn pnh yruT mh,p nHi
phẩm?” iv Giáp như iurT li có ưgơnX tò cùng Thế ui,r Tam một bởi vô có gặp ihp mc aym Tông Hưng. hóc mắn này hitp vì “Triệu ,mò h pgán ênl hình nh giao bước inú hắn th yth, trên pnh gì
nht, yv, gì Tếti Văn hngc tth l Trọng noàgi chuyện htc muốn? ra hctú s đã có xy cũng ý tyh
quna ra ơsn sức th đã ra mạnh óc nnhì ,mhp gnhôk c o.sa th ưnngh êvin kcáh iêum hnp Các rõ ch
Chính có iếtT iTh gkhnô .gn Trn nhau, khỏi năV chút bất nnìh và
“Hí~”
ì.g áhtp hcn ra nhanh bị là iig gnhcó nhàH nưig yha thương không, óc th yT nôNg hin Vật】của có iđ aQnu ũgN một khái
những thấy, Lcú ìhbn đã !hpm Hưng uTri vô hnp còn hnnì s, an gôhnk ,yàn h
mt hhann hkango b il gÔn mi b vy! ngờ không xong, okhe va ưhn
niêl kinh aB rớt c h !cm hyn n,gyà ếnđ lên ngc ,bc mấy kinhế ct
hn il sao Cốc cưỡi Thành, của ngựa?!” àL một Hưng con urTi
đã mhp T !?htôi iTur Xuân vào hắn tứ ngạc hc kinh Nguyên như “Trước iún nhp htt ,nlê igai nhìh mi là khi gĐưn Hưng, ãVn i?r!
tôn, iếnk bái ynuh áiB ânh.n đại Vương nếki