Logo
Chương 87: Chân Quân Hiển Thánh (1)

“Sao lại không nghe chứ? Ta thường nằm trên giường để nghe đấy.” Tông Thế Xương không lấy làm xấu hổ mà còn tự hào. “Trong này còn có điều gì thú vị nữa không?”

Triệu Hưng chỉ vào hai người vừa bước xuống Thiên Đàn: “Phàm là người chứng kiến đều được xem là quan khách. Nếu đáp lễ tức là công nhận, pháp thuật của vũ sư và nhạc sư sẽ có tiến bộ.”

“Ta đoán hai người họ cũng sẽ đến đây hành lễ, ngươi đáp lễ là nể mặt, không đáp cũng chẳng sao.”

“Trình độ và khả năng thưởng thức của người xem càng cao, vũ sư và nhạc sư sẽ nhận được phản hồi từ buổi biểu diễn càng nhiều. Nếu còn tặng quà, phản hồi họ nhận được sẽ càng lớn. Tất nhiên điều này cũng có giới hạn.”

đyâ il iHa gTôn yha rt iuL nghiêm là din :nThì uhpiế ngt!ưh aíph túc, t yv về nngâ áđp cáhk hưnng yl Tếinh Mộc Thế Lục nnơgư tiểu ,ml grnot l Xương tin ra, Người từ bui yta ngực
anqu ìg uc hápp không gôknh càng anuq Hn ihnngê cũng nói !úth đi tạo trận, chế
ihơ mặt Sau C Triệu khi mt sc hPgon chạm iv iđ. Hưng, ahyt
h ndg íahP ncò ơc ngig úth ln. hn nqua nco nht hưn theo, nb iđ kỳ ocn sua ìhnh lạ,
ra ,hínt làm trắng nâng ,l.i.. uti để phải gdùn óiN rt ơc àl ht của gái lực khôi cao yu lnih quan icá
óc htp ulâ nhân Nghưn li linh th tính. thi nt có ti kngôh hạn, cũng dài, pc thảo không
so?a :óni ếTh vậy ươXng Rõ uđ quay nôTg il àrgn
sức đỏ công để thời àv lại ơ,hn iul uc nt aign tđ nc ca hgnêin Nguyên quan rt.n thì pháp thú
unaq phàm. eló hn hơn sáng lấy ơc cno được nén bất tgônr uanq thú hai sư. aqnu ưgơhn lnê ciu hổ nanh h náh iNgư nBê ănrg hln, cơ cùng hhìn rất mét, h,oet cao àl ahi một đi cạnh
ahi i,l vn cui năgr nTôg đi nh hc cho ni:ó hinnếg ti, hếT ùgcn inhTế ,ơgnưX ìnnh nghiến nnhưg ếghinn nhịn xuống, “Tông Thế cảm nơ ưniơg Lục ,cái gnră ưgnXơ umn đm nhé!
tm os cđư hninê hnơ Lui trường, nmh num uq.a này hkôgn ơưgđn Nhóm bậc iv hnTì ư,ơngh ưign bỏ Mc ngửi người cL unqg Tnếih àv
ngTô úth t, Xương của li như rằng, có hiP tho ht hnm đnág m gia chế ơhn tạo hẳn vậy, nôcg ếhT nói. nCgô nhn thật nhân.” nhge uaqn quna
chế htú mta ưimơ quan hnnâ tài nđgú .có đã ntê ưDgn,ơ tm iagi, hơn hếmi cơ hai H là thể tạo tuổi gNiư ynà
c osa âmt chứ...” ý ngươi li bm: nưgXơ Tếh Liễu nhận v,y ơnưgn “Đúng at ygan không bếit ũcng lm ra, nôgT ca cô
iag nhgN tnrgo gniư ếitb lại n ũcng t nên cũng óc m,t tc người gi,a đại vi uđ khcá uếhit lễ. xut nyà hnât enqu aos ,nuq hai gôTn ngếit ápđ
hppá ẩn óc notrg âul vi ntíh mth ttuh thi tồn thảo ht lihn uqna ti ht íhc ơc áhKc nrit chứa túh .th hânn thuật, ơc ,coa dài,
Hưng itu? bao óni uiêhn ưiơng hắn ir “Vừa .ih Triệu
đúc ca hngpo d “Tâm hkia íV ik.mế người tếhyu ưnh pháp
Lấy nyà yl ihp nói cuâ đi gmn tài khngô đù.a thật ho,a
Liễu icú il Tình gnôT tử.” lễ: tạ Mộc “Đa hành ncôg đu
biết gNơưi tại hegn úhnn c?h iva không uirT ri Hgưn nó:i sao ta t
lấy. hC Thiên ncò rngưt igưn hcc ênrt ngqu hkcá nĐà il ahi bị giành rognt tlá, đã nén ơnghư
nHgư hán ruTi H người ri ikh mt Dương. ư,ci
tM có năm đi sáng C ucng Phong, niưg đó .ehto nh cb lp hán gxnu trong nuhaq ònc b,n ,tên nláh, số cầm
,tgéh ágđn Tên uhi yàn l. cgũn tuy gưhnn
ơưmi hty rTui hai Ngưiơ aso? uti mốt nh Hưng giống hỏi.
công T,ú Trui hkgôn c hn tn b ưign nhanh ãđ num thụ nLhi ngờ chính pnh abn hniL .tm ab b ưnnhg Triệu hTy g,này Hn hTu lại hp yl T,ú àoT như cưp ũcng .vy nếti vượt Hưng nH ngay àov àl Hưng
t.v rt páph hóa đến nđo ihnu để tếyhu ua,s mhnì êtui pháp quan íb mât uđ n,rt ac giai hao đi cn iđm bo
khi nigư kai thíhc Thế nTôg i,đ vai gn:ưXơ iha huých ơiưgN nương uSa Hưng à? ôc Liễu rời iTur
iol thíc ht một à,ny bù iam vương tui ônghk bí mt gnày ùgnd khí có vn môH hhànt uitr gtnă oCh gia Ch ôgnkh ..đ.i cn cũng nhn ùgd.n li gnkôh th mà nùgd hpúc đ!ưc có ưđc úhct, yna pháp s chút,
cúth Tuir con?” u,aq nhìn quan ưhntg hút n.g igai ngohtá Hgưn ònc iL ơC bt mta phm? uás
...
quan ,nrt những ơC Cngô .hnt utht úht agi pháp là knhi unqa được mt ac ơc hc nòc ókh bằng k ngort đui
pch ôn trở ênn ncgũ rt hòa ơngXư nũcg điu cn nhiều. Lui túc ôgkhn sáo.” ếhT hơn hchák mhgniê nương Tgôn yt,a igng
lên, ntiế asu lúc, không i.đ oPngh ign Nghĩ một C hgnà phía vẫn hc xếp
cả, nàng. ìTnh hco ncò ac ângn cưi àic yàn tiền Mc iv lại, Thiến, ađư tht thưởng Tếh uiL ngân ôgTn hì gì Lc nươig tóc hì gheN ucâ Xương phiếu àov hcgn gôkhn .âđu gp thì búi ohc ta hpếiu lòng
genh t Hưng úcht onà. Triệu đu. cl “Ta ncgh
tt àm hLin mấy. il nh páhp cTư ìht y hco Giá rt b mình ibtế
Thế ôgTn mt uhhyn, nói: gnơXư im.ng nheo đng cng đi.” htt ngòl “Triệu “Nói
Tếh hai ti.u nhầm uến i.ón mươi, ìth Tôgn nHơ khôgn ơmưi aih mốt ưnơXg ehng
yl itr ìg tài yl àotn hoa oah abn, Làm ucyhn là đi tài hit.ô mạng
“Ngươi uđ xem, tóc còn hắn ìhnn nđh không?”
Hưng, nếđ phc liền Trui luôn tay yht buĩ Thiến ,l ý iđ ơnghưp đ môi. cL pđá
it có .cs kiệm hti nch nênh,i nc niag thuật khô nhnâ thời cỏ lấy iếtt oth mt ht cnôg nitr, hc có nguyên kônhg Tuy uil nguyên thể liệu, ékn chỗ, nắm
.nơưXg nêb Qu của kih àohc sua đnế xuống họ àv óhmn Tông Tếh icú này hinên, hcy nâ,s
khá ưtn.gh tay liền tán ind ico như tt, iuTr iưgn Hưng ubi ũcng ynà cảm chắp hai yth
óni Thế ì.g bitế hôkng gXơưn ngTô
hnnì Tếh nhăn mt ,rtná Hồ ôngT và quầng nơg,ưD ... óhke ếnp hc ac rtên thmâ Xưgơn gn.mi
Triệu ta sắp ingươ tưởng Hưng ir, “Mắt ênl khẩy hcc. :iđ gnu b icư hcká ádn gnưi ưgin